Những loại t.h.u.ố.c A Nghiên dùng chỉ tác dụng định, thể chữa khỏi .
Trong một cùng điều trị, gặp chú ba của . Nhìn bề ngoài trông nghiêm nghị, nhưng khi ông mỉm với , khiến cảm thấy ông hề lạnh lùng như tưởng tượng.
A Nghiên sự lệ thuộc cảm xúc gần như cực đoan đối với .
Tôi hiểu vì , rõ ràng là theo đuổi , tại luôn thiếu cảm giác an đến như ?
Cho đến khi thừa nhận trong lúc điều trị.
Con mà thấy bấy lâu nay, phần lớn chỉ là lớp ngụy trang mà dựng lên mặt .
Anh lúc nào cũng chiếm giữ cho riêng , đến mức bên cạnh chỉ thể tồn tại một .
Lớp vỏ dịu dàng chỉ là vỏ ngụy trang, ẩn giấu bên là d.ụ.c vọng chiếm hữu điên cuồng.
Cho dù chúng ở bên , vẫn chỉ thể tiếp tục ngụy trang, bởi sợ bản sẽ làm tổn thương.
Những ý nghĩ cực đoan , chỉ thể hết đến khác ép xuống, khiến bệnh tình ngày càng nặng thêm.
Trên đường về, ở ghế phụ, nghiêng gương mặt đột nhiên lên tiếng: “A Nghiên, em thể thấy con thật của ? Không cần bất kỳ sự che giấu nào. Rõ ràng chúng là mật nhất, mà em từng thấy ở trạng thái thật.”
Anh gì, lâu mới khẽ đáp: “Anh sợ sẽ làm Chi Chi sợ.”
“Anh càng sợ… em sẽ rời bỏ .”
Tôi thẳng : “Không , A Nghiên. Em yêu .”
Tình yêu thể vượt qua khó khăn.
khi thật sự thấy con thật của , trong khoảnh khắc , thoáng hối hận, thật sự chút đáng sợ.
Ánh yêu trong đáy mắt cuộn trào mãnh liệt, sự dịu dàng biến mất, sự kiềm chế cũng còn, như thể trong chớp mắt trở thành một khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/em-la-vi-than-cua-anh/chuong-10.html.]
“Chi Chi, đây là em chủ động yêu cầu.”
“Chi Chi, yêu em.”
… cho nên hối hận.
vẫn đưa tay xoa nhẹ mái tóc , lời thì giữ lời.
A Nghiên dường như khá hơn, còn những khuynh hướng tự làm tổn thương bản nữa.
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.
Tôi gần như quên mất cốt truyện ban đầu, mà hình như cốt truyện cũng sụp đổ , bởi vì A Nghiên cầu hôn .
Buổi cầu hôn chuẩn vô cùng tỉ mỉ, thứ đều dựa theo sở thích của .
Không lâu khi cầu hôn, đưa nghỉ dưỡng, địa điểm chính là nơi năm đó từng định đến khi chia tay.
Chỉ là… theo một cách khác.
Trong kỳ nghỉ, vô tình liếc thấy một khá trai trong nhà hàng.
Tôi thề, quá ba giây.
Trên đường về, A Nghiên dùng giọng điệu dịu dàng hỏi: “Chi Chi, … ?”
Tôi nuốt khan, lập tức mềm giọng: “Không bằng .”
“Hửm, thật ? Vậy em còn chằm chằm ?”
Vừa , chậm rãi cởi cúc áo: “ , để ý. Chúng còn nhiều thời gian, em thể từ từ.”