Theo lý thuyết thì con trai đột nhiên trở nên khác thường thì Thích Vân hẳn là nên đưa con đến bệnh viện khám, nhưng khi Kỳ Minh mở lời, Thích Vân tự nhiên đưa con trai qua cho Kỳ Minh ôm.
Sau khi Kỳ Minh ôm Ngưu Ngưu qua thì nhẹ giọng bên tai bé: “Ngưu Ngưu đừng sợ, trai đuổi bọn chúng giúp em nha.”
Nói đoạn bèn nhân lúc sự chú ý của Thích Vân đặt Ngưu Ngưu mà ném một lá bùa về phía đám bóng đen, Thích Vân thấy nhưng Ngưu Ngưu thấy rõ, đám bóng đen phát âm thành bùm bùm, ánh sáng mơ hồ ngừng lập lòe, bao lâu thì đám bóng đen ảm đạm bỏ chạy.
Đôi mắt Ngưu Ngưu lập tức mở to, trẻ con vốn mau quên, một giây còn sợ c.h.ế.t, bây giờ tận mắt thấy Kỳ Minh ép thứ ô uế bỏ thì sự chú ý Kỳ Minh hấp dẫn, há to miệng, dùng giọng điệu vô cùng sùng bái : “Anh ơi, thật là giỏi á, mà ép bọn chúng bỏ !”
“Về thấy bọn chúng thì cần sợ hãi, em cứ tới tìm , giúp em đuổi bọn chúng hết.” Kỳ Minh tiếp tục nhỏ giọng giao lưu cùng Ngưu Ngưu, tuy rằng chính cũng vẫn hết sợ ma, chỉ là mặt một nhóc con quỷ dọa thể nhút nhát , bằng nhóc con mẫn cảm thể cảm nhận sợ, càng sợ thêm.
Đôi mắt Ngưu Ngưu sáng lấp lánh, tràn đầy sự sùng bái với Kỳ Minh, nhóc gật đầu thật mạnh: “Dạ.”
Do nãy chạy quá nhanh nên miếng ngọc đeo cổ Ngưu Ngưu rơi , miếng ngọc là ngọc hòa điền thượng phẩm, hiện ánh sáng ấm áp. Kỳ Minh thể cảm nhận linh khí xung quanh từ miếng ngọc, nghĩ rằng miếng ngọc bảo vệ Ngưu Ngưu nên những con quỷ đó mới tài nào tới gần nhóc.
Kỳ Minh đang gắn miếng ngọc trở cho Ngưu Ngưu thì tinh mắt phát hiện miếng ngọc một vết nứt, linh khí tràn bốn phía, phỏng chừng bao lâu nữa miếng ngọc sẽ vô dụng.
Kỳ Minh nhíu mày: “Ngưu Ngưu, nãy em mới ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/drop-xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-46-nguu-nguu-2.html.]
Cách đây lâu hẳn là Ngưu Ngưu gặp một tấn công, miếng ngọc vì ngăn chặn công kích giùm bé, để Ngưu Ngưu thương, nhưng miếng ngọc cũng hao tổn.
Kỳ Minh đang hỏi Ngưu Ngưu, đồng thời cũng nhét một lá bùa túi quần nhóc, lá bùa thể tạm thời bảo vệ Ngưu Ngưu an .
Ngưu Ngưu suy nghĩ thật lâu, lắc đầu : “Em nhớ.”
Không nhớ cũng , Kỳ Minh bèn hỏi nữa, đưa Ngưu Ngưu cho Thích Vân, giơ tay xoa xoa đầu nhóc: “Đừng sợ, đây.”
Giọng trong trẻo của Ngưu Ngưu lên tiếng: “Dạ.”
Kỳ Minh che giấu quá nhiều mặt Thích Vân, dù Ngưu Ngưu cũng là con trai của Thích Vân, gặp chuyện như làm cha như Thích Vân nhất định quyền .
Kỳ Minh sẽ trực tiếp với Thích Vân, miễn cho Thích Vân tin chuyện , xem như kẻ điên.
Trong lòng Thích Vân đúng là tràn đầy nghi hoặc, khi Kỳ Minh nữa, trong ánh mắt tràn ngập sự tìm tòi nghiên cứu.
Kỳ Minh thản nhiên , tạm biệt với Ngưu Ngưu rời .