Hai Năm Chăm Sóc, Một Đời Người Lạ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-14 09:58:19
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt dừng .

"Đã lâu gặp." Anh lặp một nữa.

Trình Dương ngó lơ nhưng cũng biểu hiện chút khó chịu nào, vẫn ngoan ngoãn nắm tay sang một bên. 

Chu Uyên định thêm gì đó, bước tới một bước cắt ngang lời , chủ động giới thiệu Trình Dương với : "Đây là bạn trai em, Trình Dương."

Nghe , khóe môi Chu Uyên nhếch lên một nụ , hồi lâu mới khẽ đáp: "Ừ."

Nói xong, tiếp lời: "Chân của dường như vấn đề ."

Trình Dương lên tiếng đúng lúc, tỏ vẻ lo lắng sốt sắng: "Chân vấn đề thì mau bệnh viện chứ!" 

Cậu ân cần hỏi: "Có cần em gọi xe cấp cứu giúp ?"

Sau khi rút điện thoại , còn nghiêm túc giải thích thêm: "Dù thì bạn gái em cũng bác sĩ ."

Chu Uyên buồn để tâm đến , mở lời gọi : "Vãn Vãn..."

Trình Dương cũng chẳng cần quan tâm, hỏi thẳng: "Chị ơi, tại thèm trả lời em?"

Tôi làm tại Chu Uyên thèm trả lời cơ chứ.

Chu Uyên gọi: "Vãn Vãn..."

Trình Dương vẫn bám lấy buông, ghé sát mặt mắt hỏi: "Chị ơi, tại thế?"

Tôi đẩy đầu : "Chị ."

Cậu ghé mặt sát nữa. Tôi vốn luôn cách nào chống đỡ , theo bản năng lấy chìa khóa mở cửa, lúc cửa mới chợt sực nhớ Chu Uyên vẫn còn bên cạnh.

Trình Dương hề giấu diếm thẳng: "Chị ơi, chị quên mất Chu Uyên vẫn còn ở cửa kìa."

Vẻ mặt Chu Uyên suýt chút nữa là giữ nổi bình tĩnh, thấy ánh mắt hướng về phía , mới lên tiếng: "Nói chuyện chút ?"

Trình Dương lắc lắc tay : "Chị ơi, chị chuyện gì với ?"

Đến lúc mới nhận thái độ " xanh" khác thường của Trình Dương ngay từ đầu. 

Tôi chậm nhịp nương theo ý : "Chị với cả."

Nói xong, đóng cửa . Vừa nhà, Trình Dương ôm chầm lấy : "Em đang ghen đấy."

Tôi xoa đầu : "Ghen tuông cái gì chứ."

Lúc mới yêu kể hết chuyện cho , chẳng giữ chút gì. Cậu rõ chuyện quá khứ giữa và Chu Uyên thì còn gì mà yên tâm nữa.

"Em hận chị vì chị là đồ gỗ mục."

Tôi trả lời thế nào, nhưng chẳng đợi đáp lời, vui vẻ trở : "Mà gỗ mục cũng ." Cậu lí nhí thêm: "Như thế thì khác thả thính chị cũng chẳng nhận ."

ngay đêm đó, Chu Uyên vẫn gọi điện đến.

"Vãn Vãn, em bạn trai em một cô mối tình đầu bốn năm ?"

Chu Uyên thực sự nhập viện, tình hình rõ ràng. Những cô bạn gái cũ đây từng hứa hẹn sẽ chăm sóc cứ thế lượt đến bệnh viện . Đám bạn quanh thậm chí còn đ.á.n.h cược xem họ thể kiên trì bao nhiêu ngày.

Kết quả là hai ngày. Đa chỉ ở bệnh viện vài tiếng rời ngay. Bạn bè bảo đó là quả báo nhận, liên tục dặn đừng mủi lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hai-nam-cham-soc-mot-doi-nguoi-la/chuong-6.html.]

Tất nhiên là sẽ mủi lòng, kể từ khi cầm chiếc thẻ đó xác định bao giờ đầu .

Một đêm nọ, Chu Uyên đột ngột nhắn tin: "Vãn Vãn, cháu thể gặp riêng Chu Uyên một ?"

Lúc bà nhắn tin, Trình Dương đang ở ngay cạnh . Tôi nghiêm túc từ chối: "Cháu xin , bạn trai cháu chắc sẽ để ý chuyện ạ."

Bà gọi điện đến, khổ sở van nài: "Dì cầu xin cháu đấy, cháu bao nhiêu tiền dì cũng đưa. Chu Uyên nó chịu ăn uống gì cả. Dì xin cháu, hãy khuyên nó ăn cơm . Tại chuyện xảy với nó cơ chứ..."

năng lộn xộn, giọng điệu sụp đổ . Qua những lời rời rạc đó, đoán bệnh tình của Chu Uyên vấn đề nhỏ.

Dì Chu òa : "Tại chuyện xảy đến với nhà chúng chứ? Cháu giúp dì với, nó ăn uống gì là xong ."

Trình Dương ngoan ngoãn bên cạnh, làm khó xử nên tỏ rộng lượng: "Gặp một cũng , chị đừng lo cho em."

chúng chẳng còn quan hệ gì nữa, tại nhất định gặp mặt lúc ? Hơn nữa chỉ cần gặp một , họ sẽ dùng cái cớ đó để ép gặp thêm vô nữa.

Đối mặt với phụ nữ đang suy sụp, vẫn kiên định: "Cháu xin dì, cháu nợ nần gì nhà cả. Cháu cuộc sống của cháu, và Chu Uyên cũng ."

Ngày hôm , mới bạn bè kể rằng chân của Chu Uyên thực sự xảy vấn đề. Tỷ lệ rủi ro nhỏ nhoi mà bác sĩ từng cảnh báo vận . Sau khi dậy , cơ bắp teo , khả năng sẽ cuộc sống tàn phế như đây.

Quãng thời gian đó, ở bên cạnh còn khó chịu đựng nổi. Huống hồ là cảm giác dậy giờ đối mặt với nguy cơ bại liệt nữa.

Tôi trả lời tin nhắn đó, Chu Uyên đột nhiên gọi điện đến. Tôi cứ ngỡ gọi để hỏi về chuyện xoa bóp dầu thuốc. 

, : "Vãn Vãn, em tin , em và bạn trai nhỏ sẽ bền lâu ."

Tôi đáp, tiếp: "Đánh cược ?" 

Anh bảo: "Cược xem lòng trung thành của bạn trai em đến ."

Tôi trung thành thì cược kiểu gì. rõ rằng chỉ cần nảy sinh ý định thử thách, thì niềm tin sẽ lập tức tan vỡ.

"Tôi rảnh để chơi trò đ.á.n.h cược vô bổ với ."

dường như quan tâm đến sự từ chối của , chỉ một câu cuối: "Em cứ đợi mà xem, đàn ông ai cũng như cả thôi."

Tôi coi chuyện đó như một đoạn nhạc đệm thoáng qua gạt . Những ngày tiếp theo vì chuẩn đón Tết nên bận rộn ngớt. Trình Dương cùng dạo quanh đây, hẹn mấy nhưng đều thời gian. Cậu ủ rũ, vẻ thất vọng hiện rõ mặt.

Cuối cùng nhận thấy thực sự bận, bắt đầu tự loanh quanh trong thành phố. Với tính cách của thì bao giờ thiếu bạn, cũng lo kết bạn .

Quả nhiên chỉ qua hai ngày ngắn ngủi, thể hớn hở khỏi nhà. Buổi sáng lúc còn kịp cửa thì từ sớm, đôi khi tỉnh dậy thì vặn chạm mặt, cũng lúc đang ngủ, đến phòng khách chỉ thấy mẩu giấy để .

Khi những mẩu giấy ngày càng nhiều, cảm giác bất an muộn màng bắt đầu len lỏi lòng

Cậu đang làm gì? Cậu đang gặp gỡ ai? 

Tôi chợt nhớ tới lúc khi công tác một tuần, nhặng xị lên hỏi đang làm gì. Lần đầu tiên hiểu cảm giác đó của .

Tôi vốn chậm nhiệt, khi nhận suy nghĩ của đối phương thường luôn chậm một nhịp. Tôi chuyện hẳn hoi với . đợi tìm thời gian, Chu Uyên dùng một lạ gửi đến một tấm ảnh.

Trình Dương và một cô gái đang vui vẻ trong quán cà phê.

Trong phút chốc, sự bất an trào dâng. Sáng nay bảo gặp bạn. 

Chu Uyên nhắn: "Thấy , đàn ông ai cũng giống cả thôi."

Tôi gửi những tin nhắn để làm gì, liên tục gửi thêm nhiều tấm ảnh khác. 

Nhật Nguyệt

Anh nhắn: "Em đoán xem, tối nay về nhà ?"

Tôi xóa và chặn ngay lập tức.

Loading...