Tôn Sở xong, uể oải gục mặt xuống bàn: “Đời thề bao giờ thành nữa, mất nửa cái mạng còn .”
Kỳ Yến Chu cạn lời : “Hay là ngươi cứ cưới thật Tô Tuyết Dung cho xong, khỏi tìm vợ nữa. Dù , nếu ngươi tổ chức hôn lễ, thì cũng chẳng cô nương nào thèm gả cho ngươi .”
“Ngươi tin , tương lai nhất định sẽ tìm một nữ t.ử nguyện cùng sinh t.ử , dù hôn lễ cũng chẳng ?”
“Vậy chúc ngươi sớm ngày thành công.”
Tôn Sở phớt lờ lời trêu chọc của Kỳ Yến Chu, hỏi: “Đám học sinh bắt vẫn thả ?”
Hiện giờ, tin tức Tô Thành Tông làm phản lan truyền vài ngày. Tống Cảnh Ninh sở dĩ hành động là vì tin mưu phản đang tin tức về hôn lễ của Tôn Sở và Tô Tuyết Dung lấn át, vẫn còn thiếu một chút “lửa”. Cần tìm một thời cơ thích hợp để hành động, bằng Tô Thành Tông sẽ phát hiện điều bất thường.
Kỳ Yến Chu vẫn luôn giữ liên lạc với Tống Cảnh Ninh, và chính là sắp xếp thời cơ . Việc Tô Thành Tông giam giữ đoàn lưu đày chính là cơ hội nhất. Vì , đoàn lưu đày nhất định thành!
Nghe xong lời giải thích, Tôn Sở gật đầu: “Chỉ thể như thôi, hy vọng ngày mai chuyện suôn sẻ.”
“Sẽ thôi.” Kỳ Yến Chu xong liền trở về phòng nghỉ ngơi.
Tôn Sở đống danh mục quà tặng bàn, đau đầu xoa xoa thái dương: “Đời đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tổ chức hôn lễ nữa, cùng lắm thì ở cả đời!”
*
Ngày hôm .
Khoảng giữa trưa.
Diệp Sơ Đường cùng Nam Kiêu và những khác, sự tiếp ứng của Phương tòng quân, thành Ninh Châu đoàn lưu đày một bước. Nàng dịch dung mà chỉ trang điểm thành một phụ nữ trung niên. Tôn Sở sắp xếp sẵn cứ điểm, cả nhóm trực tiếp tới đó.
Kỳ Yến Chu đợi sẵn trong phòng. Khi thấy tiếng bước chân hỗn loạn, lập tức đón. Vài ngày gặp Diệp Sơ Đường, thực sự nhớ nàng.
“A Đường, dọc đường thuận lợi ?”
Diệp Sơ Đường gật đầu: “Rất thuận lợi. Còn ? Việc bố trí thế nào ?”
“Suôn sẻ cả. Chỉ cần gì bất ngờ xảy , ngày hôn lễ ngày mai chính là ngày tận của Tô Thành Tông.”
Nghe , khóe môi Diệp Sơ Đường khẽ nhếch lên: “Tôn Sở chắc là bận rộn oán trách dữ lắm nhỉ?” Nàng thể tưởng tượng vẻ mặt oán hận, sống bằng c.h.ế.t của lúc .
Kỳ Yến Chu dắt Diệp Sơ Đường nhà chính xuống, rót cho nàng chén : “Ừ, cứ lải nhải suốt, bảo tìm một cô vợ nào cần tổ chức hôn lễ mới chịu.”
Diệp Sơ Đường thể thấu hiểu suy nghĩ của Tôn Sở. Người hiện đại kết hôn chỉ cần một tờ giấy chứng nhận, một bữa tiệc là xong. Lễ nghi cổ đại thực sự quá rườm rà. Nếu thời gian chuẩn thong thả thì , chứ tổ chức một đám cưới linh đình chỉ trong ba năm ngày thì ngay cả hoàng thất cũng khó mà làm nổi.
Diệp Sơ Đường trêu chọc: “Hay là bảo biến giả thành thật với Tô Tuyết Dung luôn , đỡ tổ chức thêm nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-518-diep-so-duong-vao-thanh-hoa-than-thanh-tu-nuong.html.]
Kỳ Yến Chu nhướng mày: “Phu thê đồng lòng, lời cũng với .”
“Chuyện bắt mạch cho Tô Tuyết Dung là hôn lễ?”
“Nàng quyết định , Tô Tuyết Dung sẽ phối hợp theo thời gian của nàng.”
“Tất nhiên là hôn lễ sẽ thích hợp hơn. Cho nàng một viên kẹo ngọt thì nàng mới làm việc hăng hái .”
Kỳ Yến Chu tán thành gật đầu: “Được, sẽ bảo Tôn Sở sắp xếp, hai ngày nay cứ chạy qua chạy Tô phủ suốt.”
Hai trò chuyện một lát về tình hình gần đây thì cơm trưa cũng chuẩn xong. Là do đầu bếp của sòng bạc Thiên Kim làm, sắc hương vị đều đủ cả. Diệp Sơ Đường ăn khá nhiều, ăn xong liền thấy buồn ngủ. Kỳ Yến Chu bồi nàng nghỉ một lát, chờ nàng ngủ say mới sòng bạc Thiên Kim.
Sòng bạc hai ngày nay tạm ngừng kinh doanh, tầng một dọn dẹp sạch sẽ để chuẩn mở tiệc chiêu đãi những khách quen tới chơi bời. Tôn Sở ở sòng bạc, đến tiệm may để chọn hôn phục.
Kỳ Yến Chu đợi nửa canh giờ thì thấy kéo lê xác mệt mỏi trở về. Tôn Sở thấy Kỳ Yến Chu liền oán hận : “Lão t.ử hối hận , lẽ nên đồng ý cái đám cưới !”
“Hay là bây giờ ngươi tìm Tô Thành Tông từ hôn ?”
“...” Lời thực sự quá đ.â.m chọc, Tôn Sở từ chối trả lời.
Kỳ Yến Chu thấy thực sự đáng thương, liền rót cho chén , nhét tay một miếng điểm tâm: “Ăn chút gì , đừng để đói lả.”
Tôn Sở bất ngờ, c.ắ.n một miếng bánh hoa quế, : “Cảm giác như cái xác sưởi ấm .”
Kỳ Yến Chu chịu nổi cách ví von , tự động phớt lờ.
“A Đường bảo ngươi sắp xếp một chút, nàng gặp Tô Tuyết Dung hôm nay.”
Tôn Sở uống cạn chén : “Khoảng giờ Thân chiều nay, Tô Tuyết Dung sẽ đến tiệm thêu Cẩm Tú để chọn mũ phượng khăn quàng, hai thể gặp ở đó.”
“Được, ngươi báo cho Tô Tuyết Dung một tiếng, còn để sắp xếp.”
“Nghỉ một lát ngay.”
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đến giờ Thân. Diệp Sơ Đường mặt tại tiệm thêu Cẩm Tú, cải trang thành một tú nương. Nhờ phúc của nguyên chủ, tay nghề thêu thùa của nàng giỏi, trộn đám tú nương mà hề lộ.
Không lâu , Tô Tuyết Dung sự hộ tống của nha và hộ vệ đến tiệm thêu. Nàng chẳng buồn kỹ hỉ phục, cứ chọn bộ đắt nhất mà lấy. Chủ tiệm vẫy tay gọi Diệp Sơ Đường: “Diệp nương tử, cô đây giúp Tô tiểu thư thử hôn phục, ghi những chỗ kích cỡ nhé.”
Diệp Sơ Đường dậy: “Rõ, thưa chủ tiệm.”
Tiệm thêu phòng riêng để khách thử đồ, Diệp Sơ Đường cầm bộ hôn phục dẫn đường. Tô Tuyết Dung và Xuân Đào theo sát phía . Hộ vệ canh gác bên ngoài phòng.
Khi cửa phòng đóng , Tô Tuyết Dung liền hành lễ với Diệp Sơ Đường.