Tại bàn làm việc cách đó xa, Nghiêm Tri Uyên đang tập trung cao độ màn hình máy tính.
Hình như chú cận thị, khi xử lý công việc trong thời gian dài sẽ đeo một chiếc kính gọng vàng thanh mảnh. Tròng kính mỏng, che tia lạnh lùng và hờ hững trong mắt chú, để thứ truyền ngoài chỉ còn vẻ điềm đạm đầy vẻ dịu dàng.
Thế nhưng, một mới tận mắt chứng kiến cách chú xử lý nhân viên ngày hôm qua như hiểu rõ: Nghiêm Tri Uyên chẳng hề ôn hòa như vẻ bề ngoài của chú.
Tôi ôm chiếc gối tựa, nhất thời đến thẩn thờ.
Thực xét về phương diện, chú và Nghiêm Nhĩ Mộng chẳng giống chút nào. Nếu chính tai thấy họ chuyện, lẽ sẽ chẳng bao giờ ngờ Nghiêm Tri Uyên và bà là chị em ruột.
"Đang gì thế?"
Tôi giật bừng tỉnh, nhận Nghiêm Tri Uyên đến mặt từ lúc nào, chú còn tự nhiên đưa tay vén lọn tóc cho .
"Tóc mái dài , hôm nào đưa cắt nhé."
Tôi chẳng kịp suy nghĩ mà buột miệng hỏi: "Tại chú và chị gái chẳng giống chút nào ?"
Bàn tay Nghiêm Tri Uyên bỗng chốc siết chặt bên má .
"Chị ... Cháu gặp bà khi nào ?"
Tôi lỡ lời, khựng nhỏ giọng giải thích: "Hôm đó bà đến nhà tìm chú, cháu thấy qua khe cửa mà..."
Chú im lặng hồi lâu, nhạt giọng : "Không cần để tâm đến bà ."
"Những quan trọng, nhất thiết để trong lòng."
Tôi nhạy bén nhận rằng, chú dường như nhắc đến Nghiêm Nhĩ Mộng. Thêm đó, hai tình cờ chứng kiến cuộc trò chuyện giữa chú và bà đây đều chẳng mấy vui vẻ gì——
Chẳng lẽ giữa Nghiêm Tri Uyên và Nghiêm Nhĩ Mộng còn chuyện gì đó mà hề ?
Những ngày đó, vẫn ở nhà Nghiêm Tri Uyên. Lâm Tiến gửi cho thêm vài tin nhắn nữa, chẳng thèm xem mà xóa thẳng tay.
Kết quả là ông gọi điện trực tiếp cho .
Lúc đó đang cuộn tròn ghế sofa trong phòng sách, ăn táo Nghiêm Tri Uyên gọt sẵn chơi game. Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, khoảnh khắc thấy tên gọi, theo bản năng ngẩng đầu Nghiêm Tri Uyên một cái.
lúc chạm ánh mắt bình tĩnh nhưng sắc bén của chú.
"Cái đó..." Tôi nuốt miếng táo trong miệng xuống, lí nhí , "Bạn học của cháu việc tìm, cháu ngoài điện thoại một chút."
"Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/giao-kieu/chuong-7.html.]
Tôi phòng khách máy.
Giọng điệu của Lâm Tiến còn vẻ hống hách như , thậm chí còn thấp thoáng ý khẩn cầu: "Lâm Tinh, đều là bố , nhưng dù công ty lớn thì đó cũng là tâm huyết mười mấy năm của bố và con mà..."
Tôi im lặng lắng , hiểu bỗng nhiên thấy buồn .
Tôi hỏi ông : "Đây còn là công ty của bố và con ? Ngay từ lúc bố chuyển một nửa cổ phần sang tên Nghiêm Nhĩ Mộng, nó trở thành công ty của bố và bà , còn liên quan gì đến con nữa?"
Hai ngày nay khi Nghiêm Tri Uyên làm việc, luôn ở cạnh chú trong phòng sách, chú xử lý công việc. Chú cũng hề né tránh, chuyện gì cũng ngay mặt .
Ngày hôm qua Nghiêm Tri Uyên nhận một cuộc điện thoại, chắc là của Nghiêm Nhĩ Mộng gọi tới. Qua vài lời đáp lạnh lùng của chú, cuối cùng cũng lờ mờ hiểu : Cuộc khủng hoảng hợp tác mà Lâm Tiến đang gặp dường như là do quá tin lời Nghiêm Nhĩ Mộng, dẫn đến việc hợp tác với một nhà máy đáng tin cậy.
Giọng Lâm Tiến khựng : "Kiều Kiều..."
"Câm miệng!" Tôi gắt lên đầy gay gắt, "Đừng tưởng dùng bài tình cảm thì sẽ mủi lòng! Ông càng lôi chuyện, chỉ càng khiến thấy ông ghê tởm thôi — Lâm Tiến, ông xứng gọi tên Kiều Kiều!"
Nói xong, đợi ông phản hồi, dứt khoát cúp máy.
Cơn uất nghẹn tích tụ mấy ngày qua cuối cùng cũng tan biến, ngẩn ngơ ở phòng khách một lát mới đẩy cửa phòng sách.
Nghiêm Tri Uyên vẫn đang bàn, gọng kính vắt ngang sống mũi, tập trung xử lý công việc, dường như hề thấy gì bên ngoài.
Tôi chú một lúc, cho đến khi chú ngẩng đầu lên, ánh mắt nhàn nhạt sang: "Sao thế?"
"Cháu đói ."
Chú gõ vài phím bàn phím, đó kéo ghế dậy: "Muốn ăn gì? Tôi làm."
Tôi theo chú suốt từ phòng khách phòng bếp, chú xắn tay áo, đeo tạp dề. Khi chú xoay định lấy đồ trong tủ lạnh thì vặn va lúc đang kịp lùi .
"A——"
Tôi vững định ngã ngửa , kết quả là Nghiêm Tri Uyên một tay siết chặt eo , kéo cả lòng chú. Tôi nhân cơ hội đó đ.á.n.h bạo, dùng gò má cọ cọ lớp áo n.g.ự.c chú.
"Lâm Kiều Kiều."
Chú hạ thấp giọng gọi tên như một lời cảnh cáo, "Đứng thẳng dậy."
"Cháu đấy." Tôi ngước mắt đường nét xương hàm tuyệt của chú, "Trừ khi chú bế cháu ngoài bây giờ, nếu cháu cứ ở đây chú nấu cơm đấy."
Tôi cứ thế ngửa đầu đối diện với ánh mắt chú, giống như một cuộc phản kháng thầm lặng.
Một lúc , chú bỗng nhiên nhếch môi, nụ chút bất lực chút làm : "Bây giờ gan của cháu lớn hơn ít nhỉ, chẳng thấy chút dáng vẻ sợ hãi đến run rẩy như lúc chặn xe ban đầu cả."