Đường Dịch Quân bên ngoài là quý công t.ử hào hoa, việc rơi nước mắt đúng là chuyện lạ, giờ thì mãi chẳng thấy ngừng.
Con mà, đôi khi cũng giống như đứa trẻ, thấy cha thiên vị, trong lòng tủi là nhè.
Lúc gì với lẽ cũng chẳng lọt tai, đang sợ nhất là dỗ dành, khéo càng dỗ càng hăng.
Tôi cứ thế lẳng lặng đối diện , thi thoảng đưa một chiếc khăn tay: "Nào, cái sạch ."
Anh thút thít đón lấy, lau lau mắt.
"Khóc mệt chứ? Em cũng thấy mệt ." Lúc mới dám vuốt nhẹ lưng : "Có uống nước nào?"
Anh lắc đầu, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây, b.ắ.n mấy hạt.
Tôi vội lấy tay hứng: "Hứng hạt vàng , để em giữ đem bán lấy tiền."
Anh gạt tay , hừ hừ mắng một tiếng: "Đi chỗ khác !"
"Thôi mà, cứ như cô nương , mãi dứt thế ."
"Cô nương là cô ."
"Em chẳng cô nương, em kết hôn , là tiểu thê của đấy." Tôi dỗ trêu: "Đường đại thiếu gia mà còn nữa, em gọi là Đường đại tiểu thư luôn cho xem."
Lúc mới lau sạch mắt, điều hòa nhịp thở bảo : "Em xem, ai làm cha làm như họ ?"
Tôi vội vàng hùa theo: " thế còn gì! Em mà cũng thấy giận lây, chỉ thu dọn hành lý theo lên tàu cho xong!"
Anh cũng chỉ là leo theo thôi chứ thật: "Thôi , gió dập mưa vùi, làm nỡ."
Tôi bĩu môi, cãi : "Giờ thì xót , tối qua thấy nương tay tí nào ."
Đường Dịch Quân liếc một cái: "Đừng mà trêu, đến lúc đó đấy."
Điểm đến đó là đủ, trời vẫn còn sáng, thật sự lúc mấy chuyện mặn nồng, chuyển chủ đề: "Bên ngoài tường bắt đầu xây đấy."
"Cứ xây , dù dỡ cả Đông Viện cũng chẳng lạ, cũng phủi m.ô.n.g rời ."
Biết lẫy, cũng vạch trần: "Vậy em đưa về nhà ngoại ở nhé?"
"Đổi thành ở rể , em nuôi nhé?"
"Nuôi thì ? Trai ngày em từng nuôi ."
Câu làm cáu thật, ném trả chiếc khăn tay của : "Cầm lấy ngay, ai cái khăn những loại nào dùng qua ."
"Người nào dùng qua thì cũng là của thôi, cứ việc thầm vui sướng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dong-vien-tay-vien/chuong-15.html.]
Anh dễ bỏ qua như , liền tra hỏi: "Trai ở , nuôi thế nào?"
"Đợi đến tối, em sẽ kỹ cho cách nuôi như thế nào."
Đến tối, bức tường xây quá nửa, sáng thì cao hơn đầu khá nhiều, hóa họ xây thông đêm.
Đông Viện và Tây Viện vốn đang hài hòa, đông tây kết hợp thanh nhã, giờ dựng lên một bức tường xám xịt ở đây, thật chẳng còn chút thú vị gì.
Chưa đợi Đường Dịch Quân ngủ dậy, dậy từ sớm, tiên tiễn cha chồng, tiện thể phố một chuyến, khi về thẳng sang Tây Viện.
Bình An quầng mắt thâm sì, thấy , sắc mặt tỏ vẻ khó xử: "Hoan Hỷ, chuyện hôm qua..."
"Thôi đừng nhắc nữa, rể cô suốt cả buổi đấy."
Bình An bảo: "Văn Giang cũng , thấy hết cả, cũng nửa đêm."
"Chú ?"
Bình An thở dài thườn thượt: "Cái tính của đúng là vấn đề thật, làm hòa với rể, mà nhất quyết chịu ."
"Cô cũng đừng ép chú , nút thắt bao nhiêu năm nay, nếu cô chỉ vài câu mà chuyển biến thì mới là lạ đấy."
"Còn chuyện ..." Cô ngập ngừng, đầy hối , "Mấy câu hôm đó về rể, thấy ?"
"Làm gì chuyện đó, cách xa như thế thấy , mà thấy cũng chẳng thèm chấp nhặt với cô."
"Vậy thì , cứ sợ lỡ miệng làm vợ chồng cô cãi ."
"Không , lát nữa cô cũng bảo Văn Giang đừng để bụng nhé, trong lòng Dịch Quân vẫn còn thương chú lắm." Ngừng một chút, tiếp, "Thật lúc nãy đường về, mua cho hai ít đồ."
"Mua đồ cho chúng ư?"
Lời dứt thì Alina tới, bảo là Đường Dịch Quân gọi về ăn sáng.
Lúc gần trưa , ăn sáng nỗi gì, cứ tưởng làm , ngờ ngủ dậy là cứ đợi, đợi đến khi thức ăn bàn nguội ngắt.
Vừa bước cửa, đang giả vờ báo, mặt lạnh tanh: "Em sang Tây Viện ?"
"Vâng, sang thăm Bình An một chút."
"Ở đó cả buổi sáng ?"
Tôi ngay, đây rõ ràng là giọng điệu đang tính sổ đây mà!
"Thật cũng chẳng mấy câu, còn em ? Tâm trí em bay về đây từ lâu ."
Anh lúc mới hạ tờ báo xuống, ngoắc ngoắc tay với : "Không chỉ tâm trí, cũng tự giác chút , mau bay đây nào."
Mỹ nam đang ở ngay mắt, tất nhiên là nỡ từ chối, lập tức sà lòng , nũng nịu giải thích: "Thật em sang Tây Viện lấy ít đồ thôi."