<ĐỢI TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 23
“Tâm trạng ”
Trong giờ tự học, lớp yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng lật sách và tiếng bút sột soạt trang giấy.
Thỉnh thoảng, Tô Tuế đầu liếc thiếu niên bên cạnh đang toát thần sắc lạnh lẽo.
Cô quen với dáng vẻ lười nhác, cà lơ phất phơ của suốt một thời gian, nhưng đây là đầu tiên thấy lạnh lùng như .
Cô Hứa Kim Triêu chuyện hôm đó từ , cũng hiểu vì tỏ tức giận.
Từ tiết Thể dục đến giờ, qua hai tiết, vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, với cô một lời.
Khi cô liếc ‘ thứ N’, cuối cùng Hứa Kim Triêu cũng đáp ánh mắt cô. ánh mắt khiến cô chút chột .
Dẫu , chỉ liếc một cái lười biếng , thèm cô thêm nữa.
Tiếng chuông tan học vang lên, lập tức dậy rời lớp, để Tô Tuế cơ hội mở lời.
Khi , các bạn học nín nhịn suốt hai tiết cuối cũng thở phào, tự do thảo luận.
Từ những lời bàn tán của họ, Tô Tuế phần nào hiểu đầu đuôi sự việc. Có lẽ Hứa Kim Triêu chút chuyện gì từ Dương Kha – dù cũng mặt hôm đó.
Mặc dù gì, cũng làm gì với cô, nhưng đó kể với khác như thể đó là một câu chuyện .
Tô Tuế cảm thấy hành động đó của càng đáng ghê tởm hơn. Điều gợi nhớ trong cô những ký ức ám ảnh từ quá khứ, mà cô bao giờ quên .
Cô đến căn-tin ăn tối, chỉ mua một hộp sữa bò một dạo vài vòng quanh sân thể thao.
Hứa Kim Triêu tối nay đến lớp tự học. Sau khi hết tiết, Tô Tuế lặng lẽ gửi cho một đoạn tin nhắn, hỏi tại đến lớp. đến tận lúc tan học, vẫn trả lời.
Con thật sự thất thường.
Xe buýt 652 hôm nay dường như đến trễ hơn ngày. Tô Tuế đeo tai , chán nản chằm chằm một chỗ, suy nghĩ chốc lát lạc mất.
Cô nhận , ở cách đó xa, vẫn lặng lẽ cô.
Hai tay Hứa Kim Triêu đút túi quần, dựa mép bảng hiệu, âm thầm quan sát cô gái đang đeo tai mặt.
Khuôn mặt trái xoan nhỏ, giờ trông còn nhỏ hơn với mái tóc ngắn. Bóng dáng thiếu nữ gầy gò mang chút cô đơn khi một ở đó.
Anh nhớ tới lời của tên nhóc họ Lâm đó, trong lòng bắt đầu thấy vui.
Cô gái nhỏ thật sự ngốc c.h.ế.t , bắt nạt mà hề than van, chuyện đều lẳng lặng giấu trong lòng. Càng nghĩ, càng tức giận.
Anh tiếp xúc nhiều với con gái, ngoại trừ Giang Lâm cùng lớn lên thì chỉ Trần Điềm Kim.
Nếu so sánh với họ, Tô Tuế là cô gái xinh nhất, tính cách cũng quá dễ mến. Cô ít , thậm chí chút khép kín.
bản như ma ám, nhịn , luôn giúp cô, trêu chọc cô.
Trong lúc còn đang suy nghĩ, vài cô gái tiến gần, xô đẩy .
“Xin… xin chào, để ý từ bên một lúc lâu, thể làm quen một chút ?” – một cô gái ngại ngùng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-23-tam-trang-khong-tot.html.]
Dòng suy nghĩ của Hứa Kim Triêu lập tức cắt ngang. Anh thu ánh mắt , liếc họ, trong ánh mắt mang theo sự lạnh lùng và xa cách.
Cô gái im bặt. Cô thấy rõ gương mặt mấy chữ cần thành lời: Đừng chuyện với lão tử.
Thêm đó, mấy vết thương nhỏ mặt càng khiến dáng vẻ trông khó gần.
“Cái đó… thật ngại quá… làm… làm phiền ,” cô gái lúng túng , rút lui.
lúc , một chiếc xe buýt dừng ở trạm. Ánh mắt Hứa Kim Triêu dõi theo Tô Tuế đang chuẩn lên xe từ xa. Anh khẽ kéo vành mũ xuống, cũng bước lên theo cô.
Trên xe nhiều . Tô Tuế tùy tiện tìm một chỗ phía . Khi ngẩng đầu, cô thấy Hứa Kim Triêu đang nhét đồng xu.
Mặc dù đội mũ, cúi thấp đầu, nhưng chỉ thoáng , Tô Tuế nhận . Hiển nhiên, Hứa Kim Triêu ngờ lên xe cô phát hiện.
Cô gì, chỉ chăm chú . Anh cũng né tránh, chỉ liếc cô một cái bước thẳng đến chỗ bên cạnh, vẫn im lặng.
Đừng hỏi, vì nếu hỏi, rõ ràng là tâm trạng đang . Tô Tuế cũng nhận điều đó, nên gì. Dù thực sự cô hỏi tại buổi tối đến lớp.
cô nhịn , ánh mắt vẫn dõi theo .
Góc nghiêng của Hứa Kim Triêu rõ ràng: sống mũi cao và thẳng, đường quai hàm sắc sảo. Đôi mắt che khuất bởi vành mũ cố tình hạ thấp, khiến cô thể rõ biểu cảm lúc . Làn da trắng ánh đèn phản chiếu, trông gầy gò.
“Nhìn cái gì?” – Hứa Kim Triêu đột nhiên đầu , cô.
Tô Tuế ngẩn vài giây, ấp úng đáp: “Cái đó… mặt … chứ?”
Vừa nãy, khi tiến gần cô, cô phát hiện một vết trầy mặt . Không nghiêm trọng, nhưng vẫn thấy rõ.
CweetCweet>
Thật , cô cũng đoán đại khái làm gì, chỉ là chắc chắn lắm.
Tại Hứa Kim Triêu phản ứng lớn đối với việc như ? Hay nghĩ rằng là bởi vì cô quan hệ thiết với nên bọn Cao Dương mới tìm cô gây rắc rối?
Ngay lúc cô còn ngẩn , Hứa Kim Triêu thu ánh mắt , giọng cứng ngắc: “Có chuyện gì , hủy dung .”
Tô Tuế lặng , lời của khiến cô nghẹn , đáp .
Cô dứt khoát mặt , ngoài cửa sổ.
“Đã đến trạm Thượng Hà, hành khách xuống xe bằng cửa , khi mở cửa hãy chú ý…”
Sau khi xuống xe, Tô Tuế Hứa Kim Triêu cùng, lòng bối rối, nên gì. Do dự một lúc, cô cúi đầu lục lọi trong cặp.
Hứa Kim Triêu đó im lặng, gì cũng định . Một lúc , cô tìm thứ gì đó và đưa đến mặt .
Anh cúi mắt xuống, thấy hai miếng băng cá nhân, còn là loại nhân vật hoạt hình.
“Làm gì?” – Anh từ chối nhận.
Tô Tuế chớp mắt, trả lời: “Mặt , da rách .”
Dù vết thương nghiêm trọng, nhưng vẫn khiến cô cảm thấy đau lòng.
Ánh mắt Hứa Kim Triêu dừng tay cô vài giây, thẳng gương mặt cô, lạnh lùng : “Không cần.”
Anh mới dùng miếng băng cá nhân màu hồng nữ tính .
“Tớ dán giúp .” – Tô Tuế cúi mắt xé miếng băng cá nhân tay, ngẩng đầu : “Cậu cúi đầu thấp xuống chút.”
Giọng nhẹ nhàng, êm tai như ma lực, khiến Hứa Kim Triêu bất giác cúi thấp xuống.
Lần đầu tiên gương mặt ở cách gần như , Tô Tuế phát hiện một nốt ruồi nhỏ sống mũi – đây cô từng để ý.
Ánh mắt cô hạ xuống, nhận đôi môi nhạt màu nhưng dáng , làm cô nhớ tới bộ truyện tranh cô vài ngày , về nhân vật chính là ma cà rồng sói…