Trong giấc mơ, Tần Thiển chỉ cảm thấy đang ở trong một màn sương mù thể rõ.
Cô ngẩn ngơ tại chỗ, , đột nhiên, phía truyền đến một
luồng ánh sáng, cô theo ánh sáng mà đến cuối ánh sáng thì thấy ông ngoại.
Ông ngoại vẫn dáng vẻ đó, mỉm cô, cô vui vẻ chạy về phía : "Ông ngoại, ông bỏ rơi cháu."
cô cứ chạy mãi, chạy mãi mà thể đến gần ông ngoại, dần dần, nụ mặt ông ngoại thu , biểu cảm mặt dần trở nên thất vọng.
Ông đột nhiên giơ tay chỉ Tần Thiển: "Thiển Thiển, cháu quá làm ông thất vọng !"
"Cháu quá làm ông thất vọng !"
Tần Thiển đột nhiên nước mắt chảy dài, nhớ những lời Tô Nhược Vi trong hành lang, cô giải thích: "Ông ngoại, cháu ..."
"Cút! Ta thấy ngươi nữa!" Vừa dứt lời, ông ngoại đột nhiên biến mất tại chỗ, giữa trời đất mênh m.ô.n.g dường như chỉ còn một cô.
Cô cảm thấy hoảng sợ, đó bao trùm lấy cô là sự cô đơn tột cùng.
"Ông ngoại!" Trong tiếng kêu lớn, cô đột nhiên mở mắt, trần nhà trắng xóa chói mắt cô.
Ngu Ngư đang canh bên giường thấy cô tỉnh, đưa khuôn mặt xinh tinh xảo đến gần cô: "Thiển Thiển, cuối cùng cũng tỉnh ."
"Ông ngoại , ông còn sống ?"
TRẦN THANH TOÀN
Ngu Ngư im lặng một lúc, giọng của cô, vốn luôn thẳng thắn, cũng dịu một chút: "Thiển Thiển, đời , bạn bè đều dần rời ."
"Chúng học cách chấp nhận." Cô khẽ thở dài: "Nếu , cứ , xong sẽ thôi."
Tần Thiển chằm chằm trần nhà bệnh viện, cô , nhưng thấy thể .
Trong đầu cô, phần lớn là những hình ảnh khi còn nhỏ ở bên ông ngoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh-lhys/chuong-34-ong-ngoai-qua-doi.html.]
Nửa đời đầu của cô, bất hạnh xen lẫn khổ đau, cô tự từng bước đến ngày hôm nay, nhưng ngờ, ông ngoại nhất với cô như .
Hơn nữa... là vì chính .
"Tiểu Ngư nhi, như , nên sống đời ?" Vì mới tỉnh dậy, giọng cô vẫn còn khàn khàn: "Nếu , ông ngoại sẽ c.h.ế.t nhanh như , đúng ?"
Nếu những năm nay cô ở bên Lục Tây Diễn, Tô Nhược Vi cũng sẽ nhắm cô, nếu cô nhắm cô, ông ngoại cũng sẽ gặp chuyện.
Ngu Ngư thấy cô bắt đầu suy nghĩ tiêu cực, nhịn trừng mắt cô: "Tần Thiển, tất cả những chuyện
của , đừng đổ của khác lên !"
"Mỗi đều giá trị tồn tại của riêng , xin đừng tự ti!"
Ngu Ngư xong, Minh Triệt từ ngoài , hình cao lớn của giường Tần Thiển: "Người già sức khỏe vốn dĩ , kéo dài đến bây giờ là một kỳ tích ."
Tần Thiển động đậy mắt một cái, hỏi : "Ông ngoại ?"
"Nhà xác bệnh viện!"
Tần Thiển cố gắng gượng dậy để gặp ông ngoại cuối, ông ngoại vẻ mặt an lành, đôi mắt nhắm nghiền còn vẻ thất vọng như trong giấc mơ.
Cô .
Chiều hôm đó, cô đưa t.h.i t.h.ể ông ngoại về thị trấn An Bình.
Dì thấy t.h.i t.h.ể ông ngoại, hiếm khi lau nước mắt, đó mặt những hàng xóm hiếu kỳ chỉ mũi Tần Thiển mà mắng: "Cái đồ chổi , mày mày sẽ
chữa khỏi bệnh cho ông ngoại mày, bây giờ đưa về một cái xác?"
Tần Thiển yên động đậy, mặc cho dì mắng , thậm chí còn nghĩ nếu Chu Hà thể lên tát một cái thì .
Như , trong lòng còn thể dễ chịu hơn một chút.