Dung Mạo Dối Trá - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-19 04:37:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhận lấy tập hồ sơ, bỏ chiếc túi vải bố, cẩn thận đeo chéo qua vai.
Anh bỗng hỏi: “Cô thích kiến trúc sư nào?”
Tôi : “Một sinh viên như chẳng lẽ còn đủ tư cách để thích thích ai .”
“Đương nhiên, ai cũng quyền bày tỏ ý kiến.”
“Vậy thì… ngưỡng mộ Arthur Erickson của Canada.”
Vương Húc gật đầu: “Ừm, lệnh tôn cũng là bậc tiền bối.”
Tôi khẽ đáp: “Chúng còn liên lạc.”
Anh ngạc nhiên: “Sao như ?”
Tôi buồn bã kể chuyện nhà: “Ông ly hôn với , cưới một phụ nữ trẻ, đứa con mới bao lâu. Ông . chẳng còn quan tâm tới chúng .”
Không hiểu , thấy thể thổ lộ chuyện riêng tư với .
Anh ngã phịch xuống ghế: “Ôi trời, cũng , mất xong, ba cưới một con gái còn trẻ hơn , kết quả đầy ba năm, cô lừa lấy bộ tài sản biến mất. Thế nên ông tái xuất giang hồ, tìm công ty trang trí hợp tác. Tôi tức đến mức thèm qua nữa.”
Tôi chỉ chỉ , chỉ chính , bỗng bật đến rơi nước mắt.
Tôi : “Lúc thì uống một ly .”
Cùng là kẻ lưu lạc chốn nhân gian.
“Tôi nên về thôi, chắc mẫu đại nhân đang đợi nóng ruột.”
Anh tiễn xuống lầu, lên xe.
Tôi giao tập hồ sơ quan trọng cho : “Đại cáo công thành.”
“Tiểu Lượng, ở thêm vài ngày, giúp một tay.”
Tôi nghĩ một chút, cũng , ngày mai xin phép Kiếm Hoa, dù trường vẫn khai giảng, nhưng gọi cho thì ai bắt máy, gọi cho Thánh Kỳ cũng gì hơn, đành để lời nhắn.
Suốt mấy ngày liền bận đến mức thở nổi. Ở công trường, việc gì cũng học làm, để khỏi làm phiền thợ, một bên quan sát, hễ thấy họ cần gì liền chuẩn ngay, kịp thời giúp đỡ. Không bao lâu, trở thành trợ thủ đắc lực nhất.
Tôi hứng thú nhất với việc lắp đặt bồn cầu xả nước, kỹ thuật thì quả thật lo cái ăn. Người Anh vẫn chế giễu rằng thu nhập của kỹ sư còn bằng thợ sửa ống nước, quả nhiên là thật.
Tôi vui đến quên cả trời đất, ghi quá trình làm việc, chụp hình, làm thành một quyển nhật ký, nhất định dùng .
Sau đó, dứt khoát dựng một quầy nước nhỏ ở sảnh lớn, bày cà phê, và trái cây mời công nhân. Mẹ gãi đầu: “Sao nghĩ nhỉ.”
Vương Húc đến thăm, quanh, lập tức chỉ những chỗ sửa ngay.
Tửu Lâu Audio
Chiều hôm đó, môi giới nhà đất dẫn khách đến xem.
Cặp vợ chồng đó hơn sáu mươi tuổi, ăn mặc giản dị, bảo qua chào hỏi. Việc gì cũng học , chỉ giao tiếp là gian nan nhất. Tôi lễ phép tự giới thiệu, dẫn họ khắp ngôi nhà.
Tầng hai, : “Nhìn khung cảnh biển , trong thành phố thật hiếm .”
Người vợ đầu mỉm : “Cô Dư là kiến trúc sư ?”
“Không .” Tôi vội xua tay: “Tôi chỉ là sinh viên thôi. Bên , Vương Húc mới là bộ não phụ trách kết cấu căn nhà .”
“Vương Húc?” Bà lập tức ghé tai nhỏ với môi giới.
Môi giới hỏi : “Có là Vương Húc từng tham gia thiết kế sân vận động Tổ Chim ở Bắc Kinh năm 2008 ?”
Tôi sững . Ơ, mới hai tuần xem tài liệu về thiết kế và trang thiết của công trình đặc sắc đó, thán phục vô cùng. Chẳng lẽ Vương Húc từng tham gia ?
Lúc đó, hai vợ chồng họ tiến gần trò chuyện với Vương Húc.
Mẹ hỏi: “Họ gì thế? Hai trông giống mua, nhưng làm ăn quan trọng nhất là đối đãi t.ử tế với khách hàng.”
“Mẹ , ngờ kiếm tiền cực đến .” Tôi cảm khái vô cùng.
Mẹ ghé tai : “Nghề nào mà cực như .”
Tôi gật đầu.
Quay sang Vương Húc : “Tôi chỉ phụ trách một phần nhỏ thôi, hai vị đúng là tin tức nhanh nhạy.”
Không lâu họ rời . Tôi xuống uống cà phê, ăn muffin.
Tôi hỏi Vương Húc: “Anh phụ trách phần nào?”
Anh đáp: “Thiết kế thanh thép.”
Tôi : “Thế là tính khung thép thể xoắn ở góc độ nào? Nghe mấy thiết kế như đám mây của Frank Gehry cũng dùng chung một phần mềm máy tính, thật thần kỳ.”
Anh chăm chú: “Cô ít đấy.”
Tôi vỗ tay, đắc ý: “Muốn , trừ khi đừng làm.”
Lúc , bước đến, nhẹ : “Vừa cặp vợ chồng họ Uông đặt cọc năm phần trăm, quyết định mua căn nhà . Bảo chúng cần gấp quá, nhưng làm cho thật .”
Tôi mừng rỡ: “Là vì danh tiếng của Vương ?”
Mẹ gật đầu: “Họ thích cô bé nhỏ nhắn mà rộng rãi, lễ phép.”
Tôi vội : “Họ thích thiết kế ngôi nhà lớn .”
Mẹ tít mắt: “Vậy thì yên tâm .” Bà thở phào một : “Làm cảm ơn Vương đây?”
Vương Húc : “Không cần khách sáo ạ.”
Lúc đó nhận một cuộc điện thoại, lưng vài câu, vội vàng bảo: “Tôi đến bệnh viện.”
Mẹ hốt hoảng hỏi: “Ông nhà chuyện gì ?”
“Ông qua đời ạ.”
Tôi và đồng thanh “A” một tiếng.
Mẹ hiệu bằng mắt, liền vội theo Vương Húc.
Anh : “Ơ, cô theo ?”
Tôi mỉm : “Anh thoát khỏi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dung-mao-doi-tra/chuong-9.html.]
Anh khổ sở : “Tôi trốn đấy.”
Chúng cùng lên xe chạy thẳng đến bệnh viện.
Tôi lặng lẽ theo làm thủ tục. Anh : “Cô cần ở đây .”
Tôi thành thật: “Biết quy trình cũng , sớm muộn gì cũng tới lượt .”
Anh xoa mặt: “Đời lắm nỗi gian truân.”
Tôi với ở một góc, cả hai gần như cúi gập đến mức trán chạm đầu gối.
“Tiểu Lượng, cô với thật sự gặp như quen từ lâu.”
Tôi đáp: “ là một niềm vui bất ngờ.”
“Cô bao nhiêu tuổi ?” Anh bỗng nhớ hỏi.
“Hè sẽ mười bảy.”
“Sao?” Anh giật nảy , “Mới hơn mười sáu một chút, chẳng kết bạn tri kỷ với trẻ con ?” Anh than khổ.
Tôi : “Anh mà cứ câu nệ như thì gì hơn.”
“Tôi bốn mươi hai đấy.”
“Chào ông Vương lão .”
Anh thở dài: “Cô xem, cô nghịch thế nào.”
Chưa từng ai như , bất ngờ.
Tôi hỏi: “Vợ con ? Họ đến tiễn bác chuyến cuối ?”
Anh đáp: “Tôi lập gia đình, vợ con.”
“Tôi nhiều chuyện quá .”
Anh : “Những lúc thế , may mà cô ở bên.”
“Hết kỳ nghỉ, về nhập học.”
Anh buột miệng: “Tiểu Lượng, ở , làm học trò của .”
Tôi sững , tim như nhảy khỏi lồng ngực.
Tôi vốn tưởng chỉ Thánh Kỳ mới nhận lời mời kiểu đó, mà hôm nay một đàn ông bất ngờ đề nghị với như .
Tôi lắp bắp: “Tôi ở Waterloo sắp lên năm hai.”
“Tôi thể giúp cô chuyển sang Đại học New York.” Anh liền.
“Tôi thích New York.”
“Vậy thì tới Hawaii, California Florida, nơi khí hậu ấm áp.”
“Tôi sợ kham nổi học làm.”
“Không cần quyết định ngay, cô cứ nghĩ kỹ .”
Tôi thở dài: “Nếu gánh nặng là , thể nghỉ hưu ngay. Tôi thật nỡ thấy cực nhọc mà vẫn chạy việc khắp nơi.”
“Ngày xưa, phụ nữ thể an tâm ở nhà chăm con, đàn ông ngoài gánh vác, còn bây giờ đàn ông trốn hết !”
Tôi cúi đầu .
“Để đưa cô về.”
“Căn nhà bán , sẽ trở về Waterloo.”
“Tôi thể đến thăm cô ? Khi nào thì đến.”
Tôi nắm lấy hai bàn tay . Tay dày và lớn, đôi bàn tay của làm nghề kỹ thuật.
Hôm thu dọn hành lý lên đường. Mẹ với : “Lần thu kha khá. Mẹ hỏi Vương Húc, bằng lòng hợp tác với .”
Tôi bật : “Anh nào làm nghề .”
“Mẹ hỏi trúng , nhã nhặn bảo hứng thú, con đúng là hiểu .”
“Con chỉ đoán thôi.”
“Mẹ đưa phần nên cho , trả , bảo giữ cho con làm học phí.”
“Mẹ nuông chiều con quá , hóa kiếm tiền vất vả như .”
“Tiểu Lượng, Vương Húc nhận con làm học trò, đồng ý.”
“Anh đề nghị thế nào ạ?”
“Ban ngày con học, tan học thì theo học việc. Cậu trả lương cho con, con còn thêm tín chỉ.”
“Mẹ, bốn mươi .”
“Trong mắt tụi con, bốn mươi mấy là tận cùng cuộc đời chắc?”
Tôi giải thích: “Khi con hơn ba mươi, sáu mươi.”
Mẹ bật : “Con còn tính hợp tác với lâu đến ?”
Tôi đỏ mặt, ngờ còn cởi mở hơn .
Hôm đáp máy bay về nhà.
Về nhà , chẳng lẽ còn báo ai.
Tôi dùng chìa khóa mở cửa, xách hành lý hành lang, và liền trông thấy một cảnh tượng kỳ dị.
Tôi thấy Thánh Kỳ khoác một chiếc áo lụa kiểu Nhật, ghế bành, vai trần lấp ló, chân dài bắt chéo. Trước mặt cô là một đàn ông đang quỳ. Tôi giật b.ắ.n , vội lùi .
C.h.ế.t ! Tôi quên mất vị khách thường xuyên ngoại tình.
Rồi nhận đàn ông đang quỳ mặt cô , nâng chân cô lên hôn từng ngón chân.
Tôi suýt bật , nhưng đó tiếng liền đầu , như sét đánh. Người đó… đó chính là Đặng Kiếm Hoa.