Ngay cả khi công tác, cũng sẽ mua cho mấy món bánh địa phương nhỏ xinh, thậm chí còn vụng về chụp ảnh phong cảnh gửi về, chú thích:
“Mây ở đây giống bản vẽ minh họa của em.”
Chúng vẫn ngủ phòng riêng. mỗi cuối tuần, chúng thường cùng cuộn ghế sofa xem phim.
Khi xem tin tức tài chính, sẽ dựa bên cạnh sách. Đôi khi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đang lặng lẽ — dịu dàng đến mức khiến quên mất từng lạnh lùng như thế nào.
Tôi bắt đầu lưu luyến cảm giác ấm áp , thậm chí đôi lúc len lén nghĩ:
Nếu như bản hợp đồng thể kéo dài mãi mãi… thì cũng bao.
Cho đến một đêm mưa — thứ bất ngờ rẽ sang hướng khác.
Tối đó tăng ca đến tận 10 giờ, bước khỏi công ty liền mưa lớn chặn . Tôi đang định gọi xe thì một chiếc Maybach màu đen dừng ngay mặt.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống — là Chu Dịch Bạch.
“Lên xe .”
Anh đưa cho một chiếc ô, áo khoác vẫn còn lấm tấm nước mưa, mát lạnh.
Bên trong xe vang lên bản nhạc nhẹ nhàng du dương.
Một lúc , bỗng cất giọng: “Tuần là sinh nhật bà nội. Anh đưa em đến nhà tổ của nhà họ Chu.”
Tôi sững — nhà tổ của Chu gia?
Tôi chỉ từng bản tin. Đó là nơi ở của gia tộc giàu nhất thành phố, chiếm cả một khu đất lớn, là một công trình mang tính biểu tượng.
“Chu Dịch Bạch, …” Tôi định hỏi, thì đầu sang , ánh mắt nghiêm túc đến mức khiến tim lỡ một nhịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/giay-chung-nhan-mau-do/8.html.]
“Lâm Hiểu, một chuyện… vẫn với em.”
Tiếng mưa gõ lộp độp lên cửa kính xe, giọng rõ ràng vang lên giữa đêm tối:
“Khải Diệu Technology là sản nghiệp của nhà họ Chu. Anh là cháu đích tôn của Chu gia, cũng là đang nắm quyền điều hành… Nói trắng , chính là giàu nhất thành phố .”
Chiếc ô tay rơi phịch xuống sàn xe, não trống rỗng.
“Người giàu nhất thành phố tên Chu Tự Thâm ?”
“Đó là ba .”
Anh nắm lấy tay , đầu ngón tay mang theo ấm an ủi.
“Anh với em là vì… lúc đầu, cuộc hôn nhân vốn chỉ là một màn kịch. bây giờ, ký thêm bất kỳ hợp đồng nào nữa.”
Anh hít sâu một , trong mắt ánh lên vẻ chân thành từng thấy:
“Lần đầu tiên gặp em ở Cục Dân chính, thấy em gấp gáp hỏi tiền sính lễ, cảm thấy… em đặc biệt.
Em vì tham tiền — mà là vì nỗi khổ riêng.
Sau em vì tiền mổ cho ba mà gả vội, em từng vì trông cháu mà bắt nạt, chỉ … bảo vệ em thật .”
“Lâm Hiểu.”
Ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay :
“Hợp đồng là giả. tình cảm của là thật.
Anh thích em.
Anh em làm vợ chính thức của , để qua mắt bà nội, mà là vì… sống với em suốt đời.”