Giữa trưa hè, ánh nắng rực rỡ xuyên qua lớp kính chiếu , làn da trắng lạnh của chú gần như trở nên trong suốt, đồng t.ử cũng sáng lên thành màu hổ phách nhạt.
"Kiều Kiều, chú quen cháu, đây từng bàn bạc hợp tác với bà , tuy cuối cùng thành nhưng chú đến sự tồn tại của cháu từ sớm. Nếu vì chú, Nghiêm Nhĩ Mộng cũng cơ hội để quen bố cháu. Chú thừa nhận chú với cháu. Ngày hôm đó khi cháu chặn xe của chú, thực chú nhận cháu . Chú để cháu lên xe là vì chú thấy hình bóng của chính mười năm về cháu. Chú bao giờ nghĩ đến việc lợi dụng cháu, Kiều Kiều, chú chỉ là cháu vết xe đổ của chú mà thôi."
Giọng trầm thấp hóa thành dòng nước vô hình, mang theo một sức mạnh ấm áp, thấm sâu trái tim từng chút một.
Tôi những lời của chú kéo về miền ký ức, nghĩ đến cái đêm giả vờ hoảng loạn , chú quỳ xuống mặt , kiên nhẫn bôi t.h.u.ố.c lên vết thương ở đầu gối cho .
Sự rung động của chính là bắt đầu từ khoảnh khắc đó.
Đầu ngón tay bấu chặt chiếc váy voan, phát những tiếng sột soạt.
Hồi lâu , cuối cùng cũng tìm giọng của : "Vậy tại chú cho cháu là chú sớm cháu là ai?"
"Bởi vì cháu ý định với chú." Chú sâu mắt , "Kiều Kiều, chú cho cháu nhiều cơ hội để thú nhận. Lần trời mưa chú đón cháu, và vô đó, cháu đều chọn cách che giấu. Chú nghĩ, lẽ cháu vẫn còn cảnh giác, tin tưởng lòng chân thành của chú, thì cứ từ từ thôi."
"Đợi đến khi chuyện lắng xuống, chú mới định cho cháu sự thật. hôm đó cháu đột nhiên về nhà, chuyện phơi bày quá bất ngờ."
Tôi ngơ ngác chú, lớp vỏ bọc lạnh lùng mà khó khăn lắm mới dựng lên những lời của Nghiêm Tri Uyên đ.á.n.h tan từng chút một, đầu óc gần như trở nên hỗn loạn.
"Lòng chân thành gì cơ?"
"Chú cháu cảm giác an , nên bây giờ, chú sẽ m.ổ x.ẻ trái tim cho cháu xem."
Gió lùa qua cửa lưới thổi phòng, làm bay những tấm rèm voan mỏng manh. Gương mặt với những đường nét lạnh lùng của chú, sự che phủ của ánh sáng và những bóng râm lay động, hiện lên vẻ chân thành và dịu dàng đến lạ thường.
"Kiều Kiều, chú thích cháu."
Tôi gần như đôi mắt mê hoặc, hoảng hốt . Giây tiếp theo, một vòng tay ấm áp từ phía ôm lấy eo .
Nghiêm Tri Uyên tựa cằm vai , thở nóng hổi phả bên tai khiến thấy ngứa ngáy, vô thức rụt cổ .
"Kiều Kiều, đừng chuyển nữa, ?"
Không khí tĩnh lặng trở , im lặng đó, chiếc váy voan màu xanh bạc hà vò đến nhăn nhúm. Hồi lâu , cuối cùng cũng lên tiếng, khẽ đáp một tiếng.
"... Vâng."
...
Sau , ỷ chú cưng chiều mà sinh hư, trêu chọc Nghiêm Tri Uyên: "Ông chú già 29 tuổi , tỏ tình mà cứ như sinh viên đại học thế? Trẻ con thật đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/giao-kieu/chuong-21.html.]
Nghiêm Tri Uyên vốn đang sách, thì thở dài một tiếng, sải cánh tay dài kéo lòng: "Xin nhé, sống 29 năm đời, chú mới chỉ thích duy nhất một là cháu thôi, kinh nghiệm, chú sẽ tiến bộ."
Tôi ngẩng đầu, trừng mắt chú đầy vẻ tin: "Chú còn ' ' nữa cơ ?"
Nghiêm Tri Uyên nhếch môi , gì.
Tôi chú làm cho tức , cố sức thoát khỏi vòng tay chú, chú với vẻ đầy nghi ngờ: "Nghiêm Tri Uyên, rốt cuộc sức khỏe chú hả? Chúng ở bên lâu như , ngoài hôn và ôm , chú chẳng làm gì cả."
Chú chống cằm, thong thả : "Vậy cháu chú làm gì nào? Kiều Kiều, rõ xem."
"Cháu... chú..." Tôi lắp bắp một hồi, chợt phản ứng , lùi một bước chỉ tay chú: "Chú trêu ghẹo cháu!"
Chú vẫn đó, cứ thế mà .
Tôi hầm hầm về phía phòng ngủ: "Đã chú để ý tới cháu thì cháu cũng thèm đếm xỉa đến chú nữa. Hừ, bây giờ cháu tìm Hứa Tự Thâm đây, —"
Mấy chữ " còn sẽ kéo rank cho cháu ở mùa giải mới" còn kịp thốt , bỗng nhẹ bẫng, ném thẳng lên giường.
Nghiêm Tri Uyên bên giường, xuống từ cao: "Cháu tìm Hứa Tự Thâm làm gì?"
Ánh mắt chú lạnh, trông đầy vẻ áp đảo. Tôi lập tức yếu thế hẳn , nhỏ giọng đáp: "Chơi game ạ."
Nghiêm Tri Uyên gật đầu: "Chơi game ." Chú cúi xuống, những nụ hôn ướt át rơi mắt : "Để chú chơi cùng cháu là ."
Ở nơi Nghiêm Tri Uyên thấy, ôm lấy cổ chú, khóe môi hiện một nụ đắc ý vì kế hoạch thành công.
sớm hối hận. Bởi vì đàn ông thế mà bắt đầu tính sổ chuyện cũ với .
"Đêm hôm đó, cháu với chú như thế nào nhỉ?"
Tôi c.ắ.n môi, thút thít xin tha: "Ưm... lúc đó cháu còn nhỏ, hiểu chuyện, lời trẻ con chấp nhất..."
Giọng Nghiêm Tri Uyên dịu dàng, tốc độ thong thả, nhưng động tác chẳng khách sáo chút nào, thậm chí chú còn nhã hứng vén những sợi tóc rối tai cho .
"Dù là còn nhỏ hiểu chuyện sai, cũng trả giá một chút chứ."
...
Cuối cùng mệt lử, sắp đến nơi. Trong cơn mê màng, cảm nhận Nghiêm Tri Uyên đang đắp chăn cho .
Tôi nắm chặt lấy tay chú, nhắm mắt : "Cuối tuần , chú cùng cháu đến nghĩa trang thăm cháu nhé."