Pansy chạm tự ái, nhịn tiếp tục châm chọc: “Tớ ngờ tự hạ thấp bản đến mức đó, Draco!”
“Thật mất mặt, Parkinson… một tiểu thư nhà quý tộc sẽ cư xử như .”
Draco ngáp một cái, lười biếng đáp lời. Giọng nhẹ tênh như thể việc thêm vài chữ lúc cũng là một nỗ lực quá sức đối với .
Zabini sang Crabbe và Goyle như hỏi: “Có chuyện gì với nó ?”. hai tên to xác chỉ nhún vai một cái, lẳng lặng sừng sững phía Draco như cũ.
Không lâu đó, giáo sư McGonagall bước . Khuôn mặt bà nghiêm nghị đến mức chỉ cần im thôi cũng đủ khiến đám học sinh năm nhất trở nên ngoan ngoãn hơn nhiều.
Những tiếng xì xào tắt ngấm, đám học sinh mới vô thức nín thở, đứa thì lúng túng chỉnh vạt áo choàng, đứa thì vuốt mái tóc bù xù cho ngay ngắn.
Sau khi giải thích sơ lược về truyền thống của bốn Nhà và một luật lệ cần thiết, giáo sư McGonagall quét ánh mắt sắc sảo qua một lượt.
Cô dõng dạc : “Bây giờ, các con hãy xếp thành hàng… và theo cô.”
Tụi nhỏ bước ngay phía cô McGonagall, tim đập thình thịch theo từng nhịp chân đạp lên sàn đá, tiến thẳng về phía cánh cửa khổng lồ dẫn Đại Sảnh Đường.
Cánh cửa lớn mở , từng hàng phù thuỷ năm nhất nối đuôi bước . Đám nhóc năm nhất đồng loạt ngước mắt lên, mê hoặc bởi cái trần nhà kỳ ảo của Đại Sảnh Đường. Nó lấp lánh và sâu thẳm như bầu trời đêm, với ánh sáng lung linh từ hàng ngàn cây nến đang trôi lơ lửng giữa trung.
Dọc theo bốn chiếc bàn dài, những học sinh từ năm hai trở ngay ngắn theo từng Nhà, ánh mắt ai nấy cũng lộ rõ vẻ hào hứng khi về phía đám phù thuỷ nhỏ mới gia nhập.
Giáo sư McGonagall từ tốn đặt một chiếc ghế cao ba chân mặt đám học sinh mới, cẩn thận đặt lên đó chiếc nón vải cũ kỹ, nhăn nheo và dơ hầy. Cả bọn im phăng phắc, chiếc nón đột nhiên rách một đường như cái miệng.
Harry giữa đám đông, chiếc nón, liếc những gương mặt quen thuộc trong ký ức.
xHENRI
Lần , sẽ chọn Nhà nào đây?
Trở Gryffindor để tiếp tục đồng hành cũng những bạn, đến Slytherin như chiếc nón từng gợi ý. Harry vẫn luôn tự hỏi, rời xa những bạn cũ là một sự lựa chọn đúng đắn?
Lúc , tiếng hát của chiếc Nón Phân Loại đang vang vọng khắp Đại Sảnh Đường.
“Ta tuy chẳng chi,
mà chớ khinh khi vẻ ngoài.
Ta là chiếc Nón Phân Loại,
Nhìn thấu chuyện, chẳng sai bao giờ.
Hãy đội lên đầu ,
Để rõ nơi nào của con:
Có thể con Gryffindor,
Nơi bao lòng sắt son, kiên cường.
Dũng cảm, hào hiệp, phi thường,
Chẳng ngại gian khó đường vinh quang.
Hay là Hufflepuff vững vàng,
Lòng đầy nhân ái, sẵn sàng giúp .
Cần cù, chân thật đầu,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/fanfic-drahar-unchosen/chuong-22.html.]
Chẳng hề ngại khó, chẳng cầu lợi riêng.
Hoặc là Ravenclaw thiêng,
Nơi bao trí tuệ lưu truyền ngàn năm.
Những ham học, chuyên tâm,
Tìm tòi chân lý, lầm bước .
Cũng thể Slytherin chi,
Nơi con sẽ gặp những bạn .
Dùng mưu kế xoay vần,
Để mà đạt đích trần mới thôi.
Đừng lo! Hãy cứ bình tâm,
Vì con đang ở trong tầm tay ,
Dù chẳng tay !”
Từng cái tên lượt xướng lên, đều trở về đúng vị trí của họ giống hệt kiếp .
Đến khi cái tên “Harry Potter” xướng lên, cả Đại Sảnh Đường như ngưng đọng . Đó là một cái tên mà cả giới phù thuỷ đều từng qua.
Harry bước lên, cảm giác lúc khác biệt so với đời . Cậu xuống ghế, cái nón vải sụp xuống che khuất tầm mắt. Harry vẫn quyết định sẽ Nhà nào, với một tâm hồn nát vụn từng trải qua bao t.h.ả.m kịch.
“Hửm… gặp ngươi , Potter.”
Harry sững , do giọng trầm đục bất ngờ vang lên. Dường như cái nón thật sự thể thấu chuyện, cả quá khứ và tương lai mà đang cố gắng nhào nặn .
“Trí óc sắc bén, thiếu sự gan và liều lĩnh… nhưng … ồ… ô… cái gì đây?”
Nó ngừng lâu, như thể nó đang vươn một bàn tay vô hình cố trườn sâu tận cùng tâm hồn Harry, lật từng mảnh ký ức che lấp.
“Tham vọng.” Cái nón thầm thì, mỗi chữ vang lên như một tiếng búa gõ lòng .
“Tham vọng của ngươi thật lớn… nó lớn đến mức chính bản ngươi cũng thể chối bỏ nữa.”
“Ngươi cũng định bước lên đỉnh cao của sức mạnh ? Ngươi vượt qua cả Hắn ư? Ngươi trở thành kẻ mà cả giới phù thuỷ ai dám mạo phạm?”
Harry siết chặt nắm tay, cái nón vẫn tiếp tục bằng cái giọng giễu cợt đầy cám dỗ.
“Ngươi sẵn lòng vứt bỏ sự ngây thơ, sẵn lòng bóng tối nhấn chìm… chỉ để đạt mục đích cuối cùng của ?”
Harry nghiến chặt răng, gằn giọng từng chữ, đanh thép như một lời thề: “Lần … sẽ để bất cứ ai c.h.ế.t nữa. Cho dù cả thế giới chống , cũng để vận mệnh vuột khỏi tay một nữa.”
Chiếc Nón Phân Loại đột ngột rung lên, nó bật một cách khoái trá, hét lớn: “SLYTHERIN!”
Vừa dứt lời, cả Đại sảnh đường bỗng chốc rơi một lặng kỳ quái. Harry chậm rãi gỡ chiếc nón , đảo mắt quanh căn phòng. Những bạn ở bàn Gryffindor từ ngỡ ngàng, ngơ ngác đến sửng sốt tột độ.
Giữa bầu khí nghẹt thở đó, bỗng một học sinh bên bàn Slytherin hét lên bằng giọng điệu khác gì một kẻ chiến thắng.
“HARRY POTTER LÀ MỘT SLYTHERIN!”