Trên dải lụa bạc màu , hai chữ "Nguyễn Thi" hiện lên rõ mồn một.
Ngày 16 tháng 11 năm 2024.
ngày sinh nhật của .
Tại Tây Tạng cách xa Lào hàng ngàn cây , một dù mang bệnh trong vẫn cho .
"Cầu chúc Phó Lê Xuyên bình an thuận lợi, trăm tuổi lo."
Ở một góc nhỏ ai , một âm thầm nhớ ngày sinh nhật , âm thầm chúc mừng sinh nhật .
Không cầu để thấy, chỉ cầu xin trời xanh chứng giám.
Phó Lê Xuyên nắm chặt dải lụa trong lòng bàn tay, hốc mắt chợt nóng hổi.
Nguyễn Thi bước tới, cũng thấy dải lụa , cô ngẩn : "Anh cất công đến đây chỉ để tìm cái ?"
"Ừ." Phó Lê Xuyên , "Chúng bỏ lỡ quá nhiều thời gian ."
Quen tám năm, mà lỡ mất ròng rã bốn năm.
Một nửa quãng thời gian đó, Nguyễn Thi đều dành để chờ đợi.
Ánh mắt Nguyễn Thi thoáng trùng xuống, cô đưa tay lấy dải lụa từ tay Phó Lê Xuyên: "Đó đều là chuyện quá khứ , hiện tại em đang ở ngay mặt đây thôi."
Cô chắn mặt Phó Lê Xuyên, để trong mắt chỉ còn hình bóng trọn vẹn của .
"Em quên nhiều chuyện cũ, nhưng em thấy trạng thái hiện giờ của chúng mà. Em cũng quan tâm đến em của hiện tại nhiều hơn, em ?"
Phó Lê Xuyên cô: "Anh vẫn đang em đây."
" lúc nào cũng nhớ về quá khứ, những gì qua thì cứ để nó qua ."
Nguyễn Thi áp tay lên mặt Phó Lê Xuyên, nhón chân khẽ hôn lên môi .
"Anh tách biệt em và em của ngày xưa ."
"Đừng hoài niệm quá nhiều nữa, hãy em, chỉ em của hiện tại thôi."
"Người đang mặt là em."
Khi một mất ký ức, liệu họ còn là của ?
Liệu đó là cùng một linh hồn nhưng những trải nghiệm khác , vì trải nghiệm khác biệt mà linh hồn cũng trở nên khác ?
Một tội phạm mất trí nhớ từng đặt câu hỏi như .
Hắn hỏi: "Tôi nhớ gì về bản nữa, thì bây giờ là một con mới, kẻ c.h.ế.t khoảnh khắc mất trí nhớ ."
thực tế chứng minh, dù mất trí nhớ, quên sạch quá khứ, thì một hành vi bản năng của cơ thể vẫn hề đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-16.html.]
Ví dụ như sợ độ cao thì khi mất trí nhớ vẫn sẽ sợ độ cao, nhát gan thì vẫn sẽ dám nhà ma.
Đó chính là minh chứng cho việc họ vẫn là cùng một .
Nguyễn Thi trở về hai tháng, trong giai đoạn Phó Lê Xuyên trân trọng cảm giác mất mà tìm nhất, đưa cô làm tất cả những việc họ từng bàn với nhưng đó vì biến cố mà lỡ dở, để sự tiếc nuối khôn nguôi.
Đi công viên giải trí, nhảy bungee, nhảy dù...
Mỗi trò chơi Nguyễn Thi đều chơi vui, cô vẫn giống như khi xa cách, khi nhảy xuống sẽ cẩn thận hôn lên khóe môi , cô sẽ hét tên giữa trung và yêu .
Ngay cả ngữ điệu cũng chẳng hề đổi.
Nguyễn Thi của vốn dĩ sợ độ cao.
Sau khi từ Tây Tạng trở về, Đội trưởng gọi Phó Lê Xuyên văn phòng.
"Hai tháng qua, cháu phát hiện điều gì ?"
Phó Lê Xuyên cúi đầu mặt đất: "Không gì ạ, cô bình thường."
Đội trưởng nhíu mày: "Tháng chú cho sang Đông Nam Á để điều tra phận của cô ."
Chú đặt một bản tài liệu mặt Phó Lê Xuyên: "Cháu tự xem ."
Phó Lê Xuyên lặng hồi lâu, cuối cùng mới tiến lên hai bước, cầm lấy xấp tài liệu bàn ngoài.
"Cháu cảm ơn chú." Anh xong bước khỏi văn phòng.
Đội trưởng gọi với theo: "Phó Lê Xuyên."
"Cháu ạ." Phó Lê Xuyên mở cửa, về chỗ . Anh chằm chằm xấp tài liệu trong tay một lúc lâu, ngay khi định mở thì Tiểu Trần ở ngoài cửa gọi: "Anh Phó, tan làm chứ? Bạn gái đang đợi ở bên ngoài kìa."
Phó Lê Xuyên khựng một chút bước ngoài, quả nhiên thấy Nguyễn Thi đang đợi ở đại sảnh.
Vừa thấy , đôi mắt cô cong lên: "A Xuyên."
Phó Lê Xuyên yên tại chỗ cô, cô nhanh chóng bước tới, lướt qua sắc mặt bĩu môi.
"Có cảm thấy em nên đến tìm ? họ bây giờ rút khỏi tuyến đầu , sẽ làm những việc nguy hiểm nữa, nên em mới đến tìm mà."
"Không , vui." Phó Lê Xuyên hỏi: "Sao hôm nay đột nhiên đến tìm ?"
"Chỉ là em nhớ thôi." Nguyễn Thi : "Gần đây em tìm việc làm , một phòng tranh mời em, là thích phong cách hội họa của em, trông nhẹ nhàng và lãng mạn. Em đang cân nhắc xem nên ."
Nguyễn Thi từng là một họa sĩ, cô mua một giá vẽ đặt ở phòng khách, tranh luôn là những cánh đồng lúa mì vàng rực, những khu vườn rực rỡ sắc màu, những điểm màu lốm đốm rắc mặt tranh, xa thì thấy rõ hình khối, nhưng gần giống như những mảnh màu xếp chồng lên .
"Cái đồ ngốc chẳng lãng mạn gì cả, đây gọi là phong cách Monet." Nguyễn Thi thích dùng cọ vẽ gõ đầu .
"Anh thể thấy gì từ bức tranh ?"
Phó Lê Xuyên suy nghĩ một lát : "Nhẹ nhàng, lãng mạn? Liệu em thấy hiểu về tranh ?"