Giấy Chứng Nhận Màu Đỏ - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-03 06:20:05
Lượt xem: 712

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi về đến căn hộ cao tầng thể dòng sông lớn,  tự nhốt trong phòng dành cho khách, trùm chăn kín đầu nhưng vẫn ngủ .

Tin nhắn trong nhóm vẫn nhảy liên tục.

Chị dâu thậm chí còn đăng cả ảnh hồi đại học của  giọng móc méo, châm chọc:

“Có lúc học đại học lười, bây giờ lấy chồng  thì càng lương tâm.”

Tôi bức ảnh , trong đầu bất chợt hiện lên ký ức của mùa hè năm ba đại học — đầu tiên thực sự cảm nhận rằng, trong căn nhà , thừa.

Mùa hè năm , mới về đến nhà, còn kịp đặt chiếc vali thì kéo tay , dắt thẳng đến nhà trai.

“Chị dâu con sinh bé Tiểu Vũ, bận túi bụi, hè  con sang đỡ đần một tay.”

Nghĩ đến cảnh  chị vất vả, do dự, lập tức gật đầu đồng ý.

 

 

 

 đến nơi mới hiểu: cái gọi là “đỡ đần” chẳng qua chỉ là làm bảo mẫu  thời gian.

Mỗi sáng 6 giờ,  dậy pha sữa cho Tiểu Vũ,  bỉm, dỗ ngủ.

Mỗi  con , chị dâu chỉ giường hét lên: “Tiểu Hiểu mau bế nó !”

Còn  thì gác chân lên lướt điện thoại.

Đến giờ ăn, chợ mua đồ, về nấu nướng,   làm thức ăn riêng cho Tiểu Vũ,  lo bữa cho cả nhà.

Khi dọn mâm xong, món đĩa của   nguội ngắt.

 

 

 

Ban đêm Tiểu Vũ quấy , chị dâu kêu ồn, bế thẳng  phòng : “Em còn trẻ, thức đêm chút   . Chị thì ngày mai còn dưỡng da nữa.”

sốt tới 38 độ, đầu váng mắt hoa, nghỉ nửa ngày, chị dâu liền ném đôi đũa xuống bàn: “ là sinh viên đại học nuông chiều quá hóa yếu ớt! Có mỗi việc trông trẻ mà cũng bệnh. Cả nhà nuôi cô ăn học bốn năm, mà cô đến chút việc cũng  chịu giúp?”{Đọc full tại page Vân hạ tương tư}

Khi  suýt chút nữa  bật .

Bởi lẽ… học phí đại học của trai là do ba  trả. Còn — tiền học đều do chính  làm thêm từng đồng mà , tiền sinh hoạt thì tiết kiệm tới mức từng bữa một.

Vậy mà giờ   là “nhà   nuôi ăn học”?

 

 

 

Tôi từng  với , kể hết những uất ức . chỉ thở dài: “Chị dâu con mới sinh, tính khí khó chịu, con nhịn một chút . Anh con cũng dễ dàng gì, em là em gái thì nên nhún nhường.”

Ba cũng khuyên: “Người một nhà, so đo làm gì? Mai mốt con lấy chồng , còn nhờ  con đỡ đần.”

Hè năm , sút liền 5kg, hai bàn tay chai sạn vì giặt tã cho trẻ con.

 

 

 

Đến lúc rời , chị dâu còn lẩm bẩm lưng: “Ở ăn uống suốt mùa hè, cũng nên  điều. Sau trường làm , lương hàng tháng chia một nửa cho nhà tụi  đấy nhé!”

9

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/giay-chung-nhan-mau-do/7.html.]

Cốc cốc ——

Tiếng gõ cửa kéo   khỏi dòng hồi tưởng.

Chu Dịch Bạch bước , tay cầm một ly sữa nóng, nước đọng thành những giọt nhỏ  thành cốc.

“Chưa ngủ ?”

Anh đặt ly sữa lên bàn đầu giường,  đưa cho một túi sưởi ấm tay.

“Anh còn nấu ít  gừng, nếu lạnh thì uống cho ấm.”

Tôi  , sống mũi bỗng cay xè.

Vừa nãy ở bệnh viện,   che chắn cho những lời mỉa mai của chị dâu. Giờ trốn trong phòng ,   lặng lẽ mang nước ấm và túi sưởi đến.

Người đàn ông — chỉ mới quen ba ngày, ràng buộc bởi một bản “hợp đồng hôn nhân” — quan tâm  hơn cả gia đình ruột thịt.

 

 

 

“Chu Dịch Bạch…” Tôi nghèn nghẹn lên tiếng: “Anh xem, vô dụng lắm ? Ngay cả với chính gia đình , cũng thể sống yên …”

Anh xuống mép giường,  trả lời ngay mà hỏi ngược : “Hè năm đó, em về nhà trông cháu cho trai, mỗi ngày chỉ ngủ 5 tiếng, mà cuối cùng còn là ‘ăn bám’. Em thấy như thế… đáng ?”

Tôi sững từng kể cho   những chuyện đó.

Anh dường như đoán , bèn giải thích: “Hôm em dọn đồ, làm rơi một cuốn nhật ký hồi đại học. Anh vô tình lướt mắt thấy một dòng.”

Thì    cả .

Những ấm ức giấu trong lòng dám , những nỗ lực âm thầm mà  ai từng công nhận… nhớ kỹ từng chút một.

“Không đáng.” Tôi hít mũi, cuối cùng cũng dám thốt lên suy nghĩ trong lòng: “ khi đó, em cứ nghĩ… nếu  làm nhiều hơn một chút, lẽ họ sẽ yêu thương em hơn một chút.”

 

 

 

Chu Dịch Bạch nhẹ nhàng vỗ lên vai , giọng nghiêm túc: “Tình cảm  thứ thể ‘lấy lòng’ mà .

Em làm đủ nhiều . Là họ   thấy em đến mức nào.”

Anh ngừng một nhịp, tiếp: “Từ giờ, đừng ép nữa. Trong hợp đồng  điều khoản nào bắt em nhún nhường với nhà. Nếu em  quan tâm đến họ nữa… thì cần quan tâm.”

Tối hôm đó, xóa nhóm chat gia đình, chặn luôn tài khoản WeChat của trai và chị dâu, thậm chí chuyển điện thoại của sang chế độ im lặng.

Không  giận dỗi.

Mà là…  thật sự  mệt .

Tôi tiếp tục dùng nỗi tủi  của bản , để đổi lấy thứ gọi là “tình ” mà họ bố thí cho từng chút một nữa.

10

Ngày tháng lặng lẽ trôi qua, và Chu Dịch Bạch sống bên như nước ấm pha — lặng lẽ mà từ từ thấm một hương vị khác biệt.

Tôi tìm một công việc thiết kế mới, làm việc giờ hành chính từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều.

 

 

 

Mỗi khi tan ca trở về, đèn  cửa luôn sáng ấm áp. Cô giúp việc thường để cơm canh còn nóng chờ .

Mỗi tuần đều cùng Chu Dịch Bạch đến thăm bà. Mỗi như , bà lén nhét cho mấy món trang sức, hiền lành bảo: “Là tặng cho cháu dâu đấy, liên quan gì đến tên tiểu tử  .”

Loading...