Em Là Vợ Tôi À? - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-13 10:20:19
Lượt xem: 384

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối đó, khi kết thúc ca làm việc tăng ca thì thấy Phó Cảnh Nghiêm vẫn rời công ty. Đang định ghé qua chào một tiếng khi xem cá, thì chạm tay cửa văn phòng, bỗng thấy một tiếng động nặng nề vang lên từ bên trong, như vật gì đó rơi xuống sàn. Chẳng kịp suy nghĩ, hốt hoảng đẩy cửa lao .

Trên tấm t.h.ả.m màu xanh đậm sang trọng… Phó Cảnh Nghiêm đang gục đất, gương mặt trắng bệch còn một giọt máu.

2

Đất trời như cuồng mắt, lao đến như một mũi tên, đỡ lấy lòng. Tôi hoảng loạn gọi tên , giọng vỡ vụn từng thấy:

“Phó Cảnh Nghiêm! Phó Cảnh Nghiêm, tỉnh !”

“Trợ lý Vương! Trợ lý Vương ! Mau tới đây giúp với!” – Tôi hét lên trong cơn tuyệt vọng.

Tiếng bước chân dồn dập chạy tới, là Trợ lý Vương. Anh cũng sững sờ khi chứng kiến cảnh tượng mắt: “Sếp! Sếp thế ?!”

“Mau… mau đưa đến bệnh viện ngay !” – Trợ lý Vương lập tức gọi đội vệ sĩ riêng. Những đàn ông lực lưỡng nhanh chóng khiêng , còn thì run rẩy, lảo đảo bước theo phía .

Chưa đầy 10 phút, chúng mặt tại bệnh viện. Mọi thứ hỗn loạn và căng thẳng như một bãi chiến trường thu nhỏ. Kể từ giây phút thấy ngã xuống, đầu óc trống rỗng, chẳng thể nghĩ thêm điều gì.

Trợ lý Vương vẫn giữ sự bình tĩnh để xử lý thủ tục, đúng là bản lĩnh của cận vệ tín. Còn , chỉ sụp xuống băng ghế ngoài phòng bệnh, đôi bàn tay vẫn ngừng run rẩy. Tôi rõ tại sợ hãi đến nhường lẽ, chính gương mặt tái nhợt, thiếu sức sống của Phó Cảnh Nghiêm khiến trái tim sụp đổ.

“Cái gì cơ?!” – Tiếng hét thất thanh của trợ lý Vương vọng từ bên trong khiến giật nảy , lập tức bật dậy như một bản năng.

Tôi vội vã bước , vặn va vị bác sĩ đang với gương mặt trầm tư. Nhìn trong, sững sờ vẻ mặt thất thần, đầy tuyệt vọng của trợ lý Vương.

“Trợ lý Vương, Tổng giám đốc ? Anh chứ!” – Tôi dồn dập hỏi.

Trợ lý Vương như kẻ còn chút sức lực, vành mắt đỏ hoe, giọng nghẹn .

“Nói ! Rốt cuộc là làm hả?!” – Tim đập loạn xạ, một sự bất an tột độ khiến kiềm chế mà gắt lên với .

“Tinh Tinh…” – Anh nấc nghẹn – “Tổng giám đốc… ung thư dày… giai đoạn cuối . Tế bào ung thư di căn khắp cơ thể. Bác sĩ … thời gian còn bao lâu nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-la-vo-toi-a/chuong-2.html.]

Mọi âm thanh xung quanh như đột ngột biến mất. Tôi thấy từng chữ, nhưng cảm giác như chẳng thấy gì cả. Mọi thứ hư ảo như một cơn ác mộng, hoặc là một loại ảo giác tàn nhẫn nào đó đang hành hạ .

Ung thư dày? Giai đoạn cuối?

Không thể nào! Người đó là Phó Cảnh Nghiêm mà!

Anh cao lớn, phong thái đỉnh đạc, thể lực đến mức thể thức trắng cả tuần để chạy dự án mà hề hấn gì. Một như thế, thể suy sụp nhanh đến ?

nếu là giả, tại trợ lý Vương ? Tại thứ trở nên tang thương thế ?

Tôi đàn ông đang bất tỉnh giường bệnh, gương mặt nhợt nhạt ánh đèn trắng lạnh lẽo. Tầm mắt dần nhòe , đưa tay quệt ngang mặt … ướt đẫm. Thì , từ lúc nào .

Chẳng đợi trợ lý Vương thêm lời nào, , chạy trối c.h.ế.t khỏi căn phòng đó. Ngay khoảnh khắc bóng lưng khuất cánh cửa, ở một nơi mà thấy, Phó Cảnh Nghiêm lặng lẽ mở mắt, ánh thâm trầm dõi theo.

Tôi chạy như bay về nhà, lao thẳng lên giường vùi trong chăn tối tăm. Tim đập dữ dội như nhảy khỏi lồng ngực. Trong bóng tối, hình ảnh Phó Cảnh Nghiêm những năm đại học – rạng rỡ, trẻ trung, chút ngây ngô – đột nhiên ùa về, chiếm trọn tâm trí .

Lồng n.g.ự.c thắt , đau đớn đến mức tưởng chừng thể thở nổi. Và , vỡ vụn.

Tôi . Tiếng từ nghẹn ngào chuyển thành nức nở, cuối cùng là tiếng gào trong tuyệt vọng. Hóa , lý do từ bỏ tất cả để bằng công ty Minh Long , lý do chấp nhận làm một nhân viên nhỏ bé lặng lẽ bên cạnh , tất cả đều là vì .

Con đường chọn, công việc làm, nỗ lực của suốt bao năm qua… đều chỉ để phục vụ cho một mối tình đơn phương thầm kín, một tình yêu mục nát mà tự tay chôn giấu thật sâu lớp bụi thời gian.

Tôi yêu . Tôi thực sự yêu Phó Cảnh Nghiêm.

3

Sáng hôm , gọi điện xin trưởng phòng nhân sự cho nghỉ phép vài ngày.

Tôi cố gắng lau khô đôi mắt sưng mọng vì cả đêm, cẩn thận đổ phần súp gà ác – món súp tỉ mẩn hầm suốt mấy tiếng đồng hồ bếp – hộp giữ nhiệt. Chẳng kịp nghỉ ngơi lấy một phút, chạy thẳng đến bệnh viện.

Bước phòng bệnh, Phó Cảnh Nghiêm đang đó một giữa gian tĩnh lặng, ánh mắt xa xăm chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì.

Loading...