Gặp Lại Bạn Trai Cũ Ở Văn Phòng Tuyển Sinh - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:14:12
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

 

Cửa thang máy từ từ khép .

 

Tôi ngửa mặt lên, ngắm nghía từng đường nét khuôn mặt Trình Huy.

 

Bao nhiêu năm trôi qua, vẫn thích nhiều như .

 

Ý nghĩ lóe lên, dường như cảm nhận điều gì.

 

Bàn tay đặt eo đột ngột dùng sức.

 

Tôi ép vách thang máy.

 

Anh cúi đầu, đôi môi nóng bỏng chính xác ngậm lấy môi .

 

Mang theo lực đạo gần như chiếm đoạt.

 

Lý trí còn sót phát cảnh báo cuối cùng:

 

"Trình... Trình Huy, thang máy..."

 

Anh lùi , chằm chằm con đang nhảy.

 

Sau đó cúi , luồn tay qua đầu gối, bế bổng lên.

 

Tôi kêu lên một tiếng, vòng tay ôm chặt cổ .

 

Cửa thang máy mở.

 

Trình Huy bế thẳng đến cửa, dùng một tay nắm lấy tay , mở khóa.

 

Mọi âm thanh và ánh sáng đều ngăn cách.

 

Trong bóng tối, nụ hôn nóng bỏng như mưa rào.

 

Anh hôn mạnh gấp.

 

Như trút hết tất cả sự cam tâm và oán hận trong những năm qua.

 

Tấm đệm lún xuống đỡ lấy chúng .

 

Anh đưa tay, lau vệt ướt át trào từ khóe mắt từ lúc nào:

 

"Cục cưng."

 

Tôi .

 

Người đàn ông mà từng nghĩ sẽ bao giờ mật như nữa.

 

Vành mắt đỏ dần lên.

 

Những nụ hôn dày đặc rơi trán, chóp mũi, gò má.

 

Quần áo trút bỏ.

 

Không khí se lạnh chạm da thịt, kích thích một trận run rẩy.

 

"Trình Huy..."

 

Tôi giữ tay khi sắp trượt xuống sâu hơn:

 

"Trong tủ đầu giường..."

 

Động tác của Trình Huy khựng , thật sâu:

 

"Được, , em ... tuyệt đối sẽ để em mạo hiểm..."

 

Giọng đứt đoạn ngay khoảnh khắc ngăn kéo kéo .

 

12

 

Tôi tấm lưng của , im lặng trong giây lát.

 

Chậm rãi dậy, dùng chăn quấn lấy , dựa đầu giường:

 

"Trình Huy, chúng chia tay nhiều năm . Đều là trưởng thành, em cũng nhu cầu bình thường mà..."

 

Vai Trình Huy run lên.

 

Anh đưa tay, lấy chiếc hộp nhỏ đó từ trong ngăn kéo :

 

"Vậy ?"

 

Anh xoay , một tay ôm lấy :

 

" mà, Cố Phán, đây là... hộp quà bánh ngọt phiên bản giới hạn từ nhiều năm . Một hộp 4 vị, mỗi vị 1 mùa, tổng cộng 24 cái, chúng cùng mua."

 

Ngón tay thon dài mở nắp hộp.

 

Khoảng trống nhỏ lộ ánh đèn.

 

"Chúng ... chỉ dùng 3 cái. Bây giờ, còn ..."

 

Trình Huy :

 

"Cố Phán, cần đếm từng cái cho em xem ? Dù thì, cũng là dân Toán mà."

 

Tôi chằm chằm đến mức hổ vô cùng:

 

"Phải, là chúng mua đó thì ? Chẳng, chẳng lẽ khác thể tự chuẩn , ừm, công cụ gây án ?"

 

"Sẽ . Trong chuyện , em luôn cẩn thận."

 

13

 

Sự im lặng đến nghẹt thở.

 

Trình Huy như nghĩ đến điều gì đó, vò vò mái tóc.

 

Anh ghé tới, đặt một nụ hôn nhẹ như lông vũ lên trán .

 

"Tin là... cả hai chúng đều khá hoài niệm."

 

Tôi .

 

Anh thật sự từng bạn gái mới?

 

Vì một bỏ rơi như ?

 

Vô thức hỏi dồn:

 

"Vậy... tin thì ?"

 

"Tin là, nó hết hạn ."

 

Trình Huy chỉ chiếc hộp nhỏ đó:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/gap-lai-ban-trai-cu-o-van-phong-tuyen-sinh/chuong-3.html.]

 

"Hết hạn hai năm ."

 

Hết hạn chỉ nó.

 

Mà còn là thời gian chúng bỏ lỡ.

 

Anh cúi nhặt chiếc áo sơ mi ném xuống sàn lên.

 

Rồi khựng khi thẳng dậy.

 

Tôi thể cảm nhận sự căng cứng ở vai và cổ .

 

thở đang cố gắng kìm nén.

 

"Cục cưng."

 

Trong giọng của là sự nhẫn nhịn đè nén:

 

"Bây giờ thể... mất kiểm soát. Anh ... lát nữa mới xuống lầu mua ."

 

Lại ngừng một chút: "Hoặc là, chúng thể xem đặt giao hàng tận nơi."

 

Tôi một cái, đến tủ quần áo lấy áo phông và quần đùi.

 

Lại từ chiếc thùng đồ đáy tủ, tìm quần áo của .

 

"Trình Huy, cùng ngoài dạo . Anh mặc cái , nửa đêm nửa hôm mặc vest, kỳ cục lắm."

 

Trên mặt Trình Huy cuối cùng cũng hiện lên nụ thật sự:

 

"Được."

 

14

 

Anh nhanh chóng quần áo, trở về là thiếu niên trong ký ức của .

 

" mà…" Anh cúi đầu : "Anh giày."

 

"Trong tủ giày ở cửa ..."

 

Tôi buột miệng .

 

Ý trong mắt ngày càng rõ ràng.

 

"Phụ nữ sống một , trong nhà lúc nào cũng giày nam chứ nhỉ!"

 

"Ừm, đúng , đúng… phụ nữ sống một ."

 

Anh cố ý kéo dài giọng, lặp lời .

 

Giây tiếp theo nhẹ nhàng ôm lòng:

 

"Chúng ... cũng thể ngoài. Không làm gì cả, cũng vui, thật đấy."

 

Giọng bất kỳ ám chỉ nào, chỉ còn sự lưu luyến thuần túy:

 

"Thật đấy, chỉ là... nhớ em."

 

Tôi dùng hết sức lực mới thoát khỏi vòng tay .

 

Cánh tay cứng đờ trong giây lát.

 

Tôi im lặng cầm điện thoại lên.

 

"Đi thôi."

 

Đến cửa hàng tiện lợi ở cổng chỉ vài trăm mét ngắn ngủi.

 

Chúng chậm.

 

Gió đêm mùa hè thổi mặt, mang theo cảm giác dính dáp.

 

Hai giữ cách xa gần.

 

Vai vô tình chạm , nhanh chóng tách .

 

Không ai chủ động nắm tay đối phương.

 

Tôi đoán, chắc cũng giống .

 

Cũng đang nghĩ về ngày chia tay hôm đó.

 

15

 

Đó là kỳ nghỉ hè năm cuối đại học, khí tràn ngập mùi vị chia ly.

 

Tôi tuyển thẳng nghiên cứu sinh của khoa.

 

Trình Huy nhận học bổng phần khoa Toán ứng dụng của MIT.

 

Còn hai tuần nữa, sẽ bay đến Boston.

 

Chúng dính lấy 24 giờ trong căn hộ nhỏ tầng thượng gần cổng Tây.

 

Hôm đó là đám cưới của một bạn chung.

 

Cô dâu là bạn cùng phòng của .

 

Chú rể là đàn của .

 

Đám cưới tổ chức ở một địa điểm nổi tiếng.

 

Tôi cô dâu mặc váy cưới trắng tinh khôi và chú rể căng thẳng đến mức cùng tay cùng chân trao nhẫn cho .

 

Mừng cho họ.

 

Cho đến phần tung hoa cưới.

 

Mọi đùa ầm ĩ, nhưng như bàn bạc , ăn ý nhường một vòng tròn xung quanh .

 

Bó hoa trắng mang theo lời chúc phúc rơi lòng .

 

Tiếng huýt sáo thiện ý vang lên.

 

Tôi ngơ ngác, tiện tay đưa hoa cho cô bạn cùng phòng khác bên cạnh: "Đừng đưa tớ, tớ kết hôn ."

 

Tiếng trêu chọc im bặt.

 

Ánh mắt của đều trở nên lúng túng.

 

Cuối cùng, hẹn mà cùng rơi một chỗ cách đó xa.

 

Trình Huy đang cúi , cùng đứa bé cầm hoa đập bóng bay.

 

Lúc mới nhận buột miệng điều gì.

 

Loading...