Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 36: Tốt nghiệp vui vẻ

Cập nhật lúc: 2025-08-28 10:46:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow 

CHƯƠNG 36

“Tốt nghiệp vui vẻ”

Kỳ thi đại học cuối cùng cũng đến.

Đêm ngày thi, một cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống, xua tan phần nào cái nóng oi ả của mùa hè.

Hôm nay, giữa dòng đông đúc, Hứa Kim Triêu cuối cùng cũng thấy Tô Tuế.

Cô khoác chiếc áo đồng phục của trường Trung học Cơ sở Số 1, hơn nửa tháng gặp trông cô hốc hác hơn nhiều. 

Kể từ khi bà ngoại qua đời, Tô Tuế luôn xin nghỉ và ở nhà tự ôn tập.

“Tô Tuế, …” – Hứa Kim Triêu lo lắng hỏi han, nhưng câu “ Cậu chứ” như mắc nghẹn trong cổ họng tài nào thốt

Tô Tuế ngước mắt . Đôi mắt trong veo ngày nào nay phủ một màn sương mờ, trở nên vô hồn. Cô gượng gạo nở nụ : “Cố gắng thi nhé.”

Hứa Kim Triêu cô thật sâu, nhịn mà đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô: “Ừm… Cậu cũng .”

Tô Tuế vội cúi mắt xuống, hàng mi dài khẽ run, che những cảm xúc cuộn trào trong đáy mắt.

Hai ngày thi trôi qua nhanh chóng.

Sau khi thành bài thi tiếng Anh cuối cùng, Tô Tuế lặng lẽ thu dọn giấy bút, bước khỏi phòng thi với dáng vẻ ủ rũ, thất vọng.

Trong lòng cô rõ ràng hiểu… kỳ thi , cô thể vượt qua.

‘Rè—’

Điện thoại trong túi bất chợt rung lên. Tô Tuế lấy xem, là cuộc gọi từ dì Lâm Tuyết.

Không đúng… bây giờ gọi là mợ mới đúng.

Thực , từ khi bà ngoại qua đời, hai họ đăng ký kết hôn, chỉ là kịp tổ chức hôn lễ mà thôi.

“Alo ạ?” – Tô Tuế bắt máy.

“Tuế Tuế, con vẫn ? Dì đang đợi con ở ngoài cổng trường nè.”

“Dạ, con ngay đây.”

Cúp máy xong, Tô Tuế ngẩng đầu thấy Hứa Kim Triêu cách đó xa. Dáng vẻ của … rõ ràng như đang chờ đợi ai đó.

Ánh mắt bất chợt hướng về phía cô. Trong khoảnh khắc , Tô Tuế vô thức né tránh, vội cúi đầu bước nhanh.

hai bước, giọng trầm thấp của Hứa Kim Triêu vang lên lưng: “Tô Tuế.”

Anh nhanh chóng bước lên, chặn ngay mặt cô: “Cậu tránh cái gì?”

Tô Tuế khẽ mỉm , nụ mỏng manh như gió: “Xin , thấy .”

Không thấy?

Lừa quỷ ?

Ánh mắt Hứa Kim Triêu thoáng buồn, dừng cô vài giây khẽ chuyển đề tài: “Tối nay liên hoan, ?”

“Đi chứ.” – Tô Tuế vẫn giữ nụ dịu nhẹ.

Thấy dường như thêm điều gì, cô vội cúi xuống điện thoại: “Tôi còn chút việc … tối nay gặp.”

Nhìn bóng lưng vội vã khuất dần, Hứa Kim Triêu khẽ nhíu mày.

Đêm , địa điểm liên hoan là tại khách sạn Starworld. Về đến nhà, Tô Tuế quần áo, thu dọn đơn giản vội vàng ngoài. 

Cơn gió chiều lướt qua, mang theo chút nóng phả lên da, khiến cô khẽ nhíu mày.

Chiếc xe dừng cổng khách sạn. Vừa bước xuống, Tô Tuế liền trông thấy Hứa Kim Triêu đang ngay phía .

Cô chậm rãi tiến gần: “Sao trong?”

“Ừm, đến.” – Hứa Kim Triêu đáp gọn.

“À, thì thôi.”

“Ừm.”

Hai cùng bước phòng bao, lập tức thu hút ánh mắt ngưỡng mộ của đám bạn học.

“Tôi mới chớp mắt thấy . Tìm cả nửa ngày, hóa tìm Tô Tuế ? Chậc chậc…” – Ủy viên thể dục Lưu Dương trêu chọc.

Hứa Kim Triêu liếc một cái: “Sao? Không thấy thì ăn cơm vô hả?”

đó! Mau đây uống với ‘’ vài ly , chỉ thiếu mỗi thôi.” – Vừa , mấy con trai bắt đầu lôi kéo rời khỏi chỗ .

Trước khi , mấy bạn còn quên trêu chọc: “Bọn mượn một lát, lát nữa trả cho nhé.”

“…”

Tô Tuế chỉ mím môi , đáp.

Trong mắt các bạn học dường như mặc định giữa cô và Hứa Kim Triêu điều gì đó mập mờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-36-tot-nghiep-vui-ve.html.]

Người trong phòng bao mỗi lúc một nhiều. Tô Tuế lặng lẽ chọn một góc khuất xuống.

Trong khi đó, Hứa Kim Triêu lôi kéo sang phòng bao bên cạnh, mãi đến khi bữa tiệc một nửa mới tìm cách thoát .

Anh chỉ uống tượng trưng vài ly, trái ngược hẳn với Tô Tuế – để ý mà uống khá nhiều.

“Này! Hồ lô nhỏ, ngờ uống giỏi thế nha.”

Giọng quen thuộc vang lên phía , Hứa Kim Triêu vươn tay, khẽ lấy ly rượu mặt cô.

Tô Tuế ngẩn một lúc, còn kịp phản ứng thì Hứa Kim Triêu kéo ghế xuống ngay bên cạnh.

chằm chằm, môi khẽ mấp máy định gì đó, nhưng đúng lúc một nhóm bất ngờ ùa phòng.

“Nào nào, đừng ăn nữa, chụp chung một tấm !”

“Này , chắn mất !”

“Ai da, đừng chen, từ từ thôi!”

Căn phòng vốn rộng, nay chốc lát càng thêm chật chội, ồn ào. Trong lúc xô đẩy, Tô Tuế dồn sang một bên.

Cô ngước mắt , chỉ thấy Hứa Kim Triêu nhanh chóng kéo giữa đám đông náo nhiệt. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó gọi thành tên.

Quả nhiên… vẫn luôn yêu thích như thế.

Cũng thôi – một như , dường như sinh mang ánh hào quang, là ‘ánh trăng’ mà cô chỉ cố gắng vươn tay với tới.

lúc Tô Tuế đang cố thu cảm xúc, chuẩn hướng mắt về ống kính cùng , thì Hứa Kim Triêu bất ngờ chen khỏi đám đông, ngay cạnh cô.

“Ái chà~”

Cùng với tiếng reo hò của các bạn học xung quanh, một tiếng ‘tách’ từ máy ảnh vang lên trong niềm hân hoan đầy cảm xúc. 

“Tốt nghiệp vui vẻ!”

Sau bữa tối, đặt phòng riêng tại một quán KTV gần đó để hát. 

Tô Tuế ý định cùng. Sau khi tan cuộc liền chào tạm biệt thầy giáo đến trạm xe buýt ở phía đối diện khách sạn.

Đây là đầu tiên Tô Tuế uống rượu, dù say nhưng hai má hồng lên, nóng lan dần gương mặt.

Âm thanh ồn ào náo nhiệt xung quanh khiến cô thấy khó chịu, liền lấy tai trong túi , mở nhạc khá lớn để lấn át hết tiếng ồn bên ngoài.

Không bao lâu trôi qua, bỗng vỗ nhẹ lên vai. Tô Tuế đầu , ngạc nhiên khi thấy Hứa Kim Triêu đó.

“Cậu… ở đây?” – Cô tháo tai xuống.

Anh chẳng hát cùng bọn họ ?

Hứa Kim Triêu đút tay túi quần, lười biếng dựa cột biển báo trạm xe buýt. Giọng điệu mang chút chê bai: “Không chịu nổi bọn họ gào thét, nên ngoài hít thở khí trong lành.”

“À.” – Tô Tuế khẽ đáp, như thể tin lời .

Hứa Kim Triêu thêm gì, bầu khí giữa hai lặng xuống, chỉ còn tiếng gió đêm khẽ thổi qua.

Không lâu , cuối cùng cũng một chuyến xe buýt từ xa chạy đến, ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường.

Tô Tuế do dự một chút, nghiêng đầu khẽ : “Vậy… nha.”

Hứa Kim Triêu chỉ khẽ ngẩng cằm, coi như đáp .

“…”

Tô Tuế mím môi, xoay bước về phía hàng đang chờ lên xe.

Khi Tô Tuế chuẩn quẹt thẻ xe, phía bỗng vang lên một giọng lười biếng: “Giúp quẹt thẻ luôn , mang tiền lẻ.”

gì, chỉ yên lặng quẹt thêm một lượt, tìm chỗ ở hàng ghế cuối cùng.

Cửa sổ mặt mở hé, gió đêm mát lạnh ùa , khẽ lướt qua làn tóc ngắn của cô, tung bay nhẹ nhàng.

Tô Tuế nhắm mắt , để mặc cho gió cuốn trôi từng chút muộn phiền trong lòng.

Một lúc , cảm nhận bên cạnh khẽ động đậy, cô mở mắt , lén .

Gương mặt thanh tú của Hứa Kim Triêu ánh đèn đường thoáng qua ô cửa sổ càng thêm rõ nét. Mái tóc gió thổi rối nhẹ, nơi khóe môi dường như còn ẩn hiện một nụ , toát lên vẻ phóng khoáng tự do đặc trưng của tuổi trẻ.

Như thể cảm nhận ánh của cô, ánh mắt Hứa Kim Triêu cũng bất chợt rơi xuống.

Tô Tuế giật , vội dời tầm mắt ngoài cửa sổ, đôi tai khẽ đỏ lên.

Ngay giây tiếp theo, Tô Tuế cảm giác tai bên tai ai đó gỡ xuống.

Cô ngạc nhiên đầu , bắt gặp Hứa Kim Triêu tự nhiên đeo nó lên tai .

“Cậu thích Châu Kiệt Luân ?” – nghiêng đầu hỏi.

CweetCweet>

“Ừm.” – Cô khẽ gật.

Khóe môi Hứa Kim Triêu nhếch lên, ánh mắt như mang theo vài phần hứng thú. 

Nếu tận tai thấy, thật chẳng thể ngờ – một cô gái trầm lặng, ôn hòa như Tô Tuế  Hoắc Nguyên Giáp

(*Hoắc Nguyên Giáp: Tên EP của Châu Kịệt Luân.) 

Tô Tuế lặng lẽ vài giây. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó nên lời, như sợi dây vô hình siết nhẹ lấy trái tim.

Loading...