Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, Cố Ngôn cho về phòng ngủ phụ như khi. Anh bế thốc lên, đưa về phòng ngủ chính – nơi mà suốt hai năm kết hôn, từng để chạm .
Anh đặt xuống giường, động tác dịu dàng như đang nâng niu một bảo vật dễ vỡ. "Em ngủ , sang phòng làm việc xử lý nốt hồ sơ."
Tôi níu tay , giọng nũng nịu: "Anh ngủ ở đây . Em sợ bóng tối."
Cố Ngôn sững sờ. Anh vốn chẳng sợ bóng tối, chỉ là đang cố tình giữ . Anh im lặng một lúc xuống bên cạnh, giữ một cách chừng hai gang tay, dám mạo phạm. Tôi thở dài, chủ động rúc lòng , gối đầu lên cánh tay rắn chắc của . Nhịp tim đập nhanh như đ.á.n.h trống, thể cảm nhận sự căng thẳng của đàn ông .
Sáng hôm , dậy sớm hơn thường lệ. Xuống bếp, thấy dì Lâm đang chuẩn bữa sáng.
"Dì Lâm, để cháu làm cho. Hôm nay cháu tự tay nấu cho ."
Dì Lâm như thấy sinh vật lạ: "Thiếu phu nhân, cô... cô chắc chứ?"
Tôi mỉm gật đầu. Tôi nấu món cháo bào ngư và rán vài miếng trứng. Dù kỹ năng bếp núc mai một, nhưng đặt hết tâm trí đó. Khi Cố Ngôn bước xuống cầu thang, khựng khi thấy đeo tạp dề, tay cầm muôi, rạng rỡ.
"Chào buổi sáng, ông xã! Vào ăn sáng thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/gio-xuan-cung-khong-ngot-bang-anh/chuong-2-su-diu-dang-kho-tin.html.]
Hai chữ "ông xã" khiến Cố Ngôn suýt chút nữa bước hụt bậc thang. Anh xuống bàn, cầm thìa lên nhưng ăn ngay.
"Thanh Thanh, em thực sự... chứ? Hay là chúng bệnh viện kiểm tra?"
Tôi bật , gắp một miếng trứng đặt bát : "Em khỏe. Em chỉ làm một vợ thôi mà. Anh nếm thử xem."
Anh chậm rãi ăn hết bát cháo, ánh mắt dần trở nên ấm áp. Lúc , điện thoại rung lên bàn. Là tin nhắn từ Thẩm Tuấn: "Thanh Thanh, tối qua em máy? Anh đợi em ở quán cà phê cũ, chuyện gấp về công ty bố em."
Cố Ngôn thoáng thấy tên gửi, sắc mặt lập tức tối sầm . Anh đặt bát xuống, giọng lạnh lùng: "Hắn tìm em kìa. Em ."
Tôi , cầm lấy điện thoại, ngay mặt , nhấn nút loa ngoài và gọi cho Thẩm Tuấn.
"Alo, Thanh Thanh ? Em đang ở ..."
"Thẩm Tuấn, cho rõ đây." Tôi lạnh lùng cắt ngang. "Từ giờ trở đừng gọi cho nữa. Những gì nợ gia đình , sẽ đòi đủ. Và đừng bao giờ nhắc đến tên mặt chồng , xứng."
Nói xong, chặn ngay lập tức. Cố Ngôn , đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Tôi nháy mắt với : "Hài lòng , Cố tổng?"
Anh gì, nhưng khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhỏ xíu mà nếu để ý kỹ sẽ thấy . Anh dậy, xoa đầu : "Anh làm đây. Tối nay về sớm."