Không, các đến sớm . Tôi thở dài ngán ngẩm. kết quả thế cũng coi như tạm chấp nhận . Tôi đến bệnh viện một nữa. Lần giường bệnh là cha yêu của . Lão già mạng cũng lớn thật, Lục Thiên Thiên rạch cho vết dài thế mà c.h.ế.t. Có điều bác sĩ lúc ngã đập đầu dẫn đến tai biến. Tuy nhận thức nhưng cả đời , cũng xuống giường nữa.
Tôi lau mặt cho ông cuối, ghé sát tai thì thầm: “Cha tò mò ai là tiết lộ chuyện cha ngoại tình và trang sức Lục thị nhiễm xạ ?”
Đồng t.ử ông giãn , đầy oán độc, chắc là hiểu chuyện. ông dùng hết sức cũng chỉ phát những tiếng “ư ư a a”.
lúc y tá tiêm, ông cuối, một câu chí mạng: “Cảm ơn cha, Lục thị từ giờ con sẽ nhận lấy.”
Năm năm , dùng tên Đàm Gia Hòa đăng ký công ty, để âm thầm tấn công cổ phiếu Lục thị. Hiện tại chủ tịch mất khả năng hành vi, công ty lún sâu bê bối, đây chính là thời cơ nhất để đoạt quyền. Một tuần , chính thức nhậm chức. Mẹ thừa chỉ mới lo cho bà nên cũng chẳng dám phản đối. Còn Lục Thiên Thiên bắt vì tội cố ý g.i.ế.c . điều khiến bất ngờ là c.h.ế.t tay nó cha mà là Ngô Tiểu Hải. Cảnh sát khi xong chuyện nó giả vờ nấu cơm cho Ngô Tiểu Hải nhân lúc mất cảnh giác lấy gạt tàn đập ngất. Nó vẫn hả giận, đập liên tiếp hơn hai mươi cái cho đến khi Ngô Tiểu Hải nát bét còn cử động mới thôi.
Nghe đến đây, lập tức bảo Đàm Gia Hòa mặt thuê thím Ngô bệnh viện chăm sóc cha liệt. Thím Ngô vốn chẳng hạng hiền lành, kiếp khi tù về nhà họ Lục, bà chăm sóc kẻ mất một quả thận như bằng cách tát tai liên tục. Giờ con trai bà Lục Thiên Thiên g.i.ế.c c.h.ế.t, chắc chắn bà sẽ chẳng t.ử tế gì với cha của kẻ sát nhân. Kẻ ác kẻ ác trị mà.
Xong xuôi việc, tù thăm Lục Thiên Thiên. Mới một tháng mà nó tàn tạ trông thấy. Môi nứt nẻ, tóc khô xơ, quầng thâm mắt to hơn cả bọng mắt. Thời gian bận tiếp quản công ty nên chẳng rảnh mà xử lý nó, chắc là Đàm Gia Hòa chào hỏi bên trong để họ “chăm sóc” nó t.ử tế . Kiếp chúng cũng thế , một đứa trong một đứa ngoài, chỉ điều kiếp ở bên trong là nó.
Tôi trải từng tấm ảnh lên bàn. Trong ảnh, nó mảnh vải che , mặt đỏ gay gắt quấn quýt bên Ngô Tiểu Hải. Xét thấy hành vi xâm hại của Ngô Tiểu Hải, thẩm phán phán nó 25 năm tù. thế thì đủ?
“Phần đời còn em sẽ tìm cách xóa sạch dấu vết mạng, nhưng dù tù thì vẫn luôn nhớ đến bộ dạng của em. Họ sẽ chị nhổ bọt em ở ngóc ngách thế giới , còn em, vĩnh viễn thoát khỏi .”
Nhìn thấy ảnh, Lục Thiên Thiên lập tức hiểu chuyện: “Là chị cố tình dụ dỗ tìm Ngô Tiểu Hải! Là chị cho uống t.h.u.ố.c ảo giác! Lục Yên Yên, tại chị hủy hoại thế !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hac-lien-hoa-trong-sinh-cong-luoc/chuong-9.html.]
Tại ư?
“Bởi vì em nợ chị một mạng .”
“Chỉ vì năm đó em định đẩy chị xuống nước thôi ?”
Tôi lắc đầu: “Không chỉ thế. Kiếp em còn làm nhiều chuyện thể tha thứ với chị. tiếc là em chẳng nhớ gì cả.”
Nếu dám tưởng tượng thấy sự hối hận của nó sẽ vui sướng đến mức nào.
Lục Thiên Thiên ngẩn : “Chị điên ? Chỉ vì một kiếp thật mà chị đối xử với em gái ruột như thế? Hơn nữa cho dù kiếp em làm hại chị thật thì đó cũng là chuyện kiếp , liên quan gì đến kiếp ? Kiếp em hề gây tổn thương thật sự nào cho chị cả!”
Nghe kìa, nó bao biện giỏi . chẳng buồn tự chứng minh. Vì hiểu rằng tương lai như thế nhờ sự nương tay của nó, mà là vì sớm dập tắt khả năng làm ác của nó từ trong trứng nước.
“Em sai .” Tôi giơ ngón tay lắc lắc mặt nó: “Tổn thương do kẻ gây định nghĩa.” Lang thang bên bia mộ mười năm đó, hận thù và uất ức như giòi đục xương khiến thao thức yên. Dù thể xác tan biến nhưng vẫn nhớ như in những tổn thương đó. Làm thể vì một câu “ liên quan đến kiếp ” nhẹ bẫng mà từ bỏ báo thù chứ? Hắc liên hoa đại lượng đến thế.
Lục Thiên Thiên chằm chằm đầy căm hận, đột nhiên dậy đập mạnh tấm kính ngăn cách: “Cảnh sát! Tôi gặp cảnh sát! Là Lục Yên Yên hại ! Là Lục Yên Yên hại !”
lời của một kẻ quyền thế thì ai tin? Quản giáo nhanh chóng tiến lên, đ.á.n.h ngất lôi nó . Qua lớp kính, vẫy tay chào nó cuối: “Vào tù vui vẻ nhé, em gái yêu quý của chị.”