Thật trong lòng cô đoán , chỉ là trực tiếp từ miệng Viện trưởng để xác nhận suy đoán của .
Viện trưởng :
— Là phó viện trưởng cũ của viện đây.
Tống Uẩn Uẩn ngạc nhiên.
Mặt cô trầm xuống.
Có vẻ cô hài lòng với chuyện .
Cô xuống ghế sofa.
Viện trưởng hỏi cô:
— Cô định xử lý chuyện thế nào?
Tống Uẩn Uẩn đáp:
— Ông ở viện lâu, hiểu rõ từng , ông thấy thì nên làm thế nào?
Viện trưởng xuống chiếc ghế đơn cạnh cô.
Suy nghĩ một lúc, ông :
— Nguyên nhân ở . Trình Phong là đơn thuần, năng lực nhận thức . Anh viện là vì trong các thí sinh lúc , điểm thi cao nhất, hơn xếp thứ hai khá nhiều, nên mới tuyển viện. Khi viện, theo phó viện trưởng, nhưng lúc đó thầy của là phó viện trưởng mà là trưởng phòng, mới thăng lên.
Tống Uẩn Uẩn im lặng .
Cô vội đưa cách xử lý.
Viện trưởng tiếp:
— Anh là tỉnh quý, thời thi đại học cũng là thủ khoa tỉnh, là kiểu giỏi học nhưng khéo xử lý quan hệ xã giao. Anh cực đoan như phần lợi dụng, cũng nguyên nhân là đây phó viện trưởng bảo bọc . Tính cách trong viện yêu thích, gia cảnh cũng lắm, phó viện trưởng đối với khá . Lần làm như chắc chắn là vì ơn phó viện trưởng chăm sóc.
Sau một thoáng do dự, Viện trưởng vẫn hỏi:
— Có thể nhẹ tay với ? Thực là tài. Nếu để rời viện thật đáng tiếc. Dĩ nhiên, việc làm khó lòng tha thứ.
Nghe lời Viện trưởng, trong lòng Tống Uẩn Uẩn cũng do dự.
Cô là mềm lòng.
Chỉ là cô viện mất một đáng trọng dụng.
cô tuyệt đối thể dễ dàng tha thứ cho kẻ hại .
— Vậy, sẽ đến nhà phó viện trưởng, chuyện với nhà , đừng để họ gây chuyện lưng cô…
— Không cần. — Tống Uẩn Uẩn từ chối lời đề nghị của Viện trưởng.
Khi con thực sự bình tĩnh, quyết định đưa thường là bốc đồng.
Cô đưa một quyết định sai lầm.
Đêm qua hại , cô kiên quyết tha.
Lời Viện trưởng quả thật làm cô d.a.o động đôi chút.
— Tôi sẽ suy nghĩ một ngày.
Cô dậy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-499-la-nguoi-nao.html.]
— Tôi làm .
— Được.
Viện trưởng cũng hi vọng cô xử lý chuyện bình tĩnh.
Dĩ nhiên, hình phạt với Trình Phong là điều thể thiếu.
…
Trần Việt truy lạ gọi điện cho Giang Diệu Cảnh.
— Không Cố Hoài, khi trốn , sang Pháp, trốn ở , ngay cả đầu cũng dám ló . — Anh tạm ngừng một chút, tiếp: — Tình cờ việc tìm , Hoắc Huân thể tiếp nhận.
Hoắc Huân ở bên đó, thuận tiện, mối quan hệ rộng, tìm sẽ quá khó khăn.
Giang Diệu Cảnh gật nhẹ.
— Người lạ gọi điện là một tên Trình Phong, đang làm ở Viện Nghiên cứu Hoa Viễn.
Trần Việt vẫn tra lý do gọi điện cho Tống Uẩn Uẩn:
— Tôi đoán cuộc gọi đó là việc công, vì họ cùng làm ở một viện nghiên cứu.
Giang Diệu Cảnh nghĩ .
Nếu là việc công, sẽ giọng mà vội vàng cúp máy.
Trần Việt hỏi:
— Vậy tiếp tục tìm hiểu ?
— Làm rõ lai lịch của . — Giang Diệu Cảnh .
Trần Việt đáp:
— Vâng, sẽ cho điều tra Trình Phong.
Người cử vẫn trở về, vẫn đang tiếp tục tìm hiểu.
Khi , điện thoại trong túi đột nhiên reo.
Anh rút điện thoại, bắt máy.
Là cử gọi đến, báo cáo thông tin tra .
Nghe xong, mày Trần Việt càng cau :
— Tôi .
— Có tiếp tục tìm ? — Bên hỏi.
Trần Việt :
— Không cần, về .
Bên đáp một tiếng, cúp máy.
Anh , đến bàn làm việc của Giang Diệu Cảnh:
— Sự việc rõ ràng.
Giang Diệu Cảnh đặt tài liệu xuống, ngả :
— Ồ, là nào?