Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 21: Gặp lại Cao Dương
Cập nhật lúc: 2025-08-26 11:53:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
<ĐỢI TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 21
“Gặp Cao Dương”
Sở dĩ Hứa Kim Triêu xin nghỉ học là vì đến thành phố lân cận tham gia cuộc thi vật lý.
Khi cùng trò chuyện là với cô.
Tối hôm qua, khi về đến nhà, Tô Tuế vẫn luôn nghĩ về câu của Lục Diên Xuyên.
Sau một hồi do dự, cô quyết định thêm WeChat của Hứa Kim Triêu. Ban đầu, cô hỏi lý do xin nghỉ, nhưng khi yêu cầu kết bạn chấp nhận và thấy tin nhắn của , cô bối rối, nên hỏi gì.
Thế là câu [Tại để Lục Diên Xuyên đưa cô về nhà?] liền đổi thành [Khi nào học ?]
…
Hứa Kim Triêu nghỉ một tuần. Trong thời gian , mỗi tối Lục Diên Xuyên đều đặn cổng trường chờ cô.
Cứ như , cô và Lục Diên Xuyên dần trở nên thiết hơn, và đôi khi cô còn vài chuyện liên quan đến Hứa Kim Triêu từ miệng .
Một tuần trôi qua nhanh, họ học bù thứ bảy trong năm cuối cấp.
nghĩ tới việc cần tự học buổi tối, ngày thứ sáu, Tô Tuế chào tạm biệt Lục Diên Xuyên và với rằng từ thứ hai, cần đến đón cô nữa.
Sau giờ tan học hôm thứ bảy, ngay khi bước khỏi tòa nhà giảng dạy, cô vô tình gặp Trần Điềm Kim cùng bạn của cô .
Vừa thấy Tô Tuế, Trần Điềm Kim tiến tới, khoác tay cô và rằng lát nữa họ sẽ ăn tối, đồng thời hỏi cô cùng .
Trong lòng Tô Tuế thực sự , nhưng buổi sáng khi ngoài, bà ngoại nhắc cô về nhà sớm một chút vì chuyện với cô.
Thấy cô kiên quyết từ chối, Trần Điềm Kim cũng ép nữa. Nhóm bạn liền rôm rả, khỏi cổng trường.
“Vậy bọn tớ nhé, rảnh chúng hẹn hò nha~” – Trần Điềm Kim vẫy tay chào tạm biệt cô.
“Được.” – Tô Tuế nở một nụ nhẹ môi.
Khi cô thu ánh mắt và đầu chuẩn về nhà, bỗng nhiên, cô thấy một gương mặt quen thuộc nhưng khiến khác khó chịu.
“Hi! Chị, lâu gặp.” – Lâm Tử Hào cách đó xa, mỉm cô.
Nụ mặt Tô Tuế dần biến mất.
Hắn… ở đây? Người nhà Lâm gia chuyển khỏi Dung Thành từ lâu ?
Thấy cô lên tiếng, Lâm Tử Hào bước vài bước về phía : “Chị… lẽ chị quên em ?”
Tô Tuế thẳng , ánh mắt thoáng lên sự chán ghét tột cùng. Cô làm thể quên chứ? Mấy Lâm gia , từng một, cô đều thấy khó chịu.
Đặc biệt là Lâm Tử Hào – từ tận đáy lòng, cô vô cùng chán ghét .
Nhiều năm trôi qua, nhưng những chuyện từng làm vẫn còn in hằn trong ký ức cô, trở thành những ám ảnh bám lấy thời thơ ấu.
“Cậu… ở đây?” – Giọng cô giấu vẻ khó chịu.
“Bà ngoại lớn tuổi , nên em về thăm một chút. Trước đó chúng em chuyển về .” – Lâm Tử Hào , quan sát biểu cảm của cô.
Tô Tuế vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, chỉ hờ hững “ừ” một tiếng chuẩn qua con đường đối diện.
“Này, đợi một chút!” – Nhìn thấy cô sắp , Lâm Tử Hào đột nhiên chạy tới, chắn mặt cô.
Tô Tuế nhíu mày: “Làm gì?”
“Chị… chúng nhiều năm gặp . Chị sẽ vì chuyện cũ mà giận em chứ?”
“Không.” – Tô Tuế bận tâm đến nữa, nhưng Lâm Tử Hào vẫn bám theo, buông.
“Vậy thế , em mời chị uống sữa ? Coi như là em xin chị về những chuyện .” – Hắn kéo cô , cố tỏ vẻ thành khẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-21-gap-lai-cao-duong.html.]
“Tôi còn việc.”
“Ấy, đừng mà, chị…” – Hắn nài nỉ với giọng điệu cố chấp – “Nếu chị chịu , mỗi ngày em đều sẽ đến tìm chị.”
Lúc đúng giờ tan học, ít học sinh đang về phía họ với ánh mắt hiếu kỳ.
Tô Tuế giãy giụa hồi lâu nhưng vẫn thoát . Cô ngẩng đầu Lâm Tử Hào, mặc dù mặt biểu lộ cảm xúc, vẫn thờ ơ : “Vậy bỏ .”
Nghe , Lâm Tử Hào lời, thả tay : “Đi thôi, em đằng một tiệm sữa ngon…”
Trên đường , luôn miệng kể về chuyện của .
Hắn rằng thực họ trở đây từ lâu, và hiện tại đang học ở trường nghề trung cấp bên cạnh.
Tô Tuế xong, lên tiếng, cũng để lộ sắc mặt gì.
Cô cùng Lâm Tử Hào rẽ một con đường bên cạnh, bề ngoài như con đường nhưng thực giống một con hẻm hơn. Đây là khu phố cũ, với những con đường đan chéo .
Không hiểu , Tô Tuế bỗng một dự cảm chẳng lành và dừng . Lâm Tử Hào bên cạnh cũng dừng theo, cô với vẻ khó hiểu: “Sao thế?”
Cô cố ý lấy điện thoại , giả vờ xem giờ: “Tôi đột nhiên nhớ còn việc, nữa.”
Lâm Tử Hào định gì thì từ xa vài đang tiến gần. Hắn mỉm nhún vai: “Được thôi, tùy chị.”
Tô Tuế , cảm thấy chút kỳ lạ. Chẳng lẽ nghĩ quá nhiều ?
CweetCweet>
ngay giây tiếp theo, khi , thấy mấy đằng xa, cô mới phản ứng – quả nhiên mắc bẫy của Lâm Tử Hào.
Cô đang đầu tiên, bất giác nắm chặt điện thoại trong tay, căng như dây đàn.
Chẳng trách trong thời gian thấy nhóm của gã tóc vàng xuất hiện gần cổng trường. Hóa nhuộm tóc đen, và bây giờ bất ngờ xuất hiện ở đây.
Nếu quần treo hai sợi dây xích quen thuộc, suýt chút nữa cô nhận . Nhìn giờ vẻ thuận mắt hơn .
Dù cũng thể chạy thoát. Giữa ban ngày, cô tin bọn chúng dám làm gì quá đáng. Thế là cô thẳng Cao Dương, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: “Các rốt cuộc làm gì?”
Cao Dương ngạc nhiên khi thấy thái độ điềm tĩnh của cô. Hắn trả lời trực tiếp, mà đổi hướng hỏi về Hứa Kim Triêu: “Hứa Kim Triêu ? Gần đây thấy nó xuất hiện nhỉ?”
“Tôi .”
“Không ? Bọn mày là bạn học với ? Mày chẳng lẽ ?”
“......”
Thấy cô đáp , Cao Dương tiếp tục: “Như , mày gọi điện thoại kêu nó tới đây, tao sẽ cho mày , thế nào?”
Hắn quan sát cô lâu. Hứa Kim Triêu hiển nhiên đối xử đặc biệt với cô gái .
Dù Hứa Kim Triêu cuốn hút bởi điều gì ở cô, Cao Dương chỉ cần cơ hội hành hạ Hứa Kim Triêu là sẽ vui sướng vô cùng.
Tô Tuế nhíu mày. Vậy thực luôn nhằm Hứa Kim Triêu, chứ gây rắc rối cho cô ?
Lẽ nào hai bọn họ thù oán cá nhân? Nếu , một chút xung đột nhỏ giữa Hứa Kim Triêu và Dương Kha cũng thể khiến bám riết buông.
Cô lặng lẽ giấu điện thoại lưng: “Hứa Kim Triêu xin nghỉ lâu , hơn nữa điện thoại của .”
“Không mà giấu điện thoại lưng làm gì?”
Lâm Tử Hào đang bên cạnh, nhanh chóng cướp lấy điện thoại từ tay cô.
“Lâm Tử Hào!” – Tô Tuế hoảng sợ, vội đưa tay giành điện thoại.
Lâm Tử Hào ỷ chiều cao, cố ý giơ cao hai tay, cô với ánh mắt khiêu khích – y hệt lúc nhỏ từng làm với cô.
Không vì tâm trạng kích động vì hồi tưởng chuyện cũ, vành mắt cô bỗng ửng đỏ.
Thế nhưng cô , chỉ chằm chằm Lâm Tử Hào.
Quả nhiên, chó thì bao giờ bỏ thói quen cũ – nhiều năm trôi qua, vẫn trơ trẽn như .
Mấy bọn Cao Dương chỉ bên cạnh xem kịch. Xung quanh thỉnh thoảng vài ngang, nhưng đa chỉ liếc tiếp.
Sau vài phút giằng co, Lâm Tử Hào buông cánh tay xuống, vẫy điện thoại mặt cô: “Còn lấy điện thoại ? Câm ?”
Nói xong, bật : “À, suýt nữa em quên… chị giỏi nhất là giả câm mà nhỉ?”