Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 29: Thực hiện điều ước
Cập nhật lúc: 2025-08-26 12:11:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
<ĐỢI TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 29
“Thực hiện điều ước”
Tết Nguyên Đán năm nay trở nên náo nhiệt hơn hẳn, bởi cuối cùng thì của cô cũng sắp đưa mợ Lâm Tuyết về mắt gia đình.
Dù ấn định ngày cụ thể, nhưng đoán chừng cũng chỉ trong vòng bảy tám ngày nữa.
Những ngày , bà ngoại vui đến mức lúc nào cũng tít cả mắt, song chẳng bao lâu , nụ nhường chỗ cho những tiếng thở dài. Chỉ là còn đang đắm trong niềm vui, nên chẳng ai để ý.
Trong họ, ngoài bà thì Tô Tuế lẽ là vui mừng nhất. Cô từng , nhưng trong lòng vẫn luôn tin rằng chính vì mà chậm trễ chuyện hôn nhân.
Nhiều lúc, cô nghĩ lẽ bà nội đúng – cô thật sự là một gánh nặng.
bây giờ thì khác. Cậu cuối cùng cũng sắp kết hôn, còn cô thì thể buông bỏ gánh nặng tâm lý trong lòng.
…
Hứa Kim Triêu bất ngờ gọi điện cho cô, mở miệng cô mời xem phim.
Lý do đưa thẳng thắn: mời cô ăn tối, giờ qua , đến lượt cô đáp một chút.
Thật chuyện vốn hai bàn bạc từ kỳ nghỉ, hơn nữa bộ phim Tết mà Hứa Kim Triêu nhắc tới cô cũng xem.
Chỉ là trong lòng vẫn còn chút do dự – dù xem phim với một trai buổi tối muộn thế , nghĩ thế nào cũng cảm thấy thỏa đáng cho lắm.
Dường như đoán Tô Tuế sẽ nghĩ đến chuyện , Hứa Kim Triêu thuận miệng thêm: “Hay là gọi cả nhóm Trần Điềm Kim cùng cho vui.”
Lúc đó cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ đơn giản cho rằng Tô Tuế vốn ít bạn nữ, mà Trần Điềm Kim là thiết nhất với cô.
Anh hề ý thức rằng cách làm của ngốc nghếch.
Cuối cùng, Tô Tuế vẫn gật đầu đồng ý. Sau khi thu dọn qua loa, cô liền đến thẳng rạp chiếu phim, nơi Hứa Kim Triêu chờ từ sớm.
Hai kịp trao đổi vài câu, nhóm Trần Điềm Kim cũng tới nơi.
Hứa Kim Triêu tới bên cạnh đưa vé. Vốn là cô mời , kết quả là mua vé xem phim từ sớm.
CweetCweet>
…
Bộ phim dài gần hai tiếng cũng sắp đến hồi kết, đúng lúc Chu Yên Ngưng nhận cuộc gọi kéo Trần Điềm Kim ngoài.
Đợi đến khi bọn họ rời khỏi, Tô Tuế mới đầu , bất giác phát hiện Hứa Kim Triêu ở phía ngủ gật.
Cô cảm thấy chút buồn – rõ ràng chính là nhất định xem phim, mà kết quả biến rạp chiếu thành chỗ ngủ trưa.
Thế nhưng, cô vẫn gọi dậy, chỉ lặng lẽ nghiêng đầu, âm thầm ngắm gương mặt trong bóng tối một lúc lâu.
Chàng thiếu niên lười biếng tựa ghế, đầu nghiêng sang một bên.
Hàng mi dài cong vút khẽ đổ bóng, đôi mày vốn luôn sắc nét giờ dịu xuống, gương mặt hiện lên vẻ yên tĩnh hiếm thấy.
Tô Tuế kìm , lặng lẽ cầm điện thoại trộm chụp một tấm.
‘Tách!’
khoảnh khắc , đèn trong rạp bất ngờ sáng lên.
Cô khẽ nín thở, vội liếc sang Hứa Kim Triêu vẫn đang ngủ say, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
May thật – nếu , phát hiện chụp lén thì chắc hẳn sẽ hổ lắm.
Cất điện thoại túi, cô mới khẽ gọi tỉnh dậy. Hai cùng bước khỏi phòng chiếu, nơi nhóm Trần Điềm Kim đợi sẵn trong sảnh lớn. Họ việc gia đình nên nhanh chóng trở về.
Không hiểu vì , chỉ cần nghĩ đến cảnh lát nữa trở về căn nhà vắng lặng, trong lòng Tô Tuế dâng lên một nỗi cô đơn khó gọi thành tên.
Đến khi thoát khỏi dòng suy nghĩ , cô chợt thấy Hứa Kim Triêu đang cạnh Trần Điềm Kim, cúi đầu gì đó.
Sau đó, cô mơ hồ bước theo Trần Điềm Kim cùng lên xe trở về.
“Tô Tuế, tối nay qua ngủ chung với tớ nhé. Cậu , dạo tớ rảnh đến mức sắp mọc nấm .” – Trần Điềm Kim khoác lấy cánh tay cô.
Tô Tuế bật , chút ngượng ngùng: “Thật tớ ngủ một cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-29-thuc-hien-dieu-uoc.html.]
“Ồ, ngờ cũng gan đấy nhé, chứ tớ thì sợ ngủ một lắm…”
Trên đường về, Trần Điềm Kim và Chu Yên Ngưng ngừng tìm chuyện để , kéo Tô Tuế cuộc trò chuyện. Nhờ , cô cũng nhanh chóng gạt bỏ cảm giác trống trải ban nãy.
Đây là đầu tiên Tô Tuế ngủ nhà bạn học, nên khó tránh khỏi chút lo lắng. May mắn , bố của Trần Điềm Kim đều hiền hòa, dễ gần.
Buổi tối, trong căn phòng xa lạ, Tô Tuế ngơ ngác trần nhà.
Khung cảnh gia đình ba đầm ấm của Trần Điềm Kim vô tình khiến cô nhớ đến bố . Đã lâu đến mức, cô gần như còn nhớ rõ dáng vẻ của họ.
“À … lúc nãy Hứa Kim Triêu gì với các thế?” – Câu hỏi Tô Tuế giữ trong lòng từ lâu, cuối cùng vẫn nhịn mà bật .
Trần Điềm Kim đang mải gõ điện thoại thì khựng , ngẩng lên cô một cái : “Cũng chẳng gì . Cậu chỉ bảo bọn tớ là ở nhà một . Vừa tớ cũng định rủ qua chơi vài hôm.”
Câu trả lời vẻ bình thường, nhưng là những lời Hứa Kim Triêu dặn sẵn.
Tô Tuế khẽ “” một tiếng, đó mỉm , nửa như vô tình nửa như ý: “Quan hệ của hai hình như thiết nhỉ.”
Trần Điềm Kim bĩu môi: “Cũng thường thôi, chủ yếu là vì bố bọn tớ quen từ lâu.”
Tô Tuế gật đầu, hỏi thêm nữa.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm buông xuống. Cô kéo chăn, nhắm mắt .
Thì , đây chính là cảm giác đầu tiên ngủ ở nhà bạn học – lạ lẫm, chút ấm áp len lỏi trong tim.
Sáng sớm hôm , của cô gọi điện, lát nữa sẽ đến đón.
Lúc , Tô Tuế mới sực nhớ tối qua hình như bố của Trần Điềm Kim nhắc đến chuyện ông và cô từng quen . Có lẽ vì mà ông liên lạc cho của cô.
Đột nhiên, cô cảm thấy thế giới thật nhỏ bé – một vòng vẫn gặp quen.
Sáng hôm , Tô Ngộ vốn đến để đưa cô về, nhưng thể từ chối lời mời nồng nhiệt của Trần Tinh Hà nên đành ở dùng bữa.
Chính trong bữa cơm , Tô Tuế mới nhận và bố của Trần Điềm Kim thật sự thiết – hóa hai quen từ thời đại học.
Ăn xong, cô theo trở về.
Trên xe, Tô Tuế ngẩn ngơ chằm chằm màn hình điện thoại, trong lòng do dự – nên gửi cho Hứa Kim Triêu một tin nhắn .
Cô đóng mở khung trò chuyện nhiều , nhưng vẫn nên nhắn gì cho .
Cuối cùng, cô tiện tay mở phần bạn bè của và lướt qua một vòng.
Bỗng ánh mắt dừng ở một bài đăng từ nửa tháng , nhưng chỉ để chế độ ‘chỉ ’.
Ngón tay khựng , suy nghĩ của cô bất giác về đêm hôm đó—
“Tô Tuế, ước một điều ước .”
“Vậy thì… hy vọng bà ngoại và của sẽ luôn khỏe mạnh.”
“Hết ? Còn bản thì ?”
“Năm mới, mong thể dũng cảm thêm một chút, làm chính , thử buông thả một .”
“Nói cụ thể xem, kiểu buông thả nào?”
“Ừm… ví dụ như xem phim đêm một , ngủ nhà bạn, hoặc… hái trăng chẳng hạn.”
“Hả, là điên điên ?”
“Tôi còn hái cả nữa.”
…
“Tuế Tuế.” – Giọng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô.
“Dạ, ?” – Tô Tuế ngẩng đầu về phía ghế lái.
“Kỳ thi đại học sắp đến . Cậu và mợ Lâm Tuyết bàn bạc với … con dọn đến ở cùng mợ một thời gian ?”
Tô Tuế chớp mắt, ngẩn . Trong đầu cô thoáng qua một thoáng bối rối – vì đột nhiên nhắc đến chuyện ?
Thấy cô im lặng, Tô Ngộ chậm rãi : “Với , Thượng Hà cách trường con cũng khá xa. Có những hôm bận, con gái tan học buổi tối về muộn như sẽ an .”
Dứt lời, ông nghiêng đầu cô cháu gái ở ghế : “Con cứ suy nghĩ kỹ . Nếu vẫn ở Thượng Hà thì cũng , quyết định là ở con.”
Không hiểu vì , trong lòng Tô Tuế chợt dấy lên một cảm giác lạ lùng, khó diễn tả thành lời.
Một lát , cô vẫn khéo léo trả lời: “Vậy học kỳ con sẽ ở ký túc xá trường.”
Như , sẽ làm phiền đến mợ.