Giáo sư lạnh lùng là kẻ bám người bệnh kiều - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-21 07:20:25
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đợi đến khi bọn dì phát hiện Tiểu Niên biểu hiện thờ ơ về mặt cảm xúc, đối xử với ai cũng nhàn nhạt, dì đưa nó kiểm tra."

"..."

Tôi hỏi: "Kết quả thế nào ạ?"

khổ: "Kết quả khiến ngạc nhiên, Tiểu Niên là một đứa trẻ bình thường cả về thể chất lẫn tinh thần."

"Bác sĩ , nó tình cảm bình thường, chỉ là do nhiều yếu tố tác động nên gặp khiến nó sẵn lòng trút bỏ tâm tư tình cảm."

"Mà một khi gặp , thể nó sẽ giống như một đang khát khô lâu năm giữa sa mạc bắt gặp một dòng suối trong lành."

11

"Tịch Tịch, dì vui vì Tiểu Niên thể gặp cháu."

"Dì ơi, tên cháu là Trần Tịch Tịch ạ?"

Mẹ Tống Duật Niên mỉm : "Tiểu Niên đột nhiên làm công việc giảng dạy mà nó ghét nhất. Dì tìm hiểu về lớp đó, tìm kiếm hình ảnh liên quan trang web chính thức của trường, đó ghi nhớ diện mạo của từng nữ sinh."

"Nói cũng , đúng là duyên phận thật, lúc bức ảnh chụp chung, dì chú ý ngay từ cái đầu tiên chính là cháu."

Cả nhà đều là quân trinh sát chuyển sinh sang trời.

"Dì và ba Tống Duật Niên sẽ quá lâu, chỉ dừng một lát để lấy ít đồ, chuyến bay tối nay bọn dì sẽ đến chi nhánh công ty."

"Chuyện yêu ghét của giới trẻ các cháu, dì can thiệp. Tịch Tịch, dì sẽ khuyên cháu chia tay với Tiểu Niên, dì chỉ hy vọng các cháu thể thuận theo tiếng lòng , đưa lựa chọn mà bản yêu thích nhất."

Mẹ Tống Duật Niên nhanh chóng làm việc của .

Nhìn kỹ , nhà họ Tống tuy lớn nhưng quả thực trống trải, .

Tống Duật Niên thuở nhỏ, khi vóc dáng còn bé xíu, một canh giữ căn nhà rộng lớn .

Bỗng nhiên, dường như chút thấu hiểu lý do tại lộ vẻ mặt tự ti đến .

Tại trong nhật ký : [Bảo bối là điểm neo của thế giới .]

Buổi tối, chú và dì còn kịp ăn cơm vội vã rời .

Tống Duật Niên bóng lưng họ khuất dần: "Bảo bối, tối nay em định , để đưa em ."

"Cho dù giờ còn là yêu, ít nhất hãy để giữ tư cách theo đuổi em ?"

"Em tham gia xem mắt tập thể."

Đồng t.ử của Tống Duật Niên co rụt một chút thể thấy rõ bằng mắt thường, nhưng vẫn cúi đầu đáp: "Được, đến lúc đó sẽ đợi em ở bên ngoài."

"..."

"Lỡ như em thật sự lòng khác thì ?"

Tống Duật Niên là đang trả lời đang tự an ủi chính :

"Sẽ , bọn họ đều xứng với em."

"..."

"Thôi bỏ , nữa," trầm tư : "Bọn họ đều trai bằng , vả cũng chẳng gì thú vị."

Thực luôn ghét mấy buổi xem mắt kiểu , nó cứ như coi con là món hàng dán nhãn để mặc sức lựa chọn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/giao-su-lanh-lung-la-ke-bam-nguoi-benh-kieu/chuong-9.html.]

Tống Duật Niên sợ đổi ý, lập tức giúp hủy đăng ký tham gia.

Anh lái xe đưa về căn biệt thự gần trường học.

Lục Khả dọn ngoài từ một tuần , Tống Duật Niên giúp cô mua một căn khác ngay bên cạnh.

Lục Khả sướng phát điên, thức trắng đêm xóa sạch những đ.á.n.h giá tiêu cực cho giảng viên, hơn mười cái đ.á.n.h giá .

12

Đêm khuya, Tống Duật Niên thèm dùng máy rửa bát mà tự tay rửa bát hơn một tiếng đồng hồ.

Anh cứ nấn ná mãi đến gần sáng, vẫn ý định rời .

"Tống Duật Niên," bỗng dưng mở lời: "Chúng ."

"Được."

Phòng khách và nhà bếp cách một , mà chẳng hiểu đàn ông vẫn thấy .

Tống Duật Niên ôm từ phía , cả hai cùng ngắm cảnh đêm cửa sổ sát đất ở tầng ba.

Thực , luôn ngại ngùng với rằng, trong những ngày mất trí nhớ.

Tôi cũng hề vui vẻ như hằng tưởng tượng.

Khi thấy thái độ xa lạ của , thậm chí ban đêm còn gặp ác mộng.

Tình yêu tích tụ bao năm qua của Tống Duật Niên quá nhiều, quá đầy và quá nồng nhiệt.

Đến mức mất một thời gian khá dài mới nhận rằng sự ỷ của chính cũng đ.â.m sâu bén rễ từ lâu.

Tính chiếm hữu của Tống Duật Niên bắt nguồn từ cảm giác thiếu an và sự tự ti.

Mà những điều bắt nguồn từ thái độ tình cảm mập mờ của dành cho .

Nghĩ đến đây, , ngượng ngùng nhưng trịnh trọng từng chữ một:

"Tống Duật Niên, em thích , chúng công khai ."

"Được."

Mặc dù cố gắng kìm nén, nhưng vẫn tiếng nghẹn ngào.

Giữa dòng sân trường, đây là đầu tiên gạt , mà chủ động nắm lấy tay Tống Duật Niên.

Những dòng tin nhắn trò chuyện lưu giữ cẩn thận.

Album ảnh vốn trống trơn điện thoại của cũng dần lấp đầy bởi những tấm ảnh chụp chung của hai .

Sự đổi của Tống Duật Niên thể thấy rõ bằng mắt thường.

Tất nhiên, nếu buổi tối bớt cầm thú một chút thì mấy.

Trưa xuân nắng rực rỡ, ấm lan tỏa bờ vai.

Tôi sách một nửa thì ngủ quên trong lòng Tống Duật Niên.

Hoàn rằng đàn ông lén hôn mấy cái, thầm mưu tính trong lòng:

"Vợ yêu đáng yêu quá, đợi em tỉnh dậy, chúng kết hôn nhé, nếu gì thì coi như em đồng ý đấy."

Loading...