Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 22: Tóc ngắn

Cập nhật lúc: 2025-08-26 11:55:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow 

CHƯƠNG 22

“Tóc ngắn”

“Thôi, …” – Cao Dương định mở miệng can Lâm Tử Hào đừng gây chuyện nữa, thì bỗng một tiếng “Á!” vang lên. Chỉ thấy cúi xuống một cách đau đớn.

Cao Dương sững sờ vài giây, bật . Nhìn cô gái nhỏ bé , ai mà ngờ rằng tay thương tiếc với em trai như

Quả thật, một khi con thỏ nổi giận, nó cũng cắn . Chậc, cú đá trông vẻ đau đấy.

Hắn bỗng nhiên , rốt cuộc đây hai chị em xảy chuyện gì.

Lâm Tử Hào cũng ngờ Tô Tuế bất ngờ tay như . Đau đến mức suýt nữa quỳ xuống, điện thoại trong tay cũng rơi xuống đất.

Tô Tuế với ánh mắt lạnh lùng, từng câu từng chữ nghiêm nghị: “Lâm Tử Hào, còn như , chỉ im lặng chịu đựng.”

Dù đang cố gắng kiềm chế cảm xúc, giọng run rẩy của cô vẫn vô tình tiết lộ sự bồn chồn trong lòng.

“Tô… Tuế! Con nó, mày c.h.ế.t !” – Lâm Tử Hào hung tợn hét lên, cố gắng chịu cơn đau để dậy.

Tô Tuế liếc Cao Dương bên cạnh – rõ ràng cầm đầu nhóm . Điều kỳ lạ là phản ứng gì, thậm chí chỉ như một qua đường ngoài cuộc, bọn họ.

Cô mím môi, cúi nhặt nhanh điện thoại đất, chuẩn bỏ chạy.

hai bước, Lâm Tử Hào bên cạnh đột ngột lên, duỗi tay túm lấy tóc đuôi ngựa của cô.

Tô Tuế kéo loạng choạng, suýt ngã, da đầu nhói đau. Cô cắn môi rên rỉ.

“Còn chạy…”

Trong khoảnh khắc , cô lấy sức lực từ , vung chiếc cặp sách đập mạnh mặt Lâm Tử Hào, khiến nới tay. Nhân lúc mất cảnh giác, cô vùng vẫy thoát và lập tức chạy đến nơi đông .

Đằng Tô Tuế vang vọng tiếng chửi khó của Lâm Tử Hào, nhưng cô vẫn cúi đầu, liều mạng lao về phía .

May mắn , bọn chúng đuổi theo. Cô chạy con đường lớn, giữa dòng , ánh mắt tò mò của họ lướt qua cô.

Qua phản chiếu cửa kính thủy tinh của một cửa hàng, cô rõ dáng vẻ hiện giờ của : bộ đồng phục rộng thùng thình, mái tóc rối, và da đầu vẫn còn nhói đau từ cú kéo .

Dường như bên tai cô vẫn văng vẳng tiếng chửi mắng của Lâm Tử Hào: nào là “ chổi xui xẻo”, “đứa con hoang vứt bỏ”…

Đến thứ Hai, cô lấy lý do bệnh để xin nghỉ học, lên lớp.

Khi về đến nhà, bà ngoại trạng thái cô , liền hỏi chuyện gì xảy . Cô vì chuyện của mà làm bà lo lắng, nên vẫn gắng gượng gì.

Không ngờ, hôm đó, của Lâm Tử Hào đến nhà, dùng lời lẽ mỉa mai, châm chọc cô và bà ngoại.

Cuối cùng, cô còn ép xin con trai bà , thậm chí họ còn cô bồi thường phí tổn hại.

May mắn , ngày hôm đó, cô về nhà ăn tối, thấy tình hình liền hai lời, cầm điện thoại lên gọi cảnh sát. Lúc đó, bọn họ mới bắt đầu hoảng sợ.

Có lẽ vì chắc cô sẽ tiết lộ sự thật, nên họ dứt khoát hỏi cô chuyện gì xảy .

CweetCweet>

Tối hôm đó, cô hóng gió bên cửa sổ, tâm trí vẫn bận rộn với những sự việc qua. Kết quả, ngày hôm cảm nặng. Cậu cô cô gọi điện cho thầy Hoàng để xin nghỉ phép.

Buổi sáng hôm , Tô Tuế giường, mơ hồ thấy tiếng chuông điện thoại reo. Cô cầm điện thoại lên xem, là Hứa Kim Triêu gọi đến.

Cô do dự một lúc mới bấm . Chưa kịp gì, Hứa Kim Triêu hỏi : “Cậu chuyện gì ? Sao hôm nay đến lớp?”

Cô suy nghĩ vài giây, tính toán thời gian – hình như trở về . Cô hắng giọng : “Hôm nay xin nghỉ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-22-toc-ngan.html.]

“Tại xin nghỉ?”

“…Bị cảm một chút.”

Đầu dây bên im lặng một lúc. Tô Tuế cầm điện thoại hỏi: “Cậu gọi cho chuyện gì ?”

“Không gì, chỉ là thấy bây giờ còn đến lớp, tưởng trốn tiết.”

“À…”

“Được , nghỉ ngơi cho . Tôi cúp máy đây.”

Sau khi cúp điện thoại, Tô Tuế mới phát hiện rằng khi gọi, gửi hai tin nhắn cho cô.

[ Cậu đang làm gì thế, lớp . ]

[ ? ]

Cô chăm chú hai đoạn tin nhắn hồi lâu. Hóa cũng quan tâm đến cô ?

Mặc dù nghĩ rằng chỉ là bạn cùng bàn nên hỏi thăm một cách tùy tiện, nhưng nơi nào đó trong lòng Tô Tuế vẫn cảm thấy ấm áp lạ thường. Cô nhận , Hứa Kim Triêu thực sự đang quan tâm đến cô.

Đến thứ Ba, sáng sớm, cô thức dậy. Sau bữa sáng, cô thu dọn sách vở và đến trường.

Vừa đến cửa lớp, cô đụng Dương Kha đang định ngoài.

Hắn Tô Tuế, trong mắt thoáng lên vẻ ngạc nhiên.

Cô chỉ lạnh lùng liếc một cái, nghiêng , thẳng lớp.

Theo thói quen, lớp, cô liếc chỗ của , nhưng ngay lập tức nhận đang nghĩ gì – đương nhiên Hứa Kim Triêu sẽ đến sớm như .

Khi cô tiến gần, ánh mắt tò mò của các bạn học xung quanh đều hướng về cô.

Tô Tuế để ý đến ánh mắt của , im lặng chỗ, lấy sách giáo khoa tiếng Anh và bắt đầu .

Vài phút , Hứa Kim Triêu mới đến lớp, còn thầy Hoàng giáo huấn một trận.

Khi lớp, liếc chỗ bên cạnh, thấy một bóng dáng lạ lẫm đang đó. Hơi nhíu mày, bước tới và ném cặp sách lên bàn.

“Này.”

Tô Tuế ngẩng đầu, mỉm với : “Chào buổi sáng.”

Khi Hứa Kim Triêu rõ gương mặt quen thuộc, nửa câu định bỗng mắc nghẹn ở cổ họng.

Cô gái mặt đôi mắt to lấp lánh, đồng tử đen và sáng, mang cảm giác hiền lành, nhẹ nhàng. cô, thấy hình như giống lúc lắm.

Một lúc mới hỏi: “Sao nghĩ đến việc cắt tóc ngắn?”

Nghe , Tô Tuế chớp mắt, sờ sờ mái tóc của : “Tóc dài quá, mất thời gian chăm sóc lắm.”

Hứa Kim Triêu khẽ nhếch môi. Bình thường quen với dáng vẻ tóc dài của cô, giờ bỗng cắt ngắn trông thật lạ. 

mà… trông vẫn đấy chứ.

Buổi chiều thứ Ba, tiết thứ ba chính là tiết Thể dục. Như thường lệ, khi chạy xong, cô lên khán đài tìm một chỗ , lặng lẽ đeo tai màu đen nhạc.

Không qua bao lâu, đột nhiên cánh tay cô ai đó nắm lấy, cả kéo lên.

Tô Tuế giật , ngẩng đầu thấy Hứa Kim Triêu đang mặt, sắc mặt âm u. Bàn tay nắm chặt cánh tay cô, như đang cố kìm nén cơn giận.

sợ, vùng vẫy một chút lắp bắp: “Sao… ?”

Nhận thấy cô dọa, nới lỏng tay . Ánh mắt dừng mái tóc bên tai cô, vô thức toát vẻ lạnh lùng: “Tên khốn Cao Dương hai ngày đến tìm ?”

Loading...