Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 31: Làm cô tức giận

Cập nhật lúc: 2025-08-26 12:15:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow 

CHƯƠNG 31

“Làm cô tức giận”

CweetCweet>

Hứa Kim Triêu gọi lên văn phòng, mãi đến khi tan học mới thấy .

Vừa bước lớp, ánh mắt đồng loạt dồn về phía

Hứa Kim Triêu chẳng mấy bận tâm, thẳng đến chỗ ném bộ đồng phục lấm bẩn lên bàn.

Tô Tuế ngẩng đầu , thấy tóc rối, khóe miệng còn vương chút máu, vẻ mặt trông đầy khó chịu khi xuống ghế.

Mấy bạn thiết thường ngày nhanh chóng vây quanh.

“Sao , lão Lưu gì thế?”

“Không phạt chứ?”

Hứa Kim Triêu khịt mũi: “Còn thể thế nào? Viết bản kiểm điểm là xong.”

Nghe , cả đám đều ngạc nhiên.

“Đơn giản thế thôi , chỉ cần bản kiểm điểm thôi ?”

“Chậc, đúng là đãi ngộ dành riêng cho học sinh giỏi.”

“Anh Triêu, giỏi thật đấy. Nếu là con gái thì nhất định sẽ gả cho ngay và luôn!”

“Thôi , với cái mặt mũi của thì khéo còn dọa chạy mất dép chứ.”

Trước những lời trêu chọc ầm ĩ của Lưu Dương và mấy bạn, Hứa Kim Triêu chỉ lười biếng phớt lờ.

Anh nghiêng đầu, ánh mắt khẽ Tô Tuế bên cạnh từ đầu vẫn gì. 

Đây làm ?

Từ lúc bước lớp đến giờ, cô chẳng thèm hỏi lấy một câu quan tâm.

Hứa Kim Triêu ngả dựa lưng ghế, ánh mắt lặng lẽ Tô Tuế hồi lâu.

Thế nhưng Tô Tuế dường như , chỉ chăm chú cúi đầu vẽ vẽ trong cuốn sổ nháp của hề lấy một .

“Này, …” – Anh định mở miệng, bắt gặp cảnh cô khẽ vỗ vai bạn nữ , cầm lấy tờ bài kiểm tra để cùng thảo luận.

“...”

Hứa Kim Triêu bỏ rơi ngay tại chỗ, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Haiz, rõ ràng là cố tình phớt lờ mà.

là càng ngày càng bản lĩnh.

Cứ thế, suốt nửa buổi , Tô Tuế hề với lấy một câu, còn Hứa Kim Triêu thì đen mặt, im lặng chẳng buồn mở lời.

Hai cứ thế duy trì bầu khí im lặng cho đến tận khi kết thúc giờ tự học buổi tối.

Vì ở ký túc xá của trường nên tối nào Tô Tuế cũng nán trong lớp muộn một chút, hôm nay cũng ngoại lệ.

Thế nhưng, khi thu dọn đồ, cô bất ngờ phát hiện Hứa Kim Triêu vẫn nguyên tại chỗ, hề ý định dậy.

Cô khẽ liếc qua, bắt gặp ánh mắt vẫn dõi theo , chăm chú đến mức khiến tim cô khựng .

Ngay lập tức, Tô Tuế cụp mắt, dứt khoát đóng vở bài tập, khẽ: “Làm phiền nhường chỗ một chút.”

đáp cô là một mảng yên lặng. 

“Hứa Kim Triêu” – Cuối cùng, Tô Tuế vẫn lên tiếng, giọng điệu bình thản nhưng mang theo chút xa cách: “Tôi về ký túc xá, làm phiền nhường chỗ một chút.”

Hứa Kim Triêu khẽ nhướn mày: “Nếu nhường thì ?”

“...”

Tô Tuế lặng lẽ vài giây. Khi Hứa Kim Triêu tưởng rằng cô sẽ mở miệng, thì bất ngờ, cô trực tiếp đưa tay… vòng qua phía , cố sức kéo chiếc bàn nặng nề để tạo một lối .

Xong việc, cô thản nhiên bước ngoài, đẩy chiếc bàn trở về vị trí cũ, chẳng buồn lấy một .

Hứa Kim Triêu đó, ngẩn suốt cả quá trình. Anh thật ngờ, cái hồ lô nhỏ lúc tức giận thể mang dáng vẻ kiên quyết … đáng yêu đến .

Anh suy nghĩ cả một buổi chiều cũng nghĩ rốt cuộc chọc giận cô chỗ nào. 

Thấy bóng lưng Tô Tuế rời khỏi lớp, lập tức dậy đuổi theo.

“Này, hôm nay làm ? Tôi chọc giận chỗ nào ? Sao cứ làm vẻ mặt vui thế, cho ai xem chứ?” – Anh nhanh chóng chặn cô ngay hành lang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-31-lam-co-tuc-gian.html.]

Tô Tuế cụp mắt, dám thẳng .

Cô cũng chẳng rõ bản làm .

Từ lúc lý do đánh buổi trưa, trong lòng cô vẫn canh cánh khó chịu.

Suốt cả buổi chiều, cô cứ nghĩ mãi, mới chợt nhận lẽ đang… ghen.

cô lấy gì để ghen đây?

Cô vốn dĩ chẳng tư cách nào cả.

Rõ ràng từ lâu Hứa Kim Triêu thích là ai, nhưng những chuyện nhỏ nhặt xảy khiến cô thể suy nghĩ nhiều hơn mức cần thiết.

Từ chuyện dẫn cô leo núi, đến cùng cô quảng trường đốt pháo hoa, cả việc giúp cô thực hiện nguyện vọng đêm giao thừa…

Tất cả những điều gộp , thật sự dễ khiến lầm tưởng.

Cô thậm chí còn từng âm thầm hạ quyết tâm: đợi đến khi kỳ thi đại học kết thúc, nhất định sẽ thẳng thắn tình cảm chôn giấu bấy lâu.

Thế nhưng, chính hành động của lúc kéo cô trở về thực tại lạnh lùng.

Rõ ràng trong lòng, thì… tại vẫn đối xử với cô như thế?

Điều thật sự dễ khiến cô sinh ảo tưởng.

Tô Tuế dần chìm đắm trong dòng cảm xúc hỗn loạn của chính .

“Đừng cứ im lặng như thế chứ.” – Giọng đầy bất mãn của Hứa Kim Triêu vang lên, kéo cô bừng tỉnh khỏi suy nghĩ miên man.

Tô Tuế lấy tinh thần, tức giận ngẩng đầu , dứt khoát : “Không gì.”

Nói xong, cô lập tức vòng qua , bước nhanh xuống cầu thang. Bóng dáng mảnh khảnh chẳng mấy chốc tan biến màn đêm.

Hứa Kim Triêu bỏ ở phía .

Anh đá mạnh cạnh tường, vẻ mặt cau xen lẫn chút buồn bã, đó xoay rời khỏi trường.

Vừa , rút điện thoại , gọi cho Lục Diên Xuyên.

“Alo, đúng là ‘nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến’. Bọn nhắc đến thì gọi .” – Giọng điệu hớn hở của Lục Diên Xuyên vang lên qua điện thoại, hiển nhiên tâm trạng đang .

Hứa Kim Triêu im lặng chốc lát, đó mới hỏi: “Các đang ở ?”

Lục Diên Xuyên liền gửi một địa chỉ qua, còn kịp mở miệng rủ thì đầu dây bên vang lên tiếng ‘tút tút’ – Hứa Kim Triêu dứt khoát cúp máy.

Lúc , tại một quầy thịt nướng ven đường, Lục Diên Xuyên cùng Hà Đông Lâm và mấy bạn đang tụ tập ăn uống, trò chuyện rôm rả, khí náo nhiệt vô cùng.

“Này, để cho các , lát nữa Triêu Triêu đến chắc chắn sẽ nhờ một việc, tin ?” – Lục Diên Xuyên chống cằm, giọng điệu đầy phấn khích.

Hà Đông Lâm đáp, chỉ lén nháy mắt với .

Lục Diên Xuyên cau mày: “Gì đấy, mắt ?”

“...”

“Này, các tin đúng ? Vậy cược —Ách!”

Chưa dứt lời, Lục Diên Xuyên đột ngột ôm đầu, phắt .

Ngay phía , Hứa Kim Triêu đang đó, tay cầm túi, gương mặt u ám .

Ánh mắt hai chạm mấy giây, Lục Diên Xuyên bỗng bật phá lên: “Miệng ? Không lẽ là… hahahaha!”

“Có bệnh ?” – Hứa Kim Triêu lạnh lùng liếc một cái.

“Khụ, đùa thôi mà, đừng giận nha.” – Lục Diên Xuyên vội ho khan, giơ tay hiệu.

Không thèm để ý, Hứa Kim Triêu bước đến, kéo ghế xuống.

Ánh mắt lướt qua chiếc bàn nhỏ bày đầy thịt nướng và lon bia, đó thuận tay cầm một lon, ‘xì’ một tiếng mở nắp, ngửa cổ uống liền mấy ngụm.

Mấy còn trao đổi ánh mắt với , chẳng cần mở miệng cũng hiểu ngay: Anh trai rõ ràng đang hờn dỗi.

Ai cũng , , chờ đợi một ‘chiến binh dũng cảm’ nào đó hỏi thẳng.

Hứa Kim Triêu chẳng lời nào, chỉ lì, mặt biểu cảm, uống liền hai lon bia. Rồi bất ngờ, mở miệng: “Các xem, một cô gái đang bình thường, tự dưng nổi giận là vì ?”

“...”

Cả bàn ngây vài giây. Hóa nguyên nhân u ám cả buổi chỉ bởi… con gái?

“Phụt—” – Hà Đông Lâm bật , sặc đến mức phun cả ngụm nước.

“Mẹ nó! Cậu nhịn thì thôi, đừng phun thẳng lên đồ ăn của chứ!”

Hai bên lập tức cãi cọ ầm ĩ.

Lục Diên Xuyên thì chẳng buồn để tâm đến họ, chỉ đảo mắt một vòng nghiêm túc đặt tay lên vai Hứa Kim Triêu: “Nào, cho xem rốt cuộc xảy chuyện gì. Tôi giúp phân tích.”

Hứa Kim Triêu nghi hoặc, do dự một lát mới chậm rãi kể bộ chuyện xảy buổi chiều.

Loading...