9.
Sau nhiều khúc mắc, chúng đến khách sạn.
Tôi uống quá nhiều nước tàu cao tốc, chịu nổi nữa nên thẳng WC.
Lộ Tri Tuân thẳng đến quầy lễ tân.
Lúc vội vã bước , tình cờ thấy đang chuyện nhỏ nhẹ với chị ở quầy lễ tân.
"Làm phiền chị với trợ lý , hiện tại khách sạn chỉ còn hai phòng thôi. Giá cả thành vấn đề, nhưng chúng ở cạnh . Trợ lý của nhát gan và hiếm khi ở khách sạn một ..."
Sau khi thấy, chợt dừng bước chân.
Có nên đến đó lúc nhỉ...
Nếu lúc thì mất mặt.
Hay là nhà vệ sinh?
Trong khi đang do dự thì vẻ như họ thương lượng xong.
Mễ Mễ_Vigro
Lộ Tri Tuân thở phào nhẹ nhõm, nghiêng , tình cờ thấy .
Rõ ràng là làm gì cả, nhưng cảm thấy chột .
Anh dường như ngờ sớm như , mất tự nhiên sờ sờ mũi một cách bất thường, còn ho khan mấy .
Tôi chỉ thể giả vờ như thấy gì, chậm rãi bước tới: “Tôi sẽ làm thủ tục.”
Lộ Tri Tuân nghiêng nhường đường cho .
Chị gái ở quầy lễ tân hiểu ý nở một nụ .
"Xin cô, hiện giờ khách sạn chúng chỉ còn hai phòng..."
OK.
Tôi “ khó xử” mà Lộ Tri Tuân.
Anh gật đầu: “Trở về, tới phòng kế toán chi trả.”
Tôi vui vẻ lấy thẻ phòng.
Lần đầu tiên ở khách sạn miễn phí cũng tệ.
Sau khi phòng, kiểm tra thông tin với phụ trách công ty đấu thầu, xác nhận thời gian, địa điểm cho cuộc gặp ngày mai của chúng .
Phải mất nửa giờ mới nhận phản hồi.
[Trợ lý Hứa ? Nếu thuận tiện tối nay thể đến để làm quen với môi trường và nhân viên.]
Làm quen với môi trường gì lạ.
Điều kỳ lạ là địa chỉ gửi là một nhà hàng.
Trong ấn tượng của , tiên sẽ tới sớm một ngày, chỉ tiếp đón một cách đơn giản ở công ty.
Tôi bao giờ thấy chào hỏi ở nhà hàng như thế .
Tôi lưỡng lự, chậm chạp trả lời.
Người phụ trách lo lắng, trực tiếp gọi điện:
“Trợ lý Hứa, cô nhận thông tin ?”
Tôi trả lời: “Tôi thấy .”
Nhận câu trả lời, giọng điệu của lập tức đổi: "Tại cô trả lời ngay khi nhận ? Cơ hội ngày nào cũng đến. Công ty của cô ? Cô đấu giá nữa ?"
Tôi giọng điệu của làm cho giật .
"Xin , đang định báo với Lộ tổng…”
ngắt lời : "Nói với Lộ tổng? Chuyện vặt vãnh là việc của trợ lý của cô ? Tại cô báo với Lộ tổng?"
"Nếu cô thể đến bảy giờ, xem chắc là cần thiết cho các cô cơ hội đấu thầu nữa."
Tôi vô thức liếc thời gian.
Đã sáu giờ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/du-du-nga-tam/chuong-4.html.]
Điểm đến cách mười hai km.
Nếu đảm bảo đến nơi bảy giờ thì cần xuất phát ngay bây giờ.
Mặc dù vẫn rõ đang đến cơ hội gì, nhưng đây là dự án đấu thầu đầu tiên mà Lộ Tri Tuân đảm nhiệm từ khi nhận chức.
Hẳn là quan trọng.
Không cần suy nghĩ quá nhiều, chỉ thu dọn đồ đạc và nhanh chóng rời khỏi khách sạn với tài liệu tay.
Vừa , gửi tin nhắn cho Lộ Tri Tuân về chuyện .
Anh trả lời ngay, chắc cũng quan tâm lắm.
10.
Khi đến địa chỉ do phụ trách gửi qua, mới phát hiện đây thực chất là một khách sạn lớn.
Chỉ hai tầng đầu tiên là nhà hàng.
Tôi gửi một tin nhắn khác cho Lộ Tri Tuân nhưng điện thoại hết pin.
Tôi vội chạy phòng riêng, mở cửa thì thấy một bàn lớn đầy đang cụng ly.
Không khí náo nhiệt.
Một vài đàn ông trung niên béo đang trò chuyện vui vẻ, gần đó cũng một thanh niên đang rót đồ uống.
Một đàn ông dậy vẫy tay với : "Tiểu Hứa, ? Cô đến đúng lúc, nhanh lên đây.”
Tôi thấy trong ảnh .
Anh là phụ trách dự án đấu thầu của chúng , Từ Chí, Từ tổng.
Bản năng mách bảo rằng đây là một trò chơi uống rượu.
Tôi chút sợ hãi, vô thức lùi hai bước.
Từ Chí mỉm đến bên cạnh , ôm eo thẳng đến bàn.
Mỡ nhô bụng ép xương hông của , trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khó chịu khó tả.
Tôi loạng choạng vài bước : “Các vị giám đốc, đang vội, vệ sinh .”
Nụ của lập tức biến mất, vẻ mặt ủ rũ : "Trợ lý Hứa còn kịp xuống rời . Cô hài lòng chúng đón tiếp , tới ?"
Tôi dám thêm gì nữa, gượng: "Đương nhiên là ..."
Vừa xong, Từ Chí ôm về chỗ .
Anh chậm rãi rót rượu cho : “Nếu thì hết mời trợ lý Hứa một ly .”
Tôi nuốt khan ly rượu trắng đầy ắp.
Chắc uống hết trong một chứ?
Từ Chí mỉm nắm lấy tay , đặt ly rượu tay , còn cầm một lúc.
"Xin mời.”
Nhìn bàn tay đầy dầu mỡ của .
Tôi cảm thấy ớn lạnh.
Ánh mắt của những cùng bàn đổ dồn về phía chúng đầy sự mong đợi háo hức.
Tất cả đều háo hức chờ đợi biểu diễn.
Tôi mím môi, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực khó tả.
Tôi chỉ thể từ từ nâng ly lên cái của hàng chục cặp mắt rực lửa.
Ngay khi ly rượu chạm môi , cánh cửa phòng riêng đá tung một cách thô bạo.
Lộ Tri Tuân tựa khung cửa, thở dốc, mặt lộ vẻ tàn nhẫn.
Tôi sững một lúc.
Anh một động tác thừa, hai ba bước tới chỗ , chộp lấy ly rượu đập mạnh xuống đất.
Sau đó và đ.ấ.m thật mạnh Từ Chí: "Anh là thá gì mà dám đ.á.n.h chủ ý lên cô ?”