Phó thị chỉ âm thầm giúp đỡ những thực sự cần, còn mấy trò hình thức chỉ là cách để đ.á.n.h bóng tên tuổi mà thôi.
Các thầy cô lãnh đạo nhà trường phía ai nấy đều lộ rõ vẻ hài lòng.
Thế nhưng, lòng nhẹ bẫng.
Tôi cần gì nữa, chút lòng tự trọng nhỏ bé của những đứa trẻ nghèo như ... Phó Cảnh Nghiêm tinh tế giữ .
Giây phút tự nhủ với lòng : đừng tìm hiểu thêm nữa, lún sâu là sẽ yêu mất thôi.
Một cô gái trẻ đang độ tuổi mộng mơ như ... làm thể rung động một rạng rỡ như cơ chứ?
Nước mắt lặng lẽ lăn dài má, những ký ức xưa cũ cứ thế ùa về từng chút một.
Bất chợt, một bàn tay lạnh chạm khẽ mặt, giúp lau những giọt lệ.
Tôi ngẩng đầu lên — và bắt gặp ánh mắt dịu dàng đến cực điểm của Phó Cảnh Nghiêm đang .
Tôi còn kịp phản ứng gì thì cảm thấy đôi môi nóng rực — Phó Cảnh Nghiêm đang hôn .
Chúng còn đang đắm chìm trong nụ hôn nồng cháy thì ông nội và trợ lý Vương đột ngột bước .
Bầu khí lập tức trở nên ngượng ngùng đến mức nghẹt thở, mặt đỏ bừng, chôn chân tại chỗ nên lời.
Ông nội trừng mắt lườm một cái sắc lẹm, vẫn lẳng lặng bước đến đưa t.h.u.ố.c cho Phó Cảnh Nghiêm.
Phó Cảnh Nghiêm hề do dự hỏi han nửa lời, cầm lấy bát t.h.u.ố.c uống cạn.
Tiếp đó là một loạt các mũi châm cứu trị liệu. Trợ lý Vương mấy định mở miệng định gì đó nhưng đều dấu ngăn .
Ông nội bắt đầu bắt mạch, ông xem mạch lâu và kỹ lưỡng.
Lòng cũng bắt đầu thắt vì lo lắng.
Cuối cùng, ông cau mày thật sâu lẳng lặng bước ngoài phòng.
Tôi định chạy theo để hỏi tình hình của , nhưng Phó Cảnh Nghiêm nhanh tay giữ chặt lấy .
Lúc trông giống như một chú cún nhỏ yếu ớt, cực kỳ khao khát ở bên cạnh che chở.
“Tinh Tinh, đừng , ở với .”
Lòng mềm nhũn ngay tức khắc: “Phó Cảnh Nghiêm, rốt cuộc tại lặn lội đến tận đây tìm ?”
“Bởi vì thích em, thích em.”
“Anh dối!” – Tôi thốt lên, giọng nghẹn ngào như sắp vỡ òa vì tủi .
Phó Cảnh Nghiêm khẽ thở dài đầy bất lực, bắt đầu kể cho về một ký ức mà bấy lâu nay hề .
Hóa vẫn luôn ghi nhớ bóng dáng . Ngay từ gặp gỡ đầu tiên đó, để mắt đến cô gái nhỏ là .
Anh thú nhận rằng bản cũng rõ lý do tại , nhưng cứ vô thức thu hút mạnh mẽ.
Cái mua quần cho , hồi hộp đến mức tưởng như tim sắp nhảy khỏi lồng ngực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-la-vo-toi-a/chuong-9.html.]
Anh từng định xin cách liên lạc, nhưng nghĩ sắp nghiệp nên quấy rầy cuộc sống của .
Sau đó, vô tình thấy trong bệnh viện, đang nức nở khi làm thủ tục nhập viện cho ông nội.
Biết đang lâm cảnh túng quẫn vì tiền bạc, chủ động liên hệ với nhà trường, đưa yêu cầu tài trợ cho những sinh viên thực sự gặp khó khăn.
Và đầu tiên trong danh sách ưu tiên của ... chính là .
Anh cũng ngờ rằng khi trường, nộp đơn làm việc ngay tại công ty của .
“Thú thật là định dùng chút 'mẹo' để tuyển em về bằng .
Không ngờ em tự tìm đến, đúng là duyên phận.”
Phó Cảnh Nghiêm nở nụ đầy dịu dàng .
Anh nghĩ rằng khi làm việc cùng , sẽ nhiều cơ hội để xích gần hơn.
Thế nhưng từ ba năm , khi nhận sức khỏe vấn đề nghiêm trọng, còn can đảm để tiến tới nữa.
Anh lo sợ nếu thực sự thể sống qua tuổi ba mươi... thì sẽ chỉ làm lỡ dở cả tương lai của mà thôi.
“ cuối cùng, vẫn khiến em chịu khổ .” – Phó Cảnh Nghiêm khẽ, ánh mắt lộ rõ vẻ u buồn.
“Em sợ khổ , Phó Cảnh Nghiêm.
Em sinh giờ âm, quên ?
Thầy bói chẳng em mệnh cách giúp vượt qua đại nạn năm ba mươi tuổi đó thôi!
Tại lúc đó kiên quyết từ chối chuyện ?
Anh còn nhẫn tâm là yêu em, chọn yêu thật lòng...”
“Anh yêu em khi nào cơ chứ?” – Phó Cảnh Nghiêm cuống quýt phản bác .
“Chỉ là... vốn dĩ tin những chuyện bói toán đó.
Anh dùng những lý do thiếu khoa học đó để ràng buộc cuộc đời em.
Anh sợ em tình cảm với , sợ thứ chỉ là đơn phương từ phía .
Anh càng sợ em sẽ nghĩ rằng ở bên em chỉ vì mục đích lợi dụng em để chữa bệnh.”
Dù em nghĩ chăng nữa, thì tình cảm dành cho em là thật.
vẫn sợ sẽ mãi mãi... sợ để em một đau khổ.
Bác sĩ mang gen ung thư, dù can thiệp y tế từ ba năm thì cơ hội cũng mong manh.”
Tôi vội vàng dùng tay bịt miệng : “Xì xì, đừng gở như thế!”
Phó Cảnh Nghiêm nắm lấy bàn tay , đặt lên môi hôn nhẹ. Hành động đó khiến mặt đỏ ửng lên.
“Thế tại trong phòng trang nhiều đồ dùng của con gái đến thế... từ máy tính đến mấy món đồ đôi nữa...”