Draco đáp lời, chỉ đo từ cao xuống Harry với vẻ mặt dửng dưng. Như thể hỏi vặn ngược Harry: “Cậu cũng quyền chất vấn ?”
Harry hậm hực tự dậy, ngoắt hướng khác, phủi quần áo bỏ một mạch, chẳng thèm cái tên khó ưa đó thêm nào nữa.
Thế nhưng, tiếng bước chân phía đều đặn nối gót theo chân Harry…
“Hiện giờ đang sống ở ?”
“Tại trả lời ? Chúng còn chính thức quen .”
Đến cái tên còn kịp hỏi thì Harry mắng, cũng chính vì chuyện đó mà cứ luôn trăn trở. Cái cảm giác chỉ mỗi loay hoay với những nghi ngờ khiến Harry thấy khó chịu, chẳng còn tiếp tục tìm hiểu thêm nữa.
Harry lầm bầm: “Thật phiền phức.”
Đi một đoạn, Harry đột ngột dừng , ném cho Draco một ánh mắt đầy bực bội.
Cậu lên giọng: “Cậu cút về dinh thự của … đừng theo nữa.”
Draco chỉ dừng một chút, yên chờ Harry cách xa một quãng mới lẳng lặng theo. Hắn cứ giữ cách như thế cho đến khi thấy Harry Cái Vạc Lủng, mới trở về.
Trong cùng ngày hôm đó, tin tức ngân hàng Gringotts đột nhập lan nhanh như một cơn gió. Sự kiện trở thành chủ đề mới của bàn khách, mỗi khi mới bước Cái Vạc Lủng.
Harry ở một bàn trong góc, đang tờ báo mới nhất hôm nay. Cậu thừa chẳng thứ gì lấy mất cả, chỉ cần đó bác Hagrid say xỉn mà lỡ bí mật về con ch.ó ba đầu Fluffy, thì chuyện sẽ hảo hơn nhiều.
Cận ngày nhập học, Harry nhận một tin vui lớn từ cụ Dumbledore. Qua thư, cụ thông báo giúp phục hồi căn nhà cũ của cha tại thung lũng Godric. Harry một nơi để trở về trong các kỳ nghỉ. Cuối cùng thì bao nhiêu năm tháng, cũng một ngôi nhà thực sự thuộc về , một nơi tự do.
Ngày nhập học cuối cùng cũng đến.
Một nữa, Harry giữa trống của hai tấm biển chín và mười tại nhà ga Ngã Tư Vua.
Từ xa, một nhóm xuất hiện với màu tóc đỏ rực rỡ, thể nhầm lẫn . Harry cũng đợi để bắt chuyện như , lấy đà xuyên qua bức tường gạch đỏ. Sau khi lên tàu, tìm đúng cái toa trống mà và Ron từng ở đời , định chỗ và chờ đợi.
hình như gì đó đúng…
Mọi thứ vẫn , từ lớp đệm ghế bọc vải nhung đến mùi gõ cũ kỹ đặc trưng của chuyến tàu tốc hành Hogwarts.
“Cậu về toa của chứ.”
Khi cánh cửa toa tàu trượt , Harry gần như tin mắt khi thấy cái đầu tóc vàng choé hiện ngay mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/fanfic-drahar-unchosen/chuong-20.html.]
Đáng lý , Draco nên xuất hiện ở đây. Lúc tụ tập ở toa của một đám quý tộc, lát mới ngông nghênh giữa hai tên hộ vệ bự con đến đây. Rồi tuôn mấy câu thoại chướng tai đặc trưng của đám quý tộc thuần huyết.
Thế nhưng, thực tế đảo lộn.
Draco đang đó, khoanh tay dựa lưng ghế và nhắm hờ mắt như thể đang ngủ say. Ngay cả tiếng mở cửa khá mạnh tay của Harry cũng khiến mảy may để ý.
Có vẻ như Draco thật sự nghiện việc diễn cảnh ngái ngủ . Phải đợi đến khi Harry xuống ghế đối diện, Draco mới chậm rãi dụi mắt.
Hắn lên tiếng, giọng khàn khàn và chút lười biếng: “Cậu đến quá đó, Pottah.”
“Cậu…” Harry ngập ngừng, nên lời.
Draco chầm chậm lên tiếng, thanh âm trầm thấp như cắt ngang cơn bực tức của đối diện.
“Gần đây… luôn mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, chúng lớn hơn bây giờ nhiều. Và còn lừa…”
Hắn dừng một chút, thích thú ngắm gương mặt Harry đang há hốc mồm vì sững sốt.
Hắn thong thả tiếp: “Giấc mơ đó lặp mỗi ngày… lừa nhiều đến mức phát điên. Tôi thậm chí còn chẳng ngủ mỗi đêm nữa. Mỗi gặp mặt, chỉ …” xích một chỗ.
Vế giữ trong suy nghĩ của .
Không đợi Harry kịp phản ứng, cửa toa tàu bật mở một nữa.
“Xin chào… toa đủ ?”
Ron Weasley xuất hiện đúng như dự kiến, Harry thở phào nhẹ nhõm, nở nụ rạng rỡ chào đón bạn đời của …
“Chưa… bồ .” Harry đáp.
Draco vỗ nhẹ vị trí bên cạnh như một ám hiệu ngầm, nhưng Harry chẳng thèm chú ý đến , mà vẫn còn ngu với thằng nhóc tóc đỏ .
xHENRI
Hắn cau mày, dứt khoát đưa tay kéo Harry một cái, Harry liền mất đà lao thẳng vòng tay của Draco.
Người ngại ngùng nhất lúc chắc chắn chỉ bé Ron, khuôn mặt Ron đỏ bừng lên, kịp bước định lưng bỏ chạy.
“Xin , làm phiền … hai cứ tiếp tục .”
“Không !” Harry luống cuống hét lên: “Không như nghĩ !”