Đang lo đến thắt ruột, đột nhiên…
Rầm!
Một tiếng nổ vang lên ngay bên cạnh.
Một chiếc xe buýt hai tầng màu tím sặc sỡ bất ngờ xuất hiện ngay sát bên Harry. Khoảng cách từ đầu xe đến mặt dường như tới một sảy tay.
Harry giật b.ắ.n , nhưng phản xạ rèn giũa trong chiến tranh giúp nhanh nhạy hơn, bật dậy nhảy lùi một an .
Cánh cửa trượt , một đàn ông mặc đồng phục màu đỏ tía nhảy xuống, gương mặt lấm tấm mụn, nở nụ chuyên nghiệp rộng đến tận mang tai.
Anh liền một tràng như thuộc lòng, giọng đều đều lộ rõ vẻ thiếu ngủ.
“Chào mừng quý khách đến với xe buýt Hiệp sĩ!”
“Phương tiện vận tải khẩn cấp dành cho các phù thuỷ lâm thế kẹt. Chỉ cần chìa tay đưa đũa phép lên, bước lên xe, và chúng thể đưa quý khách đến bất cứ nơi nào quý khách … miễn là nó mặt đất.”
“Tôi là Stan Shunpike, lơ xe của chuyến .”
Người đàn ông cao lớn chống hông, đảo mắt quanh một vòng, tầm mắt khá cao.
"Quái lạ, hành khách mất tiêu ? Rõ ràng cảm giác một phù thủy đang lo lắng gần đây, mà cái uy áp pháp thuật thì... chà, chắc cũng thuộc hàng 'máu mặt' mới khiến khí đặc quánh thế ."
Người tài xế cau , giọng ồm ồm, : “Tôi bảo , cứ thích làm theo ý … làm gì ai giơ đũa lên gọi xe .”
Bỗng một giọng trẻ con vang lên từ phía , bàn tay nhỏ giơ lên cao, vẫy vẫy, cả nhảy nhổm lên để tìm sự chú ý.
“Là … ở đây.”
Gã lơ xe cúi xuống về nơi phát âm thanh.
“Trời đất ơi… cái đồ lùn tịt ở chui ? Nhóc con… còn đủ tuổi học nhỉ?”
Giọng Harry cáu: “Tháng đủ tuổi .”
Stan Shunpike hề hề: “Thế nhóc lên xe ?”
Harry xách theo túi hành lý, trèo lên xe, : “Làm ơn, cho đến quán Cái Vạc Lủng ở đường Charing Cross.”
“Được , nhóc tự tìm chỗ mà xuống… dán chặt m.ô.n.g ghế, nếu lăn lóc xe.”
Stan Shunpike quét mắt từ xuống Harry.
Gã hỏi: “Nhóc con bỏ nhà bụi, tên gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/fanfic-drahar-unchosen/chuong-14.html.]
Harry do dự giữa việc tên thật và bịa đại một cái tên nào đó.
Cuối cùng, Harry chọn vế thứ hai: “Tôi là Neville Finnigan… tạm thời nhà, nên cũng thể gọi là bụi.”
Harry thích cảm giác chiếc xe cũ kỹ , với những hàng ghế sắt xuống phát tiếng cọt kẹt khó chịu. Ánh đèn bên trong leo lét, khí ẩm mốc.
Còn gã tài xế tay lái “lụa” đến đáng sợ. Gã thích lạng lách qua các khe hẹp giữa dòng xe cộ, thỉnh thoảng phanh gấp khiến hành khách thót tim.
Thật tuyệt!
Vì nó là sự lựa chọn duy nhất mà Harry thể nghĩ đến ngay lúc , nếu mở mắt thấy lôi đến Bộ Pháp Thuật.
Ước chừng mười phút chịu đựng, lẽ còn ngắn hơn mười phút.
xHENRI
Chuyến xe nghiến ken két mặt đường, dừng quán Cái Vạc Lủng. Harry còn đang choáng váng thì giọng gã lơ xe vang lên.
“Cái Vạc Lủng đây !”
Stan Shunpike giúp Harry vác cái túi du lịch xuống quán.
“Chúc may mắn, nhóc lùn tịt!”
Còn chẳng kịp cho Harry một câu cảm ơn xã giao, Stan Shunpike nhảy phốc lên xe. Chiếc xe rung nhẹ một cái, biến mất tăm.
“Cái Vạc Lủng.”
Tấm biển đen sậm, chữ mờ nhoè đến mức khó . Cái quán nhỏ tối om với cánh cửa cũ kỹ nứt nẻ, lọt thỏm giữa những cửa hiệu hiện đại, đèn đuốc sáng trưng. Người qua đường cứ lướt ngang qua nó, như thể nó từng tồn tại.
Thế giới phù thuỷ c.h.ế.t tiệt, Harry Potter trở đây!
Hít một thật sâu, Harry đẩy cửa bước , đảo mắt quanh một vòng.
Những phù thuỷ khoác áo choàng dài, đang rì rầm trò chuyện, cánh cửa mở , vài ánh mắt lập tức về phía .
Cũng chỉ là một thằng nhóc phù thuỷ, với bộ đồ Muggle rộng thùng thình, là con nhà ai chạy đến đây.
Harry để tâm, thẳng đến quầy. Thân hình quá nhỏ, trèo lên cái ghế trống, tầm mới ngang bằng với đàn ông quầy.
Cậu gạt tóc mái sang một bên, để lộ một góc nhỏ của vết sẹo.
“Chào ông chủ. Hiện tại trong một đồng galleon nào… thể mượn từ ông một con cú để gửi một lá thư ?”