<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 37
“Kết thúc mùa hạ”
Gió đêm đầu hè vẫn là dễ chịu nhất, khẽ thổi từng cơn mang theo hương hoa hồng chớm nở, thoang thoảng mà khiến lòng xao xuyến.
Tô Tuế khẽ hít một , cúi đầu, giọng nhỏ như thì thầm gọi tên Hứa Kim Triêu.
Cô vốn nghĩ sẽ thấy, nhưng ngay giây tiếp theo, từ bên cạnh vang lên một giọng trầm ấm mà dịu dàng: “Ừm, thế?”
“...” – Tô Tuế lặng im vài giây, khẽ đáp: “Không gì.”
Hứa Kim Triêu liếc cô, đó khẽ dịch chân, điều chỉnh tư thế như thể đang cảm thấy thoải mái.
Một lúc lâu , mới lên tiếng: “À đúng , quên hỏi , cảm thấy thi như thế nào?”
Tô Tuế vẫn lặng lẽ cúi đầu, đáp.
Không nhận câu trả lời, cũng chẳng tỏ vẻ khó chịu, chỉ chậm rãi tiếp: “Hay là… chúng cùng nộp nguyện vọng trường ở Lâm Thành, ?”
Lúc Tô Tuế mới ngẩng lên, khẽ phản ứng: “Không định đến Thẩm Thành ?”
Nếu cô nhớ lầm, đó thầy Hoàng yêu cầu cả lớp ghi tên trường mong dán ở cuối lớp.
Có lẽ Hứa Kim Triêu Học viện Cảnh sát Hình sự Thẩm Thành.
Khi đó, cả lớp đều bàn tán xôn xao. Phần lớn đều tiếc nuối, cho rằng với thành tích xuất sắc như , việc chọn một trường đại học 985 quả thật đáng tiếc.
Huống hồ, nếu Học viện Cảnh sát, thì Học viện Cảnh sát ở Lâm Thành chẳng lựa chọn hơn ? Trong các Học viện Cảnh sát, Thanh Hoa mới là ngôi trường hàng đầu.
Tuy , vẫn một ít cho rằng, việc kiên định theo đuổi ước mơ của mới là điều tuyệt vời nhất. Càng huống hồ Học viện Cảnh sát cũng lựa chọn tệ.
Hứa Kim Triêu khẽ ngả , giọng điệu trở về thản nhiên thường ngày: “Chỉ là… đột nhiên cảm thấy đại học Công Đại cũng khá .”
Rồi nghiêng mắt cô, nhếch môi: “Sao nào, ‘’ sẽ nâng đỡ , đảm bảo ai dám bắt nạt.”
Tô Tuế vẫn lặng lẽ nghiêng đầu ngoài cửa sổ. Một lúc lâu , cô mới cất giọng buồn tủi: “Cậu đối với như thế làm gì… Tôi đáng…”
Hứa Kim Triêu lúc mới nhận cô gì đó khác thường: “Tô Tuế?”
“Hứa Kim Triêu.” – Tô Tuế bỗng cất lời, ngắt ngang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-37-ket-thuc-vao-mua-ha.html.]
Cô đầu , khóe mắt khẽ ửng đỏ, nhưng trong ánh mắt vương ý : “Hình như… uống nhiều .”
“...” – Hứa Kim Triêu ngẩn vài giây. Cô đổi chủ đề quá nhanh, khiến thoáng chốc theo kịp.
Anh chăm chú cô, gương mặt chẳng hề đỏ ửng, đôi mắt vẫn trong veo… giống một uống say.
chợt nhớ – quả thật đây từng thấy cô uống say.
Anh khẽ cong khóe môi, mỉm trêu: “Cậu còn .”
Nói xong, bắt gặp ánh mắt Tô Tuế vẫn dõi chằm chằm , nhịn chọc ghẹo: “Sao? Nhân lúc đang say định làm gì ?”
Hàng mi dài của Tô Tuế khẽ run, đôi mắt sáng trong : “Ừm… cho nên, thể cho mượn bờ vai một chút ? Tôi… khó chịu.”
“...”
Hứa Kim Triêu sững , kinh ngạc cô. Xem , cô thực sự say mèm .
“Được ?”
“Khụ… thôi.”
Có lẽ Tô Tuế , chuyến xe buýt mà cô vô tình lên là tuyến dài nhất ở Vinh Thành – tổng cộng hơn 40 trạm, gần 40km đường .
Cô lên nhầm xe, nhưng vẫn cố chấp , chỉ để trốn tránh nỗi cô đơn đang dày vò trong lòng.
CweetCweet>
Mãi cho đến khi xe buýt lăn bánh rời khỏi thành phố, Hứa Kim Triêu mới ý thức vấn đề .
Anh khẽ nghiêng , định gọi Tô Tuế, nhưng đầu bắt gặp cái đầu nhỏ đang khẽ tựa vai . Mái tóc mềm mại rũ xuống, che khuất gần nửa khuôn mặt.
Một mùi hương hoa hồng dịu nhẹ thoảng qua, khiến bất giác ngẩn .
Hứa Kim Triêu động đậy, đó từ bỏ việc gọi cô tỉnh dậy.
Cuối cùng, chỉ lặng lẽ nghĩ—
Cứ để như thế .
Lúc , Hứa Kim Triêu hề .
Cô gái bình thường vốn ít lời, kín đáo và luôn đỏ mặt mỗi khi đối diện với , nay cố tình mượn men rượu để gom góp chút can đảm mong manh, khẽ dựa ánh trăng sáng nhất trong đời .
Rồi, trong thinh lặng, cô lặng lẽ hạ quyết tâm – trả về với bầu trời của riêng .
Làn gió đêm mùa hè hôm thật dịu dàng, khẽ cuốn bao muộn phiền khô khan, cũng mang theo cả những ký ức thanh xuân của họ.
Mối tình thầm kín kịp thốt thành lời… khép chính mùa hạ năm .