“Giang lão .”
Sau khi cuộc gọi video kết nối, Kiều Uyên ở đầu dây bên ngả ghế. Từ góc của camera, thứ hiện lên rõ nhất là đôi chân dài của .
Hắn lười biếng dựa ghế, ánh mắt thờ ơ liếc qua ông lão ở đầu màn hình:
“Người trẻ của nhà họ Giang c.h.ế.t sạch , mà để một ông già như ông mặt chuyện với ?”
Nói đến đây, như chợt nghĩ điều gì, bật :
“ tính thì nhà họ Giang các đúng là chẳng còn ai thật.”
“Cha của Giang Cảnh Hành, con trai cả của ông, sinh Giang Cảnh Hành lâu thì c.h.ế.t.”
“Còn con trai thứ hai của ông thì mấy năm thua trong cuộc tranh đấu gia tộc với Giang Cảnh Hành, cả nhà di cư sang Úc, tuyên bố cắt đứt quan hệ với nhà họ Giang…”
Hắn nhướng mày:
“Nói như , khi Giang Cảnh Hành bắt cóc, nhà họ Giang các quả thật còn trẻ nào nữa.”
Hơi thở của Giang lão gia t.ử gấp gáp hơn vài phần.
Những lời của Kiều Uyên chỉ là khiêu khích, mà còn cố tình nhắc nhở ông rằng — dù đang ở Rose Castle, nhưng tình hình gia đình nhà họ Giang, nắm rõ như lòng bàn tay.
Ông lão hít sâu một , kìm nén cảm xúc trong lòng, ngẩng đầu thẳng màn hình, giọng điềm tĩnh:
“ . Chính vì Cảnh Hành là trẻ tuổi ưu tú nhất của nhà họ Giang hiện nay, nên chúng mới mong Kiều giơ cao đ.á.n.h khẽ, thả nó và An Ninh trở về.”
“Yên tâm.”
Nghe , Kiều Uyên khinh:
“Chỉ cần mười tỷ tay, chúng tự nhiên sẽ thả Giang Cảnh Hành và Thẩm An Ninh.”
Hắn nhướn mày Giang lão gia tử:
“Vậy nhà họ Giang định khi nào chuẩn xong tiền?”
“Hôm nay là .”
Giang lão gia t.ử thở một :
“Chúng chuyển bộ tiền một tài khoản ở nước ngoài. Thẻ rút tiền của tài khoản đó sắp xếp đưa đến tay Phó Minh Hãn ở Rose Castle.”
“Chiều nay, Phó Minh Hãn thể cầm thẻ đến giao dịch với các . Một tay giao , một tay giao tiền.”
Kiều Uyên suy nghĩ chốc lát bật :
“Ồ? Để cái quan hệ mập mờ với Thẩm An Ninh đến đưa tiền ?”
Nhắc đến Phó Minh Hãn, khóe môi giấu nổi vẻ khinh miệt:
“Tôi còn tưởng các sẽ để cô đội trưởng nữ tên Quý Niệm Chi đến chứ.”
“Không ngờ sắp xếp một phế vật như đến giao dịch với ?”
“Nghe còn là tàn tật? Nhà họ Giang các yên tâm giao chuyện quan trọng như cho ?”
“ .”
Giang lão gia t.ử gật đầu:
“Nhà họ Phó và nhà họ Giang là bạn bè nhiều năm. Giao chuyện cho , chúng yên tâm.”
Sau khi bàn xong chuyện giao dịch, Giang lão gia t.ử đưa yêu cầu chính của cuộc gọi video hôm nay:
“Tôi gặp Cảnh Hành và An Ninh, xác nhận họ vẫn an , chúng mới tiếp tục giao dịch.”
Kiều Uyên từng bắt cóc ít con tin, đương nhiên hiểu quy trình là điều thể thiếu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/giang-tong-phu-nhan-anh-hen-ho-voi-nguoi-khac-giang-canh-hanh/chuong-280-sap-xep-mot-ke-vo-dung-den-giao-dich-voi-toi-sao.html.]
Hắn cong môi :
“Được thôi.”
Nói xong, ngoắc tay với bên cạnh:
“Đưa đây.”
Không lâu , Giang Cảnh Hành và Thẩm An Ninh xuất hiện trong khung hình video.
“An Ninh! Cảnh Hành!”
Nhìn thấy đứa cháu trai yêu quý và cháu dâu xuất hiện, gương mặt luôn bình tĩnh của Giang lão gia t.ử cuối cùng cũng hiện lên vẻ kích động và lo lắng:
“Các con chứ?”
“Chúng con .”
Giang Cảnh Hành nắm tay Thẩm An Ninh, lùi vài bước ống kính, để cả hai đều lọt khung hình:
“Ông xem, bọn con đều cả.”
Dường như để chứng minh họ vẫn khỏe mạnh, Giang Cảnh Hành còn kéo Thẩm An Ninh xoay một vòng camera.
Thấy hai bình an vô sự, trái tim treo lơ lửng của Giang lão gia t.ử và những mặt cuối cùng cũng hạ xuống.
“Không là … là …”
Giang lão gia t.ử thở dài, thêm vài câu với Giang Cảnh Hành và Thẩm An Ninh, chuẩn tắt video.
“Ông nội.”
Ngay khoảnh khắc Giang lão gia t.ử chuẩn nhấn nút kết thúc, Thẩm An Ninh lên tiếng gọi ông:
“Ông thể tìm chị họ của cháu ?”
Nghe đến hai chữ “chị họ”, Giang lão gia t.ử sững , theo phản xạ đưa mắt về phía Thẩm Vũ Tình — vẫn đang trốn lưng Bạch Trà.
Thẩm Vũ Tình hiển nhiên cũng thấy lời của Thẩm An Ninh, ngạc nhiên nhướng mày.
“Có thể.”
Giang lão gia t.ử ngập ngừng một chút trả lời Thẩm An Ninh trong video:
“Cháu tìm cô việc gì?”
“Vâng.”
Thẩm An Ninh thở một :
“Giúp cháu với cô rằng, chiếc kẹp tóc mà mười năm cô từng dùng để khoe khoang và hạ thấp cháu, cháu nhặt .”
“Nếu cô vẫn còn chiếc kẹp tóc đó, thì liên lạc với Phó Minh Hãn.”
Giang lão gia t.ử nhướng mày, dù hiểu ý trong lời của Thẩm An Ninh, nhưng vẫn gật đầu:
“Được, ông sẽ với cô .”
Lời dứt, video lập tức ngắt, văn phòng rơi yên lặng.
Giang lão gia t.ử ngẩng đầu về phía Thẩm Vũ Tình:
“Những lời An Ninh , cô rõ chứ?”
Lúc , Thẩm Vũ Tình toát mồ hôi lạnh khắp .
Chiếc kẹp tóc đó, một năm trong lúc chạy trốn, cô làm rơi mất.
Giờ đây, Thẩm An Ninh … cô nhặt chiếc kẹp tóc .
dịch tới c561, full nhanh ib zalo e 0963.313.783