Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ - Chương 500: Đối tượng báo thù

Cập nhật lúc: 2026-01-09 03:02:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Việt , “Anh làm ở Viện Nghiên cứu Hoa Viễn, lúc viện thì dẫn dắt bởi chính vị phó viện trưởng gây chuyện …”

Giang Diệu Cảnh lập tức hiểu .

Hiện giờ vị phó viện trưởng đó rõ ràng còn kết cục .

Phải chăng lấy Tống Uẩn Uẩn làm đối tượng để báo thù?

Hắn gọi điện cho cô cũng mục đích, chứ vô tình?

Suy nghĩ tới đó, Giang Diệu Cảnh bỗng phắt dậy.

Tống Uẩn Uẩn đang ở trong viện, liệu gặp nguy hiểm ?

“Chuẩn xe cho .”

Giang Diệu Cảnh khoác áo khoác lên , “Thôi , tự lái tới.”

Trần Việt còn gì đó thì Giang Diệu Cảnh bước khỏi văn phòng.

Anh chỉ khẽ mỉm môi.

Mang theo một nụ nhẹ.

Ngẫm nghĩ, con thật sự thể đổi.

Trước đây cứ tưởng Giang Diệu Cảnh cả đời sẽ chẳng cảm nhận nỗi lo sợ là gì.

bây giờ thì…

Tống Uẩn Uẩn bước khỏi phòng Viện trưởng.

Ngay lúc đó gặp một đồng nghiệp thích gây chuyện.

Người cũng lòng với chuyện Tống Uẩn Uẩn “điều động” đến đây.

Dựa việc ở viện lâu năm, “thâm niên”, nên tỏ vẻ khinh .

Cô càng ưa Tống Uẩn Uẩn.

Vừa đúng lúc Tống Uẩn Uẩn đang nghĩ chuyện, vô tình đạp chân cô liền buông tha.

Xin cũng vô dụng.

“Hay là con mắt cô mọc đỉnh đầu ? Một to như thấy, cô lừa ai ? Đích thị là cố ý!”

Tống Uẩn Uẩn im lặng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-500-doi-tuong-bao-thu.html.]

xin .

chịu chấp nhận.

Cô đành chịu.

Vì chỗ họ xa phòng Viện trưởng, Viện trưởng ngay lập tức chuyện và lên tiếng: “Uẩn Uẩn xin .”

“Cô chân thành, rõ ràng là chiếu lệ thôi. Tôi mới mang vạt che giày mà cô làm bẩn, còn phòng thí nghiệm thế nào?”

Người phụ nữ đó tên Vương Diễm Hồng.

Bây giờ ngoài bốn mươi.

Trong viện thường thích nổi bật, chút năng lực nên kiêu ngạo.

“Đổi đôi khác là mà?” Viện trưởng kéo cô sang một bên, “Tôi sắp nghỉ , cô làm dám chọc tức sắp lên ? Việc so với lợi gì cho cô? Không sợ công việc sẽ gặp trở ngại vì chuyện hôm nay ?”

Vương Diễm Hồng suy nghĩ, : “Viện trưởng, ông cũng cho chút manh mối , đằng rốt cuộc là thế lực gì? Nhìn cô trẻ như trường mà đảm nhiệm chức viện trưởng, đến năng lực, chỉ xét tuổi tác và kinh nghiệm thì làm khiến phục? Viện trưởng, viện mười mấy năm , khi hai mươi mấy tuổi mới , giờ bốn mươi mốt — nhún nhường …”

thể chấp nhận.

Nếu là thực lực hơn thì thôi, nhưng cô cho rằng Tống Uẩn Uẩn dựa quan hệ.

Mọi trong viện đều Tống Uẩn Uẩn “hậu thuẫn”.

lên vị trí là nhờ đại nhân vật chống lưng.

Tống Uẩn Uẩn những lời đó, khẽ cúi mắt.

Cô luôn khác cho rằng cô cửa .

Hôm nay đến hai , lòng khỏi chạnh lòng.

Viện trưởng nghiêm túc: “Cô năng lực, cô từng làm ở Med, còn báo cáo nghiên cứu của viện là do cô đưa về…”

“Đó thành quả cá nhân của cô , thật thì là ăn cắp của khác.” Vương Diễm Hồng cho rằng đó là đóng góp thật sự; cô thấy điều vẻ vang, còn nghĩ nếu nhờ họ thì cũng làm .

Viện trưởng mắng khẽ, phần chế giễu, dùng đến từ “ăn cắp” nữa!

“Quan trọng là sinh mạng là sĩ diện? Giả nhân giả nghĩa.” Nói xong, Viện trưởng kéo Tống Uẩn Uẩn: “Đi thôi, đừng để ý đến cô . Nếu thật sự , chờ cô lên vị trí, hãy sa thải cô .”

Câu khiến Vương Diễm Hồng bức xúc.

Bà túm lấy Tống Uẩn Uẩn, buông lời bất chấp: “Cô nhờ đàn ông mới vị trí đó đúng ? Dù cô thế lực cũng tùy tiện đuổi khỏi viện. Công việc ở đây ai cũng làm , nếu cô thật sự dám khai trừ , sẽ cho cô thể ở ! Không tin thì cô thử !”

“Thử thế nào?”

Một giọng trầm ấm vang lên từ đầu hành lang, to cũng nhỏ, nhưng đủ để khiến run sợ.

Loading...