Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 30: Tự mình đa tình

Cập nhật lúc: 2025-08-26 12:13:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow 

CHƯƠNG 30

“Tự đa tình”

Kỳ nghỉ đông trôi qua nhanh chóng và học kỳ mới cũng bắt đầu.

Ngay ngày khai giảng, Tô Tuế nộp đơn xin ở ký túc xá, may mắn xếp chung phòng với Trương Duyệt.

Sở dĩ may mắn là vì trong các bạn học nữ trong lớp, Trương Duyệt lẽ là nhất. 

Học kỳ , Hứa Kim Triêu vẫn tiếp tục làm bạn cùng bàn của cô.

Bước sang nửa cuối năm ba, Tô Tuế cảm nhận rõ rệt bầu khí căng thẳng bao trùm lớp học.

Con đếm ngược đến kỳ thi tuyển sinh đại học bảng đen, cùng chồng đề thi và bài tập chất cao như núi, ngừng nhắc nhở rằng kỳ thi quan trọng nhất đời học sinh cận kề.

Trong chuỗi ngày học tập đơn điệu , chủ đề bàn tán nhiều nhất bữa tối xoay quanh chuyện Dương Kha buộc thôi học.

nguyên nhân là do xúc phạm ban lãnh đạo nhà trường, cũng bảo vì từng bắt nạt bạn bè, khiến một nữ sinh rơi trầm cảm bỏ học.

Mấy ngày liền, trong lớp hầu như ai cũng bàn tán xoay quanh chuyện . Thậm chí, còn liên tưởng đến Hoàng Tiếu Nhan , cho rằng việc cô bỏ học lẽ cũng liên quan.

Tóm , trong trường lan truyền nhiều tin đồn, nhưng đến nay vẫn xác nhận.

Trước đó, Tô Tuế từng gửi một tin nhắn cho Hoàng Tiếu Nhan QQ, nhưng mãi vẫn nhận hồi âm.

Từ đó về , cô cũng chủ động nhắn thêm cho Hoàng Tiếu Nhan nữa.

mối quan hệ giữa hai vốn đủ thiết để thể chia sẻ bất cứ chuyện gì.

Thời gian lặng lẽ trôi, chuyện cũ dần lãng quên. Trước mắt, kỳ thi đại học mới là điều quan trọng nhất.

luôn ngoại lệ. 

Ví dụ như Hứa Kim Triêu.

Vừa tan tiết, liền ngả ườn bàn, cả dáng vẻ mềm nhũn như chẳng lấy một khớp xương.

Anh lúc nào cũng thế, bất chấp bầu khí căng thẳng ngập tràn trong lớp học, tựa như kỳ thi đại học sắp tới chẳng hề liên quan đến .

Nghĩ cũng đúng thôi. Anh từng đoạt giải nhất cuộc thi Vật lý cấp tỉnh, vốn dĩ thể tuyển thẳng Đại học Thanh Hoa.

Thế nhưng trực tiếp từ bỏ.

Anh từng , tham gia cuộc thi chẳng qua chỉ để giữ thể diện mặt bố, còn Thanh Hoa thì vốn dĩ bao giờ trong danh sách lựa chọn của .

Đối với chuyện , trong lòng Tô Tuế chỉ thể thốt hai chữ: tùy hứng.

Lúc , Hứa Kim Triêu đang ườn bàn, bỗng ngẩng đầu, ánh mắt lười biếng nhưng sáng rực, hướng về phía bạn cùng bàn của .

Mái tóc của Tô Tuế dài hơn một chút, lẽ vì che khuất tầm nên cô tiện tay búi gọn đầu.

Không vì áp lực học tập quá lớn do ăn uống ở trường điều độ, mà trông cô gầy thấy rõ.

Cảm nhận ánh mắt cứ dán chặt từ bên cạnh, cô ngẩng đầu, chỉ thản nhiên hỏi: “Nhìn gì , chuyện gì ?”

Hứa Kim Triêu nghiêng đầu ngắm cô vài giây, bỗng hỏi: “Cậu định thi trường nào?”

“Lâm Thành. Còn ?”

Dường như đoán đáp án , Hứa Kim Triêu khẽ “chậc” một tiếng, thẳng dậy. Anh cầm chai nước khoáng bàn, uống một ngụm chậm rãi: “Tôi , chắc là… Thẩm Thành.”

Thẩm Thành…

Tô Tuế khựng trong thoáng chốc, nghiêng đầu liếc , khóe môi cong lên nụ nhàn nhạt: “Cũng khá .”

Thời gian giống như bãi cát lún, càng nắm giữ càng trôi tuột qua kẽ tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-30-tu-minh-da-tinh.html.]

Trên bảng đen, con đếm ngược ngày thi nhanh chóng rút gọn chỉ còn hai chữ .

Trong giờ chơi, Tô Tuế còn đang chăm chú suy nghĩ về một bài toán khó thì bỗng giật bởi tiếng hô lớn từ ngoài cửa vang lên—

CweetCweet>

“Mẹ nó, mau mà xem! Hứa Kim Triêu đang đánh với bọn lớp 13 kìa!”

Vừa thấy câu đó, cả lớp lập tức xôn xao. Các bạn học chen chúc chạy ngoài hóng chuyện, Tô Tuế cũng vội buông bút, bước nhanh theo .

Ra khỏi cửa lớp, cô thấy một đám học sinh đang đổ về phía khu nhà vệ sinh, vây thành vòng tròn chật kín. Không suy nghĩ nhiều, cô cũng hòa dòng chạy tới.

Hành lang đông nghịt, hình nhỏ nhắn khiến Tô Tuế tài nào chen , chỉ thể loay hoay ngoài, thấy bên trong.

Từ giữa đám đông, tiếng cãi vã vọng

“Con nó, mày dám nữa xem!”

“Tao thì ! Con nhỏ đó vốn là đồ vô liêm sỉ đ—”

Câu còn dứt chặn bằng một tiếng hét đau đớn, ngay đó là âm thanh nắm đ.ấ.m nặng nề giáng xuống da thịt, xen lẫn tiếng la ó, xô đẩy hỗn loạn của những cố gắng can ngăn.

Tô Tuế sốt ruột bên ngoài, lòng thắt . Cô chẳng rốt cuộc bên trong đang xảy chuyện gì, chỉ thể tiếng náo loạn dồn dập mà tim đập mỗi lúc một nhanh hơn.

Ngay lúc , vài gần Tô Tuế xem hạ giọng bàn tán—

“Người đang đánh là ai ? Châu Khải làm gì mà chọc giận thế?”

“Cậu , đó là Hứa Kim Triêu đấy! Người từng đoạt giải nhất cuộc thi Vật lý cấp tỉnh, còn từ bỏ cả suất tuyển thẳng đại học .”

“À… thì ! Bảo trong lễ khai giảng, lẽ lên khán đài phát biểu, mà cuối cùng xuất hiện.”

“Châu Khải đúng là cái miệng nhiều chuyện. Vừa nãy với đám Bân Tử Trần Điềm Kim, chẳng may để bạn trai cô thấy.”

“Hả? Nữ thần của từ khi nào bạn trai ?”

“Còn ? Cậu diễn đàn trường ? Dạo bàn tán ầm ĩ về chuyện …”

Mấy vẫn ríu rít bàn tán, nhưng Tô Tuế gần như lọt chữ nào nữa.

Khi năm học mới bắt đầu, đột nhiên đăng lên diễn đàn của trường rằng kỳ nghỉ đông họ thấy Hứa Kim Triêu và Trần Điềm Kim xem phim cùng buổi tối, còn kèm theo vài bức ảnh. 

Phía , hàng loạt bình luận gần như chắc chắn rằng – Hứa Kim Triêu và Trần Điềm Kim ở bên .

Trong ký túc xá, chuyện gần như ngày nào cũng mang bàn tán.

Tô Tuế cũng từng lén mở bài đăng xem. Phải , góc chụp thật sự quá ‘xảo quyệt’ – nếu đăng làm paparazzi thì quả là uổng phí.

Trong ảnh chỉ thấy Hứa Kim Triêu và Trần Điềm Kim cạnh , còn cô cùng Chu Yên Ngưng rõ ràng cũng ở đó hề lọt khung hình. Cho dù vô tình xuất hiện thì cũng làm mờ .

Chuyện chắc hẳn Hứa Kim Triêu cũng , thế nhưng hề bất kỳ phản ứng nào đặc biệt.

Còn về cái tên “Châu Khải” mà nhắc, Tô Tuế mấy bận tâm. Thứ duy nhất cô để ý… chính là thái độ của Hứa Kim Triêu đối với Trần Điềm Kim.

Theo quy định của trường, việc đánh là tuyệt đối cấm kỵ, nếu bắt gặp chắc chắn sẽ xử phạt nặng. 

Thế nhưng, Hứa Kim Triêu ngang nhiên tay ngay giữa hành lang… chỉ vì Trần Điềm Kim.

Thì , suốt thời gian , lẽ chỉ cô đang tự đa tình?

Trong lúc Tô Tuế còn chìm trong suy nghĩ hỗn loạn, Trần Điềm Kim tin từ vội vã chạy từ lầu lên.

hồn, kịp thấy Trần Điềm Kim chen thẳng đám đông, thấy Hứa Kim Triêu hỏi cô chạy lên đây làm gì.

lúc , Lưu Thiếu Văn đột ngột xuất hiện, giọng quát vang át cả hành lang: “Các em còn đây làm gì?! Không xem nữa, mau về lớp hết cho !”

Tiếng chuông báo học cũng vang lên ngay đó. 

Đám đông lập tức tản , ai nấy đều lục tục về lớp. Trong dòng xô đẩy, Tô Tuế cũng cuốn , bước chân lảo đảo, chẳng rõ trong lòng rốt cuộc là nhẹ nhõm hụt hẫng.

Cô vô thức đầu . Trên gương mặt Hứa Kim Triêu và nam sinh đều hằn rõ những vết bầm tím, còn thầy chủ nhiệm Lưu thì vẫn đó, nghiêm khắc mắng mỏ ngừng.

Hứa Kim Triêu tỏ vẻ mất kiên nhẫn, đưa tay kéo chỉnh cổ áo đồng phục. 

Trong ánh mắt vẫn còn vương chút sự hung hãn tan. Anh dường như chẳng hề thấy cô.

Tô Tuế lặng lẽ về lớp. Ánh mắt dừng chiếc ghế trống bên cạnh, trong giờ học hiếm hoi cô mất tập trung, tâm trí chẳng thể nào yên .

Loading...