Tôi phụ nữ từng yêu sâu đậm cũng từng hận thấu xương , lòng bình thản lạ thường: "Tư lệnh Tiêu, cô nhận nhầm . Giang Mặc c.h.ế.t ."
"Không! Cầu xin hãy cho em cơ hội bù đắp..."
"Bù đắp?" Tôi khẩy, "Cô hủy hoại cuộc đời , khiến xa lánh, tù quân sự suốt mười năm. Khi vất vả lắm mới tìm bình yên, thì sự 'bù đắp' của cô dồn đường cùng, suýt nữa thì mất mạng. Tiêu Vân Thanh, cô còn thể bù đắp cái gì nữa?"
Tôi , thấy chị Tư Niệm đang cách đó xa mỉm với .
Tôi chút do dự bước về phía chị, nắm lấy tay chị, mặc kệ tiếng nức nở tuyệt vọng vang lên phía .
Bố cũng tìm đến.
Trông họ già nhiều, tóc bạc trắng, mặt đầy vẻ rụt rè và lấy lòng.
Mẹ tay xách một chiếc lồng ấp, bên trong là món bánh hoa sen thích ăn nhất hồi nhỏ.
Nhìn thấy , mấp máy môi, lời kịp thì nước mắt trào xuống.
Nhìn họ, lòng vẫn dấy lên một cơn đau âm ỉ.
"Mời lên nhà uống chén ."
Tôi bình thản dẫn đường.
Chị Tư Niệm tôn trọng lựa chọn của , chị cùng pha mời bố .
Bố là lên tiếng :
"A Mộ, là bố sai , con theo bố về nhà ."
Tôi im lặng uống cạn chén mới chậm rãi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/giang-mac/chuong-7.html.]
"Bố, , hai cứ coi như con c.h.ế.t ."
Tôi hít một thật sâu.
"Ở đây chính là nhà của con, con sẽ đầu nữa ."
"Con hận hai nữa, nhưng con cũng thể như xưa. Giữa chúng cách mười năm oan ức, cách cả một mạng suýt chút nữa còn. Để mỗi bình an sống đời chính là kết cục nhất cho chúng ."
Tôi nhận lấy phần bánh hoa sen . Họ lâu, nhưng cuối cùng vẫn lảo đảo rời .
Ánh hoàng hôn nền tuyết phản chiếu những đốm đỏ nhạt, bóng lưng của họ kéo dài lê thê.
Tôi vẫn ngăn nước mắt rơi xuống.
Tiêu Vân Thanh và bố quả nhiên tìm đến nữa, chỉ là thỉnh thoảng sẽ tiền chuyển thẻ của .
Ngày tháng cứ bình lặng trôi qua.
Thỉnh thoảng, sẽ nhận những tấm bưu gửi từ trong nước qua nhiều chặng, tên gửi.
Tôi đó là Tiêu Vân Thanh.
Tôi bao giờ hồi âm, cũng thèm xem mà tiện tay ném lò sưởi, ngọn lửa thiêu rụi chúng.
Cuộc sống thì vẫn tiếp diễn thôi.
"Leng keng--"
Tiếng chuông gió vang lên, khách cửa hiệu.
Sau khi bán thêm một cuốn sách, chiếc ghế bập bênh ngoài sân, chị Tư Niệm đưa cho một chén hỏi :