Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Chương 322: Thao tác một hồi hổ báo

Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:09:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đèn hoa rực rỡ, trong đài phát thanh xe, hai dẫn chương trình đang bàn luận về sự hoành tráng của hôn lễ Lục Nghiên Bắc và Từ Vãn Ninh, rằng tổng chi phí lên đến ba bốn trăm triệu, đủ các kiểu khoa trương.

Về vấn đề bó hoa cưới, Diệp Thức Vi giải thích một câu.

“Hoa là Thâm Thâm đưa cho .”

Hai ở hàng ghế liền , “Hóa là chúng hiểu lầm.”

Xe của Lục Trạm Nam gian rộng rãi, nhưng khoảnh khắc đó Diệp Thức Vi như thứ gì đó siết chặt cổ họng.

Mỗi giây đều cảm thấy ngột ngạt.

Đặc biệt là khi hai ở hàng ghế lượt xuống xe.

thể cảm nhận rõ ràng Lục Trạm Nam đang .

Ánh mắt thẳng tắp nóng bỏng, che đậy, như một thanh kiếm giấu lưỡi.

Trong mắt tự mang theo áp lực, chỉ là Diệp Thức Vi nghiêng đầu ngoài cửa sổ, vẻ .

“Thâm Thâm thích cô, thường xuyên khen cô mặt chúng .” Lục Trạm Nam đầu phá vỡ sự im lặng.

“Thằng bé thông minh, cũng đáng yêu.”

Diệp Thức Vi vẻ mặt bình thản, “Không .”

“Vậy nó thường về như thế nào?”

Diệp Thức Vi sững .

Thật Lục Vân Thâm mặt cô, thỉnh thoảng nhắc đến Lục Trạm Nam, rằng bác cả của là một ác quỷ, luôn giao cho những bài tập bao giờ làm hết.

Diệp Thức Vi chắc chắn thể thật, chỉ , “Thằng bé , thương nó.”

“Thương?” Lục Trạm Nam , “Cô tin ?”

Diệp Thức Vi còn kịp , một câu:

“Cháu trai của hiểu, chắc chắn ít phàn nàn về mặt cô, học sinh dạy … dường như đều khá vô tâm.”

Không khí như thể bốc cháy.

Diệp Thức Vi c.ắ.n răng, gì.

Xe đến cổng một khu dân cư, Diệp Thức Vi xách túi, ôm hoa, còn cầm theo quà cảm ơn, ngón tay mò mẫm tháo dây an , lẽ ánh mắt của Lục Trạm Nam quá trực diện, bề ngoài cô bình tĩnh, nhưng nội tâm khó tránh khỏi chấn động, loay hoay mãi mà tháo dây an .

Lục Trạm Nam đưa tay, giúp cô.

Trong xe ánh sáng mờ ảo, đột nhiên gần.

Trong khoảnh khắc,

Cô cảm nhận nóng tỏa bên má.

Hơi thở của ấm áp, lúc nhẹ lúc nặng phả tai cô.

“Tách—” Dây an tháo , Diệp Thức Vi cảm ơn, “Cảm ơn Lục .”

“Lục ?” Lục Trạm Nam khẽ.

“Trước đây, em bao giờ gọi như .”

Một câu ,

Cánh cửa ký ức mở , bao nhiêu chuyện xưa cũ cùng lúc ùa về trong tâm trí.

Tim Diệp Thức Vi chấn động, đẩy cửa xe, hoảng hốt bỏ chạy.

Lục Trạm Nam cũng đẩy cửa xe theo cô, khu dân cư, từ túi quần lấy một bao thuốc, rút một điếu ngậm bên môi, chậm rãi châm lửa.

Diệp Thức Vi gần trăm mét, đầu , tưởng .

Lại thấy đang dựa xe, trong đêm tối, ngũ quan của rõ ràng, chỉ đốm lửa bên môi, như thể đốt cháy cả trái tim cô, khiến cả cô nóng hừng hực.

Lục Trạm Nam đeo kính, luôn cho cảm giác nho nhã lịch sự.

Thật trong xương cốt mạnh mẽ.

Anh là một con sói.

Loại ăn thịt .

Lục Trạm Nam bóng dáng cô biến mất khỏi tầm mắt, khẽ hai tiếng.

Mấy năm gặp, giả vờ cũng giỏi lắm.

Lúc Lục Trạm Nam khách sạn, phần lớn khách mời rời , vẫn còn một đang uống rượu, vẻ như say về, Tạ Phóng vây giữa, uống đến mặt đỏ bừng.

May mà đến, mới giải cứu .

“Sao uống thành thế ?” Lục Trạm Nam nhíu mày.

“Đừng nhắc nữa, đám bạn của Nhị ca định náo động phòng, chắc chắn giúp Nhị ca cản họ , kết quả là…” Tạ Phóng nấc một cái.

“Anh chạy mất, bỏ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-322-thao-tac-mot-hoi-ho-bao.html.]

“Cậu xem còn là ?”

Lục Trạm Nam khẽ, “Anh .”

! Anh !” Tạ Phóng gật đầu mạnh.

“Tôi đưa về nhà?”

“Tôi , về nhà.” Tạ Phóng đến về nhà, vội vàng xua tay.

Vì chuyện đeo tai thỏ mặc váy nhảy múa, ánh mắt của bố đầy vẻ ghét bỏ.

“Vậy tìm cho một phòng, tối nay ngủ ở khách sạn.”

Hôm nay tham dự tiệc cưới, ít khách mời từ nơi khác đến, Lục gia bao trọn mấy tầng phòng khách sạn, chuyên để cho khách mời nghỉ ngơi, ngay cả nhà họ Lục và họ Giang tối nay cũng nghỉ ngơi ở khách sạn.

Khách sạn cách cả hai nhà đều xa, bận rộn nhiều ngày như , đều mệt mỏi, nên tối nay đều ở khách sạn.

Lục Nghiên Bắc và Từ Vãn Ninh thì ở phòng tổng thống tầng cao nhất.

Tạ Phóng nồng nặc mùi rượu, lơ mơ Lục Trạm Nam, “Tối nay ngủ với ?”

Lục Trạm Nam sững .

Thằng nhóc điên chứ.

Ai ngủ với !

Hơn nữa, hai đàn ông to xác ngủ chung với thì thể thống gì.

Tạ Phóng uống rượu, dễ làm loạn, Lục Trạm Nam cũng yên tâm để một trong phòng.

Suy nghĩ , quyết định đưa tìm Giang Hi Nguyệt.

Gõ cửa phòng, cửa mở, Tạ Phóng thấy cô, liền như một cái đuôi bám lấy, “Hi Nguyệt—”

“Cậu đây là…” Giang Hi Nguyệt vội vàng đỡ lấy .

“Tạ Phóng giao cho em, còn mấy uống say , đưa họ về nhà.” Lục Trạm Nam cho Giang Hi Nguyệt cơ hội từ chối, ném Tạ Phóng cho cô chạy mất.

“Tạ Phóng.” Giang Hi Nguyệt nhíu mày, “Sao về nhà?”

“Anh về nhà, Hi Nguyệt, Hi Nguyệt, Nguyệt Nguyệt…” Tạ Phóng uống nhiều rượu, miệng lẩm bẩm tên cô, ôm lấy eo cô, định hôn cô.

“Cậu bình tĩnh .” Giang Hi Nguyệt tránh né sự tiếp xúc của .

“Em tránh ?”

“Em là…”

“Em cũng ghét bỏ .” Tạ Phóng cảm thấy, chắc chắn là do chuyện đeo tai thỏ nhảy múa gây .

“Em .”

“Vậy thì hôn !” Giọng điệu đó, cứ như đang làm nũng.

“…”

Tạ Phóng móc chân, đá cửa đóng , nửa ôm Giang Hi Nguyệt trong, qua hành lang phòng khách sạn, bên trong một chiếc giường lớn.

Bên giường,

Lại một đang .

Giang lão đang chằm chằm hai , Tạ Phóng vốn say hẳn, một lòng tìm cơ hội lấy uy phong, chứng minh thực lực của với Giang Hi Nguyệt.

Anh chuẩn mượn rượu làm càn.

Tại ông cụ ở đây!

Tỉnh rượu ba phần, Tạ Phóng lúng túng tại chỗ, vì uống nhiều rượu, vững, loạng choạng.

“Tối nay uống ít rượu nhỉ?” Giang lão nhướng mày.

Tạ Phóng gật đầu, nấc một cái.

“Ngồi .” Giang lão hiệu cho ghế, bảo Giang Hi Nguyệt lấy cho chút nước uống.

Tạ Phóng căng thẳng lo lắng, tay chân lóng ngóng, ngược khiến Giang lão suýt nữa bật .

Từ Vãn Ninh kết hôn, ông nội tâm cảm khái, chút ngủ , liền tìm Giang Hi Nguyệt chuyện một lát, chẳng qua là với cô, cô yêu đương, ông phản đối, hy vọng cô và Tạ Phóng tiếp xúc nhiều hơn, hiểu nhiều hơn.

Cha con tâm sự, Tạ Phóng đến.

Dính dính nhớp nháp, ôm Giang Hi Nguyệt đòi hôn.

Giang lão cặp đôi trẻ ngọt ngào, cũng hổ đỏ mặt.

Tạ Phóng , hành sự thật sự luôn ngoài dự đoán.

Giang lão rõ, bắp cải nhà , sớm muộn gì cũng heo ủi.

Chỉ là con heo , luôn cho ông cảm giác đầu óc lắm.

Thường là:

Thao tác một hồi hổ báo, hóa là một tên ngốc!

Loading...