Lão chủ quán ngẩng đầu lên khỏi chiếc cốc thuỷ tinh lau dở bằng một cái giẻ cũ mèm. Lão nheo đôi mắt bé gầy gò mặt bằng cái vẻ dò xét đầy tò mò.
Rồi bất chợt lão nhếch mép : “Tất nhiên là , nhóc. mà, phiền nếu cho lão già … định gửi bức thư cho ai ?”
Harry giả vờ lúng túng, đôi bàn tay nhỏ xíu siết chặt lá thư chuẩn sẵn từ .
Cậu cúi đầu, lí nhí đáp: “Tôi gửi thư cho một ông cụ râu tóc bạc trắng, thường khoác áo choàng sáng màu và còn thích ăn kẹo chanh chua loét… ông làm hiệu trưởng của một ngôi trường nào đó. Tôi chỉ lấy một vài món đồ mà ba gửi ở chỗ ông .”
Nói đến đó vẻ khá dầy đủ, Harry tin chắc lão chủ quán sẽ nhận thôi. Bởi vì, trong giới phù thuỷ, làm gì ai mà tới cụ Dumbledore, vị hiệu trưởng vĩ đại của trường Hogwarts.
Lão chủ quán thốt lên một tiếng đầy ngạc nhiên. Những vị khách xung quanh cũng tạm dừng cuộc trò chuyện, hàng chục ánh mắt dò xét và tò mò đồng loạt đổ dồn về phía Harry, như xuyên qua vóc dáng nhỏ bé của .
Họ bắt đầu xì xào khi thấy đôi mắt màu xanh lục bảo trong veo, và tất cả đều nín thở khi bắt gặp vết sẹo ẩn hiện lớp tóc mái loà xoà dài quá trán.
Lão chủ quán đầu hói sững , chiếc ly thuỷ tinh tay suýt chút nữa là rơi xuống sàn. Đôi mắt lão dán chặt vầng trán của Harry. Lão run run đưa tay vuốt ngược lớp tóc mái của lên.
Miệng lầm bầm những tiếng đứt quãng: “Harry… Potter… bé sống sót…”
Cả quán bỗng chốc im bặt, cứ như thể ai đó tung một bùa câm lặng. sự im lặng chẳng thể kéo dài lâu, nó vỡ tan thành ngàn mảnh bởi những tiếng xôn xao liên tục. Trong đám đông, nhiều ùa tới, vây kín lấy Harry.
“ là Harry Potter , chính là thằng bé đó!”
xHENRI
“Sao nó đến đây một thế ?”
“Trời đất ơi, thật sự là cái vết sẹo tia chớp kìa.”
Lão Tom liền trở nên niềm nở lạ thường, gương mặt rạng rỡ hẳn lên. Lão lăng xăng dẫn đường: “Theo … để đưa . Phải chọn lấy một con cú bay nhanh nhất mới .”
Trong khi chờ đợi con cú tốc độ nhanh nhất bay tới Hogwarts. Lão chủ quán đầu hói bụng bưng cho Harry một ít bánh mì đen cùng bát súp bí đỏ nóng hổi.
Mẫu bánh mì khô khốc từ sáng sớm tiêu hoá từ đời nào, giờ cái bụng Harry lép xẹp, sớm kêu réo biểu tình.
Cậu trong một góc khuất, chậm rãi ăn uống, mặc kệ những lời bàn tán đang đổ dồn về phía , chút tránh né.
“ là thằng bé đó ?”
“Harry Potter… cái sẹo hình tia chớp trán nó kìa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/fanfic-drahar-unchosen/chuong-15.html.]
“Nhìn bộ dạng xanh xao gầy nhẳng đó… cứ như bỏ đói lâu ngày .”
“Harry Potter thật sự trở !”
Cụ Dumbledore đến nhanh hơn cả những gì Harry dự tính. Cụ vẫn y hệt như trong trí nhớ của …
Một ông lão ngoài trăm tuổi nhưng dáng vẻ vẫn quắc thước. Mái tóc và chòm râu dài thướt tha, đổ xuống như một dòng suối bạc lấp lánh. Cụ khoác một bộ áo choàng dài chấm gót, với hoa văn các vì và vầng trăng khuyết thêu bằng những sợi chỉ bạc toả sáng lung linh.
Harry đôi mắt xanh biếc đằng cặp kính nửa vầng trăng, đôi mắt dịu dàng và tinh , như thể thấu tính toán trong đầu của đối diện.
Cụ thong thả tiến gần chỗ Harry, chẳng cần đợi Harry lên tiếng, cụ kéo chiếc ghế phía đối diện .
Cụ Dumbledore hiền từ: “Ta ở đây chứ? Thú thật bất ngờ, bởi từng nghĩ buổi gặp mặt đầu tiên của chúng diễn trong cảnh .”
Harry ngước vị hiệu trưởng đáng kính, ánh mắt vô cùng bình thản, như thể chuyện đều trong dự liệu.
“Con thì thấy bất ngờ lắm, bởi vì con vốn chẳng còn lựa chọn nào khác… ngoài cách bằng giá tìm gặp cụ.”
Cụ Dumbledore chỉ khẽ chớp mắt một cái câu trả lời đầy ẩn ý của Harry, ngoài gương mặt cụ để lộ thêm bất kỳ một gợn sóng cảm xúc nào khác.
Cụ thong thả tiếp lời: “Điều đáng lẽ nên ngay từ đầu… là Albus Dumbledore, hiệu trưởng của trường Phù thuỷ và Pháp thuật Hogwarts. Cha con ngày cũng từng học ở đó, và nếu gì đổi, con cũng sẽ đến đó nhập học tháng chín .”
Harry ngập ngừng một lát, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Cậu hỏi ngược : “Con thể… đến Hogwarts ?”
Lúc , gương mặt cụ Dumbledore mới chút biến sắc, nụ môi cứng nhắc, đôi mắt xanh nheo đầy vẻ trăn trở.
“Con quyền từ chối, Harry.”
“ con là một phù thuỷ, và phép thuật bên trong con sẽ vì việc con từ chối đến trường học mà biến mất. Nó sẽ lớn dần theo từng ngày, và nếu học cách kiểm soát, chính con cũng sẽ tổn thương bởi sức mạnh của .”
Cụ nghiêng về phía , giọng điệu trở nên trầm ấm và đầy sức thuyết phục.
“Con cần một dẫn dắt… Hogwarts chỉ đơn thuần là một ngôi trường, nơi đó sẽ cho con những câu trả lời, và lẽ con sẽ tìm thấy chính bản ở đó.”
Harry khẽ gật đầu tạm thoả hiệp, nhưng ý định từ bỏ Hogwarts vẫn tan biến, nhưng hiểu rằng buộc trở .
Harry thẳng mắt vị hiệu trưởng, bình thản : “Vậy cụ thể giúp con vài chuyện ? Thật , con học ở thực sự quan trọng… nhưng con cảm giác cụ đang cần sự hiện diện của con cho một mục đích nào đó. Và chỉ khi con ở Hogwarts, con mới thể giúp cụ thành nó.”