Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 4: Nổi bật
Cập nhật lúc: 2025-08-24 14:50:26
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vất vả lắm mới chịu đến hết tiết, Tô Tuế liền thở phào nhẹ nhõm.
Vừa ở lớp, cô cảm thấy bên cạnh ánh mắt thi thoảng , khiến cô thể tập trung suốt buổi học.
Giữ nguyên tư thế như gần 40 phút, eo cô cũng cảm thấy cứng đờ.
Cô đưa tay xoa eo, liền thấy tiếng ghế bên cạnh di chuyển, Tô Tuế vô thức đầu sang.
Không ngờ chạm ánh mắt Hứa Kim Triêu.
Vẫn là dung mạo quen thuộc, mắt phượng hẹp dài, đuôi mắt cong lên, mang tính xâm lược, khi lên trông ngầu.
Cô một cái mặt .
Hứa Kim Triêu nhíu mày, đáng sợ thế ?
Hơn nữa, loại cảm giác quen thuộc .
Có lẽ cảm nhận ánh mắt của , Tô Tuế hồi hộp lên, tới nhà vệ sinh để bình tĩnh .
“Bạn học, tới để lấy bàn ghế mới ?” Không ngờ Hứa Kim Triều cũng lên theo.
Tô Tuế: “Cái …” Cô cũng mà.
“Cái đó, bạn học Hứa Kim Triêu, để dẫn , chỗ!” Cô bạn bàn thấy liền và xung phong giúp.
“Không cần, cho chỗ là .”
“Được, xuống tầng một và rẽ trái tới phòng học cuối cùng…”
Tô Tuế nhân lúc họ đang chuyện liền khỏi lớp.
Hứa Kim Triêu chuyện xong với cô bạn bàn , ngước mắt lên liền nhận cô bạn nhỏ cùng bàn tạm thời tiếng nào khỏi lớp .
Cậu khỏi tự kiểm điểm. Thực cũng cần, thấy cũng khá trai.
Giọng điệu khi chuyện với cô cũng khá dễ chịu.
Sao cô như thể ôn thần ?
…
Tô Tuế bước lớp thì chuông reo.
Việc đầu tiên cô làm khi lớp là quét mắt về phía chỗ của , nhưng phát hiện Hứa Kim Triều vẫn ghế bên cạnh.
Cậu chuyển bàn ghế ?
Sao vẫn còn ở đó?
Cô chậm chạp bước tới chỗ , liếc , ánh mắt như hỏi: Sao còn ở đây?
Hứa Kim Triêu , đầu lưỡi đẩy má, quan sát cô một lượt từ xuống .
Sau đó chậm rãi : “Bạn học, hiểu nhầm gì ?”
“A?” Tô Tuế mơ hồ.
Hiểu nhầm cái gì?
Hứa Kim Triêu nghiêng , khuỷu tay tuỳ ý chống lên lưng ghế, duỗi đôi chân dài chỗ để , cợt nhả : “Cậu sợ ?”
Người quả thực sợ .
CweetCweet>
Quả thật trêu ngươi.
“Tôi .” Tô Tuế xuống, giả vờ bình tĩnh lấy sách của tiết học và ngay ngắn.
Giống như : Tôi chăm chú giảng, đừng làm phiền .
Cậu hiếm khi bối rối, khẽ cong môi.
Nhân lúc giáo viên còn lớp, nghĩ tới ánh mắt của cô, nhẫn nại thêm một câu: “Phòng học tầng một đóng cửa .”
Cho nên nhận bàn ghế mới.
Tô Tuế gật đầu: “Ừm!”
Hứa Kim Triêu: “...”
Người ít thế.
Tiết thứ hai vẫn là tiết Toán của lão Hoàng, ông dùng nửa tiết đầu để giảng kiến thức mới, nửa tiết sẽ để cả lớp làm bài tập.
Tô Tuế vùi đầu một lúc, bỗng nhiên Hứa Kim Triều đang buồn chán xoay bút.
Cậu vẻ vẫn nhận sách.
Do dự một lúc, cô đẩy sách của tới mặt .
“?”
Hứa Kim Triêu ngẩng đầu khó hiểu cô, ý gì đây?
“Cậu xem ?” Tô Tuế thấp giọng hỏi.
Hứa Kim Triêu im lặng, ánh mắt chuyển từ uyển sách tới khuôn mặt cô, bỗng : “Bạn học, chúng từng gặp ?”
“……”
Không ảo giác , Hứa Kim Triêu cảm giác xong, ánh mắt cô bạn mắt đột nhiên tối sầm .
Im lặng hồi lâu, Tô Tuế mím môi, lặng lẽ lấy sách .
“Chúng học cùng lớp hồi cấp 2.”
Giọng cô nhẹ nhàng, trái khiến Hứa Kim Triêu kinh ngạc, khẽ chau mày, giống như đang nhớ chuyện gì.
nghĩ cả nửa ngày vẫn nhớ gì.
“Xin , …”
“Không .” Tô Tuế nhẹ, ngắt lời .
Lúc đó cô cảm giác tồn tại, nhớ cũng dễ hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-4-noi-bat.html.]
Chỉ là trong lòng cảm thấy chút thất vọng.
Tô Tuế từ nhỏ sống cùng bà ngoại và .
Ngay từ khi còn nhỏ, Tô Tuế khác với các bạn nhỏ khác - cô cha .
Cũng chính vì thế, cô từ lâu hiểu chuyện, tính cách cũng yếu đuối.
Hồi cấp 2, cô là kiểu học sinh ngoan thường giáo viên nhắc tới.
Lúc nào cũng mặc đồng phục chỉnh tề, tóc mái thẳng, đeo một cặp kính thời, khó mà tìm thấy trong đám đông.
Ngoại trừ trong mắt các giáo viên bộ môn, cô là kiểu gần như hiện diện trong lớp.
Mà Hứa Kim Triêu lúc đó, khác biệt với cô.
Cậu tuỳ ý khoe khoang, bướng bỉnh, là kẻ gây rối trong lớp, nhưng thành tích của xuất sắc, giáo viên dù đau đầu nhưng cũng làm gì .
Bọn họ giống như hai thái cực .
Theo lẽ thường, hai bọn họ đều sẽ liên quan gì ngay cả khi học cùng trường 3 năm.
Vốn dĩ Tô Tuế cũng nghĩ như .
Cho đến một ngày nọ, giờ học, bạn cùng bàn đột nhiên chuyện phiếm với cô, cuộc trò chuyện chuyển hướng tới Hứa Kim Triêu.
Những cô gái ở tuổi đó đều một sự thích thú khó hiểu với các trai “ngầu lòi và cuồng nhiệt”.
vì một lý cá nhân, cô mới tới báo danh khi nhập học vài tuần. Hơn nữa, cô là kiểu quan tâm đến chuyện bên ngoài, chỉ thích sách, nên giờ đều quan tâm mấy chuyện .
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, bạn cùng bàn chút ngạc nhiên: “Không chứ, ngay cả Hứa Kim Triêu cũng ?”
Tô Tuế lên tiếng, cô thực sự .
Sau đó, bạn học liền phổ cập cho cô các câu chuyện về bạn học Hứa Kim Triêu, từ bản cho đến gia thế nhà .
Cha một là hoạ sĩ danh tiếng, một là thầy dạy vũ đạo, ông bà ngoại đây cũng là giáo sư đại học. Nói chung cũng coi như gia đình truyền thống học vấn.
khi tới , vẻ khác một chút.
“... Dù tính cách thô lỗ, nhưng vẻ ngoài , các bạn nữ thích nhiều lắm.” Bạn cùng bàn khi bắt đầu tràn ngập tâm tình thiếu nữ.
Nghe xong, Tô Tuế thế nhưng nhíu mày châm chọc: “Người như ngoài sẽ dễ đánh lắm nhỉ?”
Nghe vẻ như chỉ vấn đề về tính cách, mà miệng lưỡi còn khó .
Vừa dứt lời, một giọng nam từ ngoài hành lang vang lên
“A Triêu, mau lên, còn muộn nữa là còn chỗ trống .”
Ngay đó một giọng uể oải ngoài cửa sổ vang lên: “Biết , tới ngay đây.”
Tô Tuế vô thức ngoảnh , nam sinh ngoài cửa sổ khoé miệng phác lên một đường cong khó tả, liếc cô với nụ nửa miệng, đó tự nhiên .
Bạn cùng bàn đúng lúc lên tiếng: “Hứa Kim Triêu sẽ thấy nhỉ?”
“……”
À, thì là Hứa Kim Triêu.
Bàn chuyện lưng khác còn bắt gặp, mặt Tô Tuế bất giác nóng lên.
“Này, đột nhiên phát hiện hai cái tên của thú vị đấy. Mỗi năm đều ngày , hàng năm đều ngày .” Bạn cùng bàn bỗng nhiên trêu chọc.
Tô Tuế mím môi, tiếp lời.
Chỉ cần nghĩ tới ánh mắt Hứa Kim Triêu cô , hiểu cô thấy sợ.
Từ ngày đó trở , cô cứ thấy thì sẽ vòng, sợ rằng nếu cẩn thận sẽ làm mất lòng bạn học trông vẻ khó gần .
Không đúng, Hứa Kim Triêu dường như còn để ý tới chuyện .
Cũng đúng, ánh mắt luôn ở đỉnh đầu, chỗ nào còn nhớ tới kiểu mờ nhạt như Tô Tuế.
Hai thực sự tương tác với là trong kỳ nghỉ đông lâu đó.
Chú của Tô Tuế mở một quán net cách trường học xa.
Hôm đó, bà ngoại nhờ cô đưa cơm cho chú, còn nhờ cô nhắn với ông rảnh thì đừng bám lấy quán nét tồi tàn đó nữa, hãy về nhà nhiều hơn.
Cô xách bình giữ nhiệt nhanh. Hôm đó nhiệt độ thấp, cô sợ để lâu cơm canh sẽ nguội hết.
Khi đến một con hẻm, cô dừng , do dự một chút quyết định đường tắt.
Gió ở đầu hẻm lớn, Tô Tuế co ro một chút đó cắm đầu tiếp tục .
Khi sắp tới lầu quán net thì đột nhiên chân dẫm chiếc hộp sữa rỗng.
Cùng với một tiếng “xì”, lượng chất lỏng còn trong hộp ép và phun trực tiếp từ ống hút ngoài.
“Mẹ kiếp, cái quái gì ?” Bên cạnh vang lên một tiếng chửi thề.
Tim Tô Tuế đập thình thịch, lập tức ngẩng đầu lên .
Có vài trai cách đó xa, trông như côn đồ. Kẻ chửi chính là tên tóc húi cua trong đám đó.
“Mẹ nó, cô đường !” Tên đó miệng đầy lời thô tục, ánh mắt khó chịu cô.
Sau đó bên cạnh phá lên: “Anh thấy cô bé đeo kính , thể nhẹ nhàng chút hơn ?”
“Nhẹ nhàng cái con khỉ, tao mới mua đôi giày đấy.”
Tô Tuế khiếp sợ họ một cái lập tức nhận : “Xin, xin , em cố ý.”
“Nhóc gì cơ? Nói to lên xem nào.”
“Xin …”
Tên đó nhạo một tiếng: “Một câu xin là xong ?”
Tô Tuế khẽ cắn môi , chút hối hận, con hẻm nhỏ .
Cô từng gặp chuyện thế bao giờ. Hiện giờ cô vội sợ, đầu óc đang suy nghĩ thật nhanh.
Giờ chạy còn kịp ?
Vừa nghĩ tới đây, một cánh cửa nhỏ cách đó xa bỗng ai đó đẩy , đó vài nam sinh bước từ bên trong.