Ngày thứ hai khi chuyển về sống tại khu viện nơi cha từng ở khi còn sống, Thẩm An Ninh nhận một tập tài liệu do của Cố Thanh Trần mang tới.
Bên trong bao gồm văn bản chuyển nhượng cổ phần của nhà họ Thẩm cho cô, cùng với cả phần cổ phần mà chính Cố Thanh Trần tên.
Ở trang cuối cùng của tập hồ sơ, Cố Thanh Trần còn kèm theo một mảnh giấy nhắn:
【Chúc mừng Thẩm tiểu thư, cô trở thành cổ đông lớn nhất của Tập đoàn Thẩm thị.】
Thẩm An Ninh dòng chữ , trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc.
Năm đó khi cha gặp chuyện, cô vẫn còn nhỏ, nên hiểu rõ rốt cuộc quyền lực và tài sản mà cha cô nắm giữ lớn đến mức nào — lớn đến mức khiến khác ao ước.
Cô ôm tập hồ sơ lên tầng hai của biệt thự, đẩy cửa phòng làm việc của cha , ngay ngắn đặt tất cả giấy tờ lên bàn.
“Ba, .”
Cô bàn làm việc, ánh mắt nghiêm túc về phía chiếc ghế chủ vị trong phòng, như thể nơi đó đang cha cô :
“Những thứ vốn dĩ thuộc về hai … con lấy .”
Ánh nắng buổi sớm chiếu lên chiếc ghế trống, phản xạ thành luồng sáng chói mắt.
Trong khoảnh khắc nào đó, Thẩm An Ninh dường như thật sự thấy cha .
Cha ghế, nụ hiền hậu.
Mẹ phía ghế, một tay đặt lên lưng ghế, tay còn đặt lên vai cha.
Họ đang mỉm cô.
Nụ , giống như đang tự hào vì cô con gái của họ.
Nước mắt bất giác dâng đầy khóe mắt.
Thẩm An Ninh hít mũi một cái, ánh nghiêm túc hướng về chiếc ghế mặt:
“Hai yên tâm.”
“Con nhất định sẽ điều tra sự thật về cái c.h.ế.t của hai năm đó.”
lúc , điện thoại của cô bỗng vang lên.
Cô hồn, vội vàng lau nước mắt mặt, cúi đầu màn hình.
Là tin nhắn của Phó Minh Hãn:
【Hôm nay em họ của về nước, cô hứng thú đón cùng ?】
Thẩm An Ninh sững .
Em họ của Phó Minh Hãn…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/giang-tong-phu-nhan-anh-hen-ho-voi-nguoi-khac-giang-canh-hanh/chuong-405-hanh-phuc-cua-me-va-di-tu-ngoc.html.]
Chẳng chính là chị gái của Phó Trầm — Phó Tri Dao, sống ở nước ngoài nhiều năm ?
Có lẽ thấy cô mãi trả lời, Phó Minh Hãn gửi thêm một tin:
【Tri Dao mấy năm nay luôn ở rừng mưa nhiệt đới làm công việc nhiếp ảnh động vật hoang dã, am hiểu về nhiều loài động vật hiếm.】
【Vài hôm với nó rằng một bạn trúng độc rắn ở Rose Castle, hiện vẫn đang trong trạng thái thực vật. Nó nó hiểu rõ loại rắn đó, về nước sẽ mang theo một huyết thanh liên quan và phương pháp điều trị tại địa phương.】
Nhìn thấy tin nhắn , Thẩm An Ninh lập tức trợn to mắt, như sôi trào.
Cô gần như do dự, lập tức trả lời:
【Được, cùng . Gửi thời gian và địa điểm!】
Nếu chỉ đơn thuần là Phó Tri Dao về nước, dù cô tiếp cận Phó phu nhân, cũng sẽ kích động đến .
nếu cô mang theo huyết thanh và phương pháp điều trị độc rắn ở rừng mưa nhiệt đới…
Thì Thẩm An Ninh bất kỳ lý do nào để từ chối.
Không lâu khi gửi tin nhắn, Phó Minh Hãn gửi thời gian và địa điểm.
Thẩm An Ninh cất điện thoại, khóa kỹ những tài liệu quan trọng két sắt, ngoài.
Khi ngang qua kệ sách ở cửa, tà váy của cô khẽ lướt qua, làm một cuốn sổ đặt kệ rơi xuống đất.
Cuốn sổ bung , tấm ảnh kẹp bên trong cũng rơi theo.
Thẩm An Ninh nhíu mày, cúi xuống nhặt tấm ảnh lên.
Trong ảnh bảy .
Bên trái là gia đình ba của cô — cô cùng cha .
Bên là Phó phu nhân, Phó và hai đứa trẻ, một trai một gái.
Nghĩ kỹ thì, hai đứa trẻ đó hẳn là Phó Trầm và chị gái — Phó Tri Dao.
Mặt của tấm ảnh là nét chữ của cô:
【Hạnh phúc của và T.ử Ngọc.】
Thẩm An Ninh c.ắ.n môi, sống mũi bỗng dưng cay xè.
Trước , cô từng …
Hóa cô và Phó phu nhân, từng là một đôi bạn thiết đến như .
Có lẽ, Phó phu nhân thể chấp nhận việc bạn nhất của , ăn xong bữa cơm với bà thì gặp t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc như thế, nên mới xuất hiện những triệu chứng giống rối loạn tâm thần, cuối cùng dẫn đến mất trí nhớ.
Cô hít mũi một cái, cẩn thận cất kỹ tấm ảnh, rời khỏi nhà.