[FANFIC - DRAHAR] UNCHOSEN - Chương 21

Cập nhật lúc: 2025-07-10 14:56:11
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Harry mời Ron trở , bày đủ thứ bánh trái mua xe đẩy để giải toả bầu khí gượng gạo ban nãy. 

Sau vài câu giới thiệu xã giao, cuối cùng Harry cũng đợi đến lúc Ron hào hứng khoe con chuột cưng còn già hơn cả tuổi của .

Draco từ đầu đến cuối chỉ liếc mắt con chuột một cái, hờ hững chống cằm cửa sổ tàu, tuyệt nhiên thèm tham gia cuộc trò chuyện của hai đứa con nít.

“Đây là Scabbers, thú cưng của .” Vừa , Ron lôi con chuột màu nâu béo ụ khỏi túi áo. 

“Thật nó chả làm tích sự gì, suốt ngày chỉ ngủ thôi… Fred chỉ cho một câu thần chú để biến nó thành màu vàng, bồ xem thử ?”

Tất nhiên Harry tỏng cái thần chú đó chẳng chút hiệu nghiệm nào, nhưng vẫn gật gù chiều hứng thú lắm. Có điều, ánh mắt của Harry chẳng rời khỏi bàn chân bên thiếu mất một ngón của Scabbers.

Thấy Harry chằm chằm con chuột, Ron càng tin chắc bồ tèo mới quen đang mong chờ màn ảo thuật của .

Ron rút đũa phép , hắng giọng vẫy vẫy, dõng dạc câu thần chú: “Ánh nắng, hoa cúc, bơ mềm, hãy biến con chuột béo ú ngu ngốc thành màu vàng!”

Đợi một lúc lâu mà vẫn chẳng đổi, con Scabbers vẫn cứ xám xịt và béo như cũ.

Draco lấy tay che mắt để nhịn . Hắn thừa , nếu mở miệng bình phẩm màn biểu diễn đầy tính hài kịch , khéo sẽ chọc Harry giận thêm nữa.

Ron gãi gãi đầu, trừ: “Chắc Fred bày trò trêu …”

Harry cũng mỉm , an ủi: “Anh bồ thú vị thật đấy…”

Cánh cửa khoang tàu bật mở một nữa, và một giọng nữ lanh lảnh vang lên.

“Tôi tên là Hermione Granger, mấy bạn đều là năm nhất ? Mấy bạn thấy một con cóc nhảy qua đây ? Một bạn tên Neville làm mất con cóc của …”

Nhìn thấy tay Ron vẫn còn cầm đũa phép, Hermione liền tự nhiên xuống ngay bên cạnh Ron. 

Cô nàng kìm sự hào hứng mà bình luận: “Ồ, bạn đang làm phép ? Thú vị thật đấy, bạn làm cho xem thử !” 

Hermione vốn dĩ lúc nào tự tin như thế. Chẳng đợi ai kịp trả lời, cô nàng liến thoắng kể rằng hết tất cả sách giáo khoa khi đến trường, còn khoe tập tành thực hiện vài bùa chú cơ bản. Ron thì trái ngược, rụt rè, thiếu tự tin và còn khá là tuỳ ý. 

là một cặp hảo bù trừ cho .

Định mệnh dẫn dắt Hermione đến tận đây, thì cho dù Harry ở bên cạnh, lẽ họ vẫn sẽ nhanh chóng đến với như đời .

Sau khi nhận , lẽ chẳng màn biểu diễn phép thuật thành công nào, Hermione khẽ trề môi dậy. Cô nàng chỉnh cái áo choàng cho thẳng thớm.

quên nhắc nhở: “Dù thì các bạn cũng nên áo choàng , tụi sắp tới nơi đó.”

Ánh mắt cô nàng dừng ở vệt nhọ mũi Ron, định bụng nhắc nhở nhưng thôi. Cho đến khi cánh cửa khoang tàu đóng sập , Ron mới dám thở phào một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/fanfic-drahar-unchosen/chuong-21.html.]

Ron sang Harry: “Hú hồn, bồ thấy ? Cậu càm ràm y hệt như má ở nhà , mà , khi còn hơn thế nữa chứ…”

Harry khẽ cong môi, bình phẩm gì về cô bạn mọt sách.

Cậu đáp: “Lau sạch cái mũi bồ … và chúng cũng nên mặc áo choàng thôi.”

Trong đầu Harry xoẹt qua một ý nghĩ tinh quái. Không , khi cả hai về chung một nhà, liệu còn dám mạnh miệng chê cô nàng như bây giờ .

Harry thực sự trân trọng tình bạn , nhưng thầm hứa với lòng rằng, sẽ để cái vận mệnh nghiệt ngã đeo bám họ… giống như .

Tiếng còi tàu rít lên một hồi dài báo hiệu sắp đến ga, Harry cùng bước xuống sân ga nhỏ. Cái lạnh buốt của vùng cao nguyên khiến ai nấy đều rùng .

, giữa đêm tối đen kịt, một giọng ồm ồm vang dội như sấm quen thuộc vang lên.

“Học sinh năm nhất, theo ! Học sinh năm nhất, lối !” 

Đám học trò bộ dọc theo một con đường mòn dốc , hẹp tối om với cây côi mọc um tùm hai bên. Bác Hagrid cầm chiếc đèn dẫn đường, cho đến khi cả đám dừng một bờ hồ rộng lớn. Tại đây những chiếc thuyền nhỏ chờ sẵn, để đưa họ băng qua mặt nước phẳng lặng tiến về phía lâu đài.

Tổ hợp thuyền kỳ lạ, Harry cùng thuyền với Ron, Hermione và Draco. Đến tận lúc Draco vẫn vẻ gì là trở tụ hợp với đám bạn quý tộc của .

Con thuyền nhỏ lướt trong im lặng, đưa họ đến những bậc thềm đá dẫn đến cánh cửa lớn của lâu đài Hogwarts.

Đứng giữa sảnh chờ, những đứa trẻ lộ rõ vẻ háo hức lẫn lo âu, thấp thỏm về buổi lễ phân loại sắp bắt đầu.

Bốn Harry, Draco, Ron và Hermione nép trong một góc gần bức tường. Hermione khá căng thẳng, còn Ron thì cứ ngó nghiêng những bức tranh chuyển động. Draco và Harry cạnh , tựa lưng tường, lời nào.

xHENRI

, từ trong đám đông, Pansy Parkinson, Blaise Zabini cùng hai tên Vincent Crabbe và Gregory Goyle tách hàng tiến gần với vẻ mặt mấy thiện cảm.

“Thì ở đây , Draco? Tớ cứ tưởng đang làm gì đó thú vị hơn chứ…”

Pansy dừng mặt Draco, đôi mắt ti hí quét một lượt từ xuống ba với vẻ khinh khỉnh.

“Ai mà ngờ, lẫn lộn với mấy đứa bình dân tâm thường … một đứa nhà Weasley tóc đỏ nhếch nhác, một con nhỏ m.á.u bùn xí… còn đây nữa, đây là ai ? Chưa từng gặp bao giờ.”

Cái giọng điệu kiêu kỳ, đanh đá đặc trưng của một cô tiểu thư đến từ gia đình thuần huyết lâu đời nhà Parkinson, khiến cảm thấy chướng tai.

Có vẻ như việc Draco cứ bám dính lấy Harry, làm diễn biến đời đổi kha khá. Nếu mặt ở đây, làm gì chuyện cô nàng tiểu thư hạ đến tận đây để gây hấn với hội của Harry.

Harry kín đáo hiệu cho những bạn của bình tĩnh . Cậu giáo sư McGonagall sắp xuất hiện, hành động khéo sẽ để ấn tượng ngay ngày đầu nhập học. Mà tin , chẳng đứa học trò năm nhất nào đủ can đảm để gây chuyện mặt bà giáo sư nghiêm nghị đó .

Về phía Draco, tâm hồn cũng hẳn là Draco mười một tuổi. Những ký ức hỗn loạn cứ lặp trong đầu khiến mệt mỏi và cáu kỉnh, chẳng còn sức mà tranh cãi với Pansy.

cũng để cô nàng tiếp tục phun những lời lẽ khó đó thêm một từ nào nữa.

“Im miệng , Parkinson. Cái giọng của làm nhức đầu.”

Loading...