Em Là Vợ Tôi À? - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-13 10:20:23
Lượt xem: 300

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Đồng lập tức lấy khăn giấy lo lắng lau cho , giọng đầy mật xen lẫn chút trách yêu:

“Cẩn thận chút nào, thấy Tinh Tinh mà kích động đến mức ?”

Tôi chôn chân tại chỗ, đầu óc cuồng. Tần Đồng… cô ?

Tôi hai họ mật, chẳng hề kiêng dè gì, cứ như một đôi vợ chồng yêu lâu năm.

Tôi cảm thấy tim … đau đến nghẹt thở. Hóa đời thực sự nỗi đau khiến thể thốt nên lời. Tôi gắng gượng chút sức tàn, đặt hộp canh gà lên tủ đầu giường, chỉ kịp để một câu:

“Chúc mau khỏi.”

Dứt lời, lập tức bước . Mặc cho Phó Cảnh Nghiêm gọi với theo từ phía , cũng tuyệt đối ngoảnh đầu . Điện thoại trong túi xách đổ chuông liên tục, từng hồi chuông như xát muối lòng, nhưng bắt máy. Lúc , chỉ chạy trốn, chạy đến một nơi , sự thật tàn nhẫn .

Tin tức về cuộc liên hôn giữa nhà họ Phó và nhà họ Tần bắt đầu lan truyền rầm rộ khắp các mặt báo. Lễ đính hôn sẽ tổ chức tại một khu nghỉ dưỡng sang trọng bậc nhất ở Vịnh Hải Luân. Toàn bộ nhân viên công ty Minh Long cho nghỉ hẳn ba ngày để chúc mừng đại hỷ của sếp. Giới thượng lưu tề tựu đông đủ, quy mô hoành tráng đến mức truyền thông còn thuê cả trực thăng để đưa tin từ cao.

Tôi chủ động chặn hết tất cả những nguồn tin liên quan. Dù Phó Cảnh Nghiêm bệnh chăng nữa, vẫn luôn là vầng hào quang chói lọi mà cả đời bao giờ chạm tới . Ngay từ đầu, vốn chỉ là một kẻ thầm thương trộm nhớ trong bóng tối mà thôi. tại tim đau đến xé lòng thế ? Có vì những ngày chăm sóc ở bệnh viện, vì những cử chỉ ôn nhu dành cho , mà bắt đầu tham lam nhiều hơn chăng?

Mỹ Mỹ gọi đến phá tan bầu khí tĩnh lặng.

“Tinh Tinh, làm gì ở nhà thế? Đi dạo với tớ cho khuây khỏa!”

“Tớ hết... Dạo tớ thấy mệt lắm.” – Tôi mệt mỏi từ chối, giọng lạc .

“Trời ơi, dạo làm thế hả? Có chuyện gì thì , đừng cứ giữ khư khư trong lòng như thế. Nói với tớ , tớ sẽ giúp !”

“Không Mỹ Mỹ, yên tâm nhé.”

“Hay là… đang yêu? Chỉ mấy đứa thất tình mới cái điệu bộ giống lúc thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-la-vo-toi-a/chuong-6.html.]

Tôi im lặng một hồi lâu, khẽ thốt : “Ừm… chắc . Mỹ Mỹ, tớ thất tình .”

Tôi đúng là thất tình thật. Thất tình với một thậm chí còn một chính thức .

“Gì cơ? Thật á? Cậu yêu hồi nào tớ gì hết! Cậu dám giấu tớ đúng ? Mau khai ! Tớ bộ chi tiết!”

“Người tớ thích… khác xa tớ nhiều lắm. Anh giỏi, cũng giàu. Ban đầu tớ định từ bỏ, nhưng dạo gần đây, hai đứa bọn tớ thiết hơn nhiều. Chỉ là…”

“Chỉ là ?”

sắp c.h.ế.t …” – Giọng nghẹn . Chỉ cần nghĩ đến bệnh tình của , trái tim đau thắt, nước mắt chực trào.

“Hả? Anh bệnh ?” – Mỹ Mỹ kinh ngạc thốt lên.

, Mỹ Mỹ… Nếu thể khỏe , cả đời tớ gặp cũng . Tớ chỉ sống. Cho tớ đổi ba mươi năm tuổi thọ lấy sự bình an của , tớ cũng cam lòng.”

“Thôi cô nương, yêu bản ! Tớ an ủi thế nào, nhưng Tinh Tinh , hãy cố quên . Cậu xứng đáng gặp một hơn.” Mỹ Mỹ thở dài. “Đừng nghĩ nhiều quá, tụi bình thường thì cứ tìm một dễ thương là . Cậu xem sếp bọn , ba mươi tuổi vẫn còn độc kìa! Có tiền chắc gặp tình yêu đích thực .”

“Cái gì?” – Tôi ngơ ngác, tim đập lệch nhịp. “Sếp độc ? Không đính hôn ?”

“Ủa? Cậu ? Tụi tớ nhầm đấy! Người đính hôn sếp, mà là trai của sếp. Cô Tần là chị dâu tương lai của sếp, hai họ lớn lên cùng , thiết từ nhỏ nên mới gần gũi như . Chị sắp thành nhà , nên Trợ lý Vương mới gọi là ‘phu nhân’.”

Tôi như từ cõi c.h.ế.t trở về, bật dậy khỏi giường nhanh như một tia chớp. Đầu óc cuồng, điện thoại vẫn vang lên giọng Mỹ Mỹ: “Trời ơi Tinh Tinh, tin tức ? Sếp với trai chẳng giống tí nào, mà cũng nhầm hả?”

Tôi cuống cuồng tra cứu tin tức. Quả nhiên, hình ảnh buổi lễ đính hôn tràn ngập các mặt báo. Người đang ôm ấp mật với Tần Đồng chính là Phó Cảnh Túc – trai của Phó Cảnh Nghiêm.

Cái gì đang diễn trời? Tôi lướt hết loạt tin tức nhưng thấy bóng dáng Phó Cảnh Nghiêm. Chẳng lẽ tham dự? Hay là… bệnh tình của trở nặng đến mức thể ?

Nghĩ đến đó, lòng nóng như lửa đốt. Tôi vội vàng mặc đồ, chạy thẳng đến khu Hoa Đình. Tôi thể chần chừ thêm một giây phút nào nữa. Tôi tỏ tình! Tôi với rằng thầm yêu suốt tám năm ròng rã. Dù bệnh tật, dù chỉ còn sống vài ngày, cũng ở bên chăm sóc đến thở cuối cùng.

Loading...