Xe chạy hầm gửi xe của khu chung cư, thấy Khương Niệm Niệm đang ngay cửa hầm.
Vừa thấy tới, cô lập tức lao chặn đầu xe, ép dừng .
Cách một lớp kính chắn gió, cô chằm chằm Phó Lê Xuyên. Vừa định mở miệng, dư quang của cô chợt lướt qua Nguyễn Thi ở ghế phụ, sắc mặt thoáng chốc trở nên trống rỗng, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt.
Sau đó, Khương Niệm Niệm đến bên cạnh, đưa tay đập mạnh cửa kính ghế phụ.
"Phó Lê Xuyên! Cô là ai! Chẳng cô c.h.ế.t ?"
Phó Lê Xuyên nhíu chặt mày, hiểu Khương Niệm Niệm tìm địa chỉ nhà .
Thông tin cá nhân của bảo mật kỹ, nếu cố tình tiết lộ thì khó để tra .
Anh gửi cho Đội trưởng một tin nhắn, đó định lái xe rời .
Thế nhưng Nguyễn Thi đột nhiên hạ kính cửa sổ xuống, cô mỉm với Khương Niệm Niệm .
"Chào cô, là vị hôn thê của Xuyên."
Trên mặt Nguyễn Thi hiện rõ nụ tự tin.
Phó Lê Xuyên hiếm khi thấy thần thái mặt cô. Trong trí nhớ của , Nguyễn Thi luôn dịu dàng, hiếm khi tỏ sắc sảo như .
Bàn tay đang cầm vô lăng của khẽ siết chặt.
Khương Niệm Niệm cũng ngẩn , đó c.ắ.n môi : "Tôi mới là vị hôn thê của Xuyên! Chúng đính hôn !"
Nguyễn Thi thản nhiên đáp: " Xuyên chỉ một vị hôn thê là thôi mà."
Cô sang Phó Lê Xuyên: "Chẳng lẽ đang lừa em ?"
Phó Lê Xuyên lắc đầu: "Không ,"
"Chỉ em thôi."
Khương Niệm Niệm gào lên: "Vậy còn thì ? Phó Lê Xuyên, trong bụng đang mang giọt m.á.u của đấy!"
"Phá nó ." Nguyễn Thi , "Đến lúc đó bảo Xuyên gửi tiền viện phí và tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho cô, coi như là phí chia tay ."
"Phí chia tay? Cô nghĩ thèm mấy đồng tiền đó ?"
Khương Niệm Niệm sang Phó Lê Xuyên: "Còn ? Anh cũng nghĩ như ?"
Phó Lê Xuyên rủ mắt, ngón tay miết nhẹ vân gỗ của vô lăng, lạnh lùng đáp.
"Phải."
Sắc mặt Khương Niệm Niệm lập tức trắng bệch, cô bàng hoàng lùi hai bước, nước mắt lã chã rơi xuống.
"Cô thắng , thua . Phó Lê Xuyên, ngay ngày đầu tiên cô về, thua trắng tay ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-13.html.]
Cô lẩm bẩm những lời khó hiểu.
Phó Lê Xuyên cũng chẳng buồn bận tâm, lái xe thẳng hầm gửi xe.
Mãi cho đến khi đỗ xe ở tầng hầm thứ hai, còn thấy tiếng của Khương Niệm Niệm nữa, Nguyễn Thi mới sang .
"Làm chứ? Anh thấy em quá tuyệt tình ?"
Phó Lê Xuyên đầu, chăm chú gương mặt cô vài giây mới lên tiếng: "Hình như em hề ngạc nhiên về việc khác con với ."
Nguyễn Thi sững một chút, đáp: "Anh trai thế , mấy đóa hoa thối bám theo cũng là chuyện bình thường mà."
"Chẳng lẽ em làm ?" Nguyễn Thi tiếp tục, "Vậy là em hiểu sai ý , ghét cô , thích cô và giữ đứa bé đó ?"
Phó Lê Xuyên im lặng.
Nguyễn Thi c.ắ.n chặt môi, nước mắt tức khắc làm nhòa đôi mắt: "Em nữa, xin . Em cứ tưởng cô dùng đứa bé để uy h.i.ế.p nên mới những lời tuyệt tình như thế. Em cũng thích trẻ con mà, nhưng em lo cho hơn."
Phó Lê Xuyên cảm thấy tim thắt : "Anh ý đó, hề thích cô ."
"Hay là thấy em quá m.á.u lạnh?" Giọng Nguyễn Thi run rẩy, " em thực sự sợ, em như . Em nhớ gì cả, thế giới em chỉ nhớ mỗi ."
"Em tại trở nên như , tại nảy sinh ác ý lớn đến thế với khác. em thực sự sợ mất , nếu còn , em chẳng còn gì cả."
Không còn , em chẳng còn gì cả.
Câu , Nguyễn Thi năm xưa cũng từng với Phó Lê Xuyên.
Nhìn gương mặt khác chút nào trong ký ức, lòng Phó Lê Xuyên mềm yếu hẳn . Anh đưa tay ôm chặt lấy Nguyễn Thi: "Xin , xin em... Anh nên dùng giọng điệu đó để chuyện với em, xin ..."
Không từng nghi ngờ, cũng chẳng từng những giả thuyết khác.
tại thể ôm lấy sự hoài nghi đó mà tỉnh táo chìm đắm một ?
Vạn nhất cô là thật thì ? Ngộ nhỡ cô chính là Nguyễn Thi thật thì ?
Phó Lê Xuyên đoán nữa, thực sự thấy mệt mỏi . Anh chỉ Nguyễn Thi ở bên cạnh , những thứ khác đều còn quan trọng.
Đội trưởng nghi ngờ Phó Lê Xuyên điên thật .
Ba ngày , ông đặt bộ kết quả xét nghiệm m.á.u và DNA mặt Phó Lê Xuyên, rõ ràng với rằng thể là Nguyễn Thi. Hơn nữa, trong nước mẫu DNA đối ứng, cực kỳ khả năng cô đến từ Đông Nam Á.
Một như , xuất hiện thời điểm là vô cùng nguy hiểm.
Phó Lê Xuyên xem xong hết tài liệu, xong lời phân tích, chỉ thản nhiên buông một câu.
"Cháu , nhưng bây giờ cháu tan làm đây."
Đội trưởng giật : "Bây giờ đang là giờ làm việc, đây bao giờ xin nghỉ phép."
"Trường hợp đặc biệt chú ạ."