Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 32: Chủ động làm hòa

Cập nhật lúc: 2025-08-26 12:16:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow 

CHƯƠNG 32

“Chủ động làm hòa”

Sáng sớm hôm , bước lớp, Tô Tuế trông thấy Hứa Kim Triêu đó.

Hiếm khi nào thấy đến sớm như .

Thế nhưng, khi nhớ chuyện tối qua kết thúc chẳng mấy vui vẻ, lòng cô thoáng dấy lên cảm giác phức tạp.

Tô Tuế chậm rãi bước đến, trong đầu còn đang do dự nên thế nào, thì bất ngờ Hứa Kim Triêu ngẩng đầu cô, chủ động dậy, nhường chỗ để cô .

“Cảm ơn.”

“...”

CweetCweet>

xuống phát hiện bàn đặt sẵn một hộp sữa bò cùng một cây kẹo mút.

Cô mím môi, khẽ liếc Hứa Kim Triêu bên cạnh.

Vừa , hộp sữa bò và cây kẹo mút là do đặt lên bàn.

nhớ đến cảnh tối qua chặn cô ở hành lang, hỏi vì cô tức giận… trong lòng Tô Tuế càng rối bời.

Anh rốt cuộc ý gì chứ?

Đây là… đang xin ?

Sau một hồi do dự, Tô Tuế đưa tay đẩy hộp sữa bò và cây kẹo mút về phía Hứa Kim Triêu.

Động tác lập tức lọt tầm mắt .

Hứa Kim Triêu rời ánh khỏi sách giáo khoa, cau mày chằm chằm cô.

Trong đầu khỏi thoáng qua một suy nghĩ: Lời Lục Diên Xuyên rốt cuộc đáng tin đây?

Sau giây lát suy nghĩ, thản nhiên đẩy hai món đó về phía cô.

ngay khi đẩy qua, Tô Tuế liền lạnh lùng đẩy trả về.

Thế là cả hai cứ thế đẩy qua đẩy vài , chẳng khác nào một trò giằng co ngầm mặt bàn.

Cuối cùng, Tô Tuế mất kiên nhẫn, sang liếc một cái. Chỉ thấy Hứa Kim Triêu đang giả vờ cầm quyển sách , ánh mắt thì như chẳng hề để tâm.

“Lưu Na Na, ăn kẹo ?” – Tô Tuế xoay , cầm lấy hai món đưa cho cô bạn phía .

“Hả? Thật ? Cảm ơn nha.”

“Không cần khách sáo.” – Cô đáp gọn, giọng thản nhiên.

Hứa Kim Triêu: “....”

Cô gái thường ngày trầm lặng, ôn nhu, ngờ rằng một khi tức giận khó dỗ đến .

Dù trong lòng vẫn còn hoài nghi về mấy lời ‘quân sư tình cảm’ của Lục Diên Xuyên, Hứa Kim Triêu vẫn quyết định gạt bỏ thể diện, chủ động làm hòa.

Thế nhưng, Tô Tuế dường như kiên quyết giữ cách với .

thể chấp nhận việc thích , cũng thể chấp nhận chuyện trong lòng. cô tuyệt đối thể chấp nhận việc thích khác, đối xử với cô, để cô ngộ nhận.

Dù là cố ý vô tình, cô cũng thể tiếp nhận.

Hứa Kim Triêu nào trong lòng cô đang rối rắm đến . Anh chỉ làm theo ‘chiêu’ của Lục Diên Xuyên, mỗi ngày đều tặng cô một thứ nho nhỏ – khi thì đồ ăn, khi thì đồ uống.

Chỉ là, mỗi như , Tô Tuế thèm đẩy cho nữa, mà trực tiếp đưa thẳng cho Lưu Na Na phía .

Có lẽ bầu khí giữa hai quá kỳ lạ, đến mức ít bạn học xung quanh cũng bắt đầu nhận sự khác thường .

Bạn học xung quanh chỉ âm thầm bàn tán, lén hỏi Tô Tuế nhưng cô đều gạt bằng một câu đơn giản, giải thích nhiều.

Sự im lặng giằng co kéo dài suốt ba ngày.

Mãi đến buổi chiều ngày thứ tư, khi tan học, Tô Tuế bất ngờ thấy tên vang lên từ loa phát thanh của trường.

Như thói quen thường ngày, giờ học cô thẳng xuống căn-tin để ăn tối.

Đang lúc xếp hàng lấy cơm, cô vô tình gặp nhóm của Trương Duyệt. Sau khi thể từ chối lời mời nhiệt tình của Trương Duyệt, Tô Tuế đành gật đầu đồng ý ăn cùng họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-32-chu-dong-lam-hoa.html.]

Trong lúc ăn, Tô Tuế vẫn giữ thói quen yên tĩnh, chỉ lặng lẽ lắng trò chuyện, hầu như xen .

Trên loa phát thanh, như thường lệ giờ học, vang lên vài bản nhạc quen thuộc. Hôm nay cũng ngoại lệ.

Ngay khi kết thúc bài <Nhật ký chuyến bay tình yêu>, bỗng một giọng nam hắng giọng: “Cái đó… bài hát tiếp theo dành tặng cho bạn học Tô Tuế lớp 18, hy vọng cô học tập chăm chỉ, thi đậu đại học.”

Lời dứt, một giai điệu quen thuộc lập tức tràn ngập khắp căn-tin.

“Trời ơi, lớp 18? Không !” – Trương Duyệt cùng đám bạn lập tức đồng loạt sang, ánh mắt kinh ngạc phấn khích.

“Ôi trời ơi, chẳng lẽ đây là… tỏ tình?”

“Aaaa— ghen tị quá, cũng công khai phát nhạc cho như .”

“Không tỏ tình , ai tỏ tình bằng câu ‘học tập chăm chỉ’ chứ.”

Mọi vẫn hào hứng bàn tán ngớt, khiến Tô Tuế ngượng chín mặt. Cơm còn ăn xong, cô vội vã dậy rời khỏi căn-tin.

Ra đến bên ngoài, cô chợt khựng , nên . Giọng nãy – rõ ràng là Hứa Kim Triêu.

Hơn nữa, bài hát đang vang lên chính là ca khúc do ca sĩ thích nhất thể hiện, cũng là bài từng giới thiệu cho cô .

Ca khúc dài bốn phút bốn mươi lăm giây, mà đài phát thanh phát lặp lặp nhiều .

Anh rốt cuộc… làm gì?

Tô Tuế thấy lòng dần dần buồn bực, bởi từ giây phút , cô cách nào khống chế nhịp tim đang loạn xạ.

“Tôi dùng bút chì đen để vẽ nên một vở kịch câm sân khấu, ngọn đèn vẫn sáng rực bao trùm lấy em;

Sẵn lòng ở góc khuất lặng lẽ cất lên những bài hát khàn đặc, dù lớn tiếng đến cũng chỉ dành cho , xin hãy tha thứ cho em, em …”

Từng câu hát vang vọng, lặp lặp trong tai cô, rõ ràng đến mức khiến khó mà bình tĩnh.

Một ca khúc cứ phát phát nhiều , nhanh thu hút sự chú ý của trường.

Đứng trong sân, Tô Tuế thể thấy khắp nơi vang lên những tiếng bàn tán.

Cô bỗng thấy bối rối, chẳng nên . Trở về ký túc xá thì ngại ngùng, cũng lớp.

Thế là cô bắt đầu lang thang khắp sân trường, mục đích. Cứ thế mãi, cuối cùng bước chân đưa cô đến sân thể thao.

Thời gian vẫn còn sớm, Tô Tuế men theo đường đua dạo. 

Khi cô bước lên bục thứ hai, bỗng một giọng quen thuộc vang lên phía , gọi thẳng tên cô: “Tô Tuế.”

Bàn chân cô khựng . Chậm rãi, cô , hướng về phía giọng .

Khi đầu , cô thấy Hứa Kim Triêu cách chừng hai, ba mét. Khuôn mặt điềm tĩnh, khó đoán rốt cuộc đang mang theo biểu cảm gì.

lúc ánh mắt hai chạm , bài hát đài phát thanh vang lên thứ bảy:

“Yêu một lẽ sự thấu hiểu ngầm, nghĩ em hiểu những bí mật cất giấu trong lòng mỗi khi em…”

Nghe đến câu hát , Tô Tuế bỗng thấy mặt nóng bừng, vội vàng một cách gượng gạo.

Nhìn dáng vẻ của cô, Hứa Kim Triêu thoáng sững sờ, một lúc lâu mới lấy phản ứng.

Trên sân thể thao, dòng qua tấp nập, tiếng ồn ào rộn rã, thế nhưng giữa họ bao trùm một lặng khó gọi thành lời.

Không trôi qua bao lâu, Tô Tuế hít sâu một , như thể trong khoảnh khắc , cô hạ quyết tâm cho một điều gì đó.

Hứa Kim Triêu bước đến mặt, giọng mang theo chút dịu dàng xen lẫn bướng bỉnh: “Hứa Kim Triêu, rốt cuộc làm gì? Tại làm như ? Rõ ràng và Trần Điềm Kim là bạn mà.”

Nghe thế, Hứa Kim Triêu thoáng sững sờ – tự nhiên nhắc đến Trần Điềm Kim?

Thấy im lặng đáp, Tô Tuế khẽ mím môi tiếp: “Tôi còn giận nữa… đừng như nữa ? Sẽ khiến khác hiểu lầm, chút nào.”

“……”

Hứa Kim Triêu nhíu mày, cẩn thận ngẫm từng lời cô , trong lòng dấy lên nghi hoặc – rốt cuộc ý cô là gì?

Bất chợt, những lời của Lục Diên Xuyên và mấy bạn tối hôm đó vang lên trong đầu :

“Mấy năm nay vướng ít tin đồn, giờ chẳng thấy nổi giận như ?”

“Haiz, hiểu . Lần khác, dính tin đồn với em gái hoa khôi của trường cơ mà.”

“Không hẳn . Chuyện chẳng liên quan đến việc cô hoa khôi trường . Vấn đề là chọc giận một con gái khác.”

Nếu gộp những lời khó hiểu mà ‘hồ lô nhỏ’

Em gái hoa khôi – Trần Điềm Kim…

Đột nhiên, như thể một mảnh ghép khớp , Hứa Kim Triêu dường như hiểu điều gì.

Anh chằm chằm Tô Tuế, khóe môi khẽ nhếch, bất ngờ bật thành tiếng: “Này… chẳng lẽ đang ghen ?”

Loading...