Ngay cả Trợ lý Vương đến cũng chẳng việc gì để làm, vì chuyện từ lớn đến nhỏ đều tranh làm hết. Mỗi khi làm xét nghiệm kiểm tra, chính tay là đẩy xe cho .
Bệnh viện tư nhân sang trọng chẳng khác gì khách sạn năm , nhưng sự xa hoa đó giấu nổi mùi t.ử khí đang lẩn khuất. Tôi lén tìm bác sĩ điều trị chính của để hỏi rõ tình hình. Vị bác sĩ chỉ khẽ thở dài, giọng trầm xuống: “Bây giờ nhập viện chủ yếu là để điều trị giảm nhẹ thôi.”
“Anh … đau lắm bác sĩ?”
“Đau… đau. Cơn đau của ung thư di căn thường thể tưởng tượng nổi.”
Nước mắt lã chã rơi ngay lập tức. Hóa gương mặt ngày càng trắng bệch, những im lặng nhắm nghiền mắt là vì ngủ, mà là vì đang gồng chịu đựng nỗi đau xé nát tâm can.
“Bác sĩ, làm ơn cho thêm t.h.u.ố.c , làm để bớt đau một chút thôi cũng …” Tôi nghẹn ngào van nài. Vị bác sĩ chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ bất lực.
Tôi tiếp tục xin nghỉ phép, thậm chí chuẩn sẵn đơn thôi việc trong túi. Tôi sợ lắm, sợ rằng chỉ cần rời một phút thôi, sẽ cứ thế mà tan biến mất.
Mỗi ngày, đều cố tìm đủ chuyện trời đất để kể cho . Anh cũng bắt đầu mở lòng hơn, kể rằng bố và trai đều định cư ở nước ngoài, ông nội già yếu nên tuyệt đối để ông chuyện. Giữa thành phố xa hoa , một Phó Cảnh Nghiêm quyền lực hóa cô độc đến thế… chỉ một .
Tôi kể cho về những kỷ niệm thời đại học, về những trộm từ xa, rằng chúng từng là bạn cùng trường. Mỗi khi thấy chân mày khẽ nhíu , – cơn đau kéo đến. Những lúc , lặng lẽ tìm y tá, mong cầu một liều t.h.u.ố.c giảm đau giúp dễ chịu hơn đôi chút.
Đêm nào về đến căn phòng trọ nhỏ, cũng đến mức kiệt sức ngất . Trong cơn mê sảng, luôn quỳ xuống cầu xin ông trời, nếu thể, hãy cho gánh chịu nỗi đau , cho đổi mạng để sống.
4
Sau một tuần viện, Phó Cảnh Nghiêm xuất viện. Thế nhưng trở công ty, cũng chẳng về căn hộ cao cấp đầy tiện nghi nữa.
Trợ lý Vương với : “Sếp về biệt thự cũ nghỉ ngơi .”
Tôi chỉ lặng lẽ gật đầu, trong lòng tránh khỏi cảm giác thất vọng tràn trề. Phải … những giây phút cuối cùng thế , lẽ nên ở bên cạnh gia đình là nhất.
Mỹ Mỹ – cô bạn đồng nghiệp cạnh – thò đầu qua vách ngăn, giọng mừng rỡ:
“Cuối cùng cũng , Tinh Tinh! Tớ cứ tưởng nghỉ việc luôn chứ. Không , tớ cô đơn c.h.ế.t luôn đây .”
Tôi bất lực xoa nhẹ đầu cô , gượng : “Chẳng tớ ở đây ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/em-la-vo-toi-a/chuong-4.html.]
“Mà , dạo sếp cũng đến công ty nhỉ.”
Tim khựng mất hai nhịp. Mỹ Mỹ bỗng ghé sát gần, hạ thấp giọng đầy bí mật: “Nghe sếp sắp đính hôn đấy.”
“Hả? Cậu gì cơ?”
“Thật mà! Vị hôn thê của sếp tới đây hai đó.”
Cái gì cơ? Sao hề chuyện ? Suốt thời gian ở trong bệnh viện, Phó Cảnh Nghiêm tuyệt nhiên chẳng hề hé môi nửa lời.
“Chắc là hiểu lầm thôi…” – Tôi cố biện minh, nhưng nụ môi trở nên méo mó.
“Hiểu lầm ? Chính tai tớ thấy Trợ lý Vương gọi cô là ‘phu nhân’ cơ mà.”
Trái tim như một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Một cảm giác nghẹn đắng dâng lên tận cổ họng. Những ngày đó, mới thực sự nếm trải cảm giác “ăn ngon, ngủ yên” là như thế nào.
Trong đầu lúc nào cũng chỉ cuồng với bệnh tình của Phó Cảnh Nghiêm. Ngày nào cũng điên cuồng tra cứu tài liệu, hết trang web y khoa nước ngoài với hy vọng tìm thấy một tia sáng nhỏ nhoi. Còn Mỹ Mỹ thì cứ vô tư kể về “vị hôn thê” của sếp – đó là tiểu thư nhà họ Tần, tên Tần Đồng, xinh , khí chất ngút ngàn, đúng chuẩn một nữ thần tổng tài.
Một ngày nọ, vì quá nhớ , viện cớ văn phòng của Phó Cảnh Nghiêm để tưới nước cho chậu kim tiền. Vừa mới tưới xong, tiếng giày cao gót đanh gọn vang lên từ phía .
Tôi đầu — đập mắt là một gương mặt cực kỳ xinh và sang trọng. Khí chất của cô thật sự khiến khác kiêng dè. Người phụ nữ , gương mặt chút biểu cảm, lạnh lùng hỏi:
“Cô là ai?”
“Tôi… để tưới cây ạ.”
“À.” Cô khẽ gật đầu, vẻ cao quý toát trong từng cử động nhỏ nhất.
“Tôi thể giúp gì cho cô ?” – Tôi dè dặt hỏi thêm.
“Tôi đến lấy máy tính của chồng .” – Cô thản nhiên , thẳng đến bàn làm việc của Phó Cảnh Nghiêm, mở ngăn kéo lấy chiếc laptop bỏ túi xách.
Hai chữ “chồng ” vang lên như sấm sét giữa trời quang. Tôi sững tại chỗ, cảm giác như trời đất xung quanh đang cuồng, sụp đổ ngay chân .