Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 19: Mặt trăng của cô ấy

Cập nhật lúc: 2025-08-24 15:15:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: Matcha

Beta: Meow 

CHƯƠNG 19

“Mặt trăng của cô

Sáng hôm , Tô Tuế vẫn đến lớp từ sớm, cô mang thêm một phần đồ ăn sáng.

Tối qua, nếu Hứa Kim Triêu tiện đường đưa về, lẽ cô đối mặt với nhóm – coi như là nữa cảm ơn .

Hôm nay Hứa Kim Triêu đến muộn. Chỉ khi tiếng chuông tiết đầu vang lên, mới bước lớp và ngay lập tức gục mặt xuống bàn ngủ.

May giáo viên tiết dễ tính, nguyên tắc của giáo viên là chỉ cần ảnh hưởng đến lớp, làm gì cũng .

Hứa Kim Triêu ngủ suốt cả tiết, mãi khi chuông hết giờ vang lên mới ngẩng đầu.

Anh liếc hộp sữa và ổ bánh mì bên cạnh, ngước mắt Tô Tuế, khẽ gọi giọng khàn đặc: “Bạn cùng bàn.”

“Ừm?”

“Lấy giúp cốc nước .”

Tô Tuế ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu: “Được.”

Hứa Kim Triêu dậy, chỉ đẩy ghế một chút. Tô Tuế nhỏ con, trống đủ để cô .

Cô lấy cốc giấy, rót nước đặt lên bàn : “Đây.”

“Cảm ơn.”

CweetCweet>

Hứa Kim Triêu nhấp một ngụm nước, lục trong cặp lấy hộp thuốc, đổ hai viên nang tay và nuốt xuống, vẻ mặt vẫn bình thản.

Lúc Tô Tuế mới hiểu , hóa lớp ngủ vô cớ – là vì ốm.

khuôn mặt , ửng đỏ khác thường, là do ngủ sốt.

“Cậu ?” – cô hỏi, giọng đầy lo lắng.

Hứa Kim Triêu khẽ nhếch môi, giọng điệu phớt lờ: “Không , chỉ cảm nhẹ thôi.”

Anh sẽ bao giờ thừa nhận là tối qua đột nhiên gặp mưa đường về khiến ốm. Một thằng con trai mà chỉ vì dính chút mưa ốm, yếu đuối thật.

Vì uống thuốc, suốt buổi sáng chỉ gật gù buồn ngủ, cuối cùng còn đổi chỗ với Tô Tuế.

Lý do Hứa Kim Triêu góc khuất là để khó phát hiện khi ngủ gật.

Đến trưa, cũng ăn. Khi Tô Tuế trở lớp bữa trưa, cô phát hiện vẫn gục mặt bàn, đeo tai , ngủ .

Hộp sữa sáng nay cô để bàn mở nắp, uống hết một nửa, còn bánh mì vẫn nguyên vẹn trong ngăn bàn.

Tô Tuế nhẹ nhàng đưa tay chọc Hứa Kim Triêu.

“Gì ?” – lập tức ngẩng đầu.

Cô đẩy ổ bánh mì về phía , giọng dịu dàng: “Cậu ăn cái .”

“Không hứng, ăn.”

“Loại ngon, thích…” – Cô đột nhiên ngừng lời.

Hứa Kim Triêu thích ăn đồ ngọt – kem, bánh kem, kẹo mút – những thứ ưa chuộng. Đây là điều cô vô tình phát hiện đây.

May mà cô kịp dừng lời, nếu Hứa Kim Triêu sẽ nghĩ cô là kẻ biến thái. Ngay cả sở thích ăn uống của cũng rõ…

Nghĩ , Tô Tuế cúi đầu xuống, bối rối.

Ừm, nên tìm lý do gì đây…

Dù cô chỉ đang suy nghĩ vu vơ, nhưng biểu cảm trong mắt Hứa Kim Triêu mang một ý nghĩa khác.

Chà.

“Được , , ăn đây.” – Anh giật lấy ổ bánh từ tay Tô Tuế, xé bao bì và cắn một miếng.

Tô Tuế ngơ ngác .

Hứa Kim Triêu từ khi nào dễ bảo thế ?

Khi ăn xong, cô đặt một cốc nước ấm mặt .

“Uống thuốc .”

Hứa Kim Triêu chằm chằm cô vài giây, đột ngột nghiêng về phía , nửa nửa : “Cậu quan tâm đến thế ?”

Lớp học dần đông hơn, xung quanh bắt đầu ồn ào. 

Đôi mắt sắc lạnh của lúc mang vẻ lả lơi khác thường.

Tô Tuế khựng một nhịp, phản ứng chậm hơn bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-19-mat-trang-cua-co-ay.html.]

“A…”

Hứa Kim Triêu khẽ , và Tô Tuế ngay lập tức hiểu hàm ý trong câu .

Cô bình thản mặt , trả lời nhỏ nhẹ: “Tôi chỉ lây bệnh thôi.”

“……”

Hứa Kim Triêu cảm thấy dạo thật sự quá chiều chuộng cô nhóc . Giờ cô chẳng còn chút e ngại nào với nữa.

Vừa tan giờ tự học tối, Tô Tuế thấy bồn chồn.

Không hôm nay nhóm còn đợi ngoài cổng .

Hay là… tiếp tục theo Hứa Kim Triêu?

Vừa nghĩ bước cổng trường, cô liền định gọi , nhưng ngẩng đầu lên thấy bóng dáng Hứa Kim Triêu .

“Rõ ràng nãy còn phía mà…” – Cô lẩm bẩm một .

Thôi .

Biết hôm nay bọn chúng ở đó.

“Này, nhanh lên ? Cậu là ốc sên ?” – Một giọng điệu lười biếng vang lên từ bên cạnh.

Tô Tuế đầu, bất ngờ đối mặt với đôi mắt đen thăm thẳm.

Chàng trai với vẻ mặt bất cần, ánh mắt đầy sốt ruột.

Thấy cô vẫn ngây , thúc giục tiếp: “Nhanh lên, đừng làm phiền về ngủ.”

Tô Tuế ngơ một chút, vội vã bước đến. 

Có lẽ ngay cả cô cũng nhận , khoảnh khắc thấy Hứa Kim Triêu, đôi mắt cô bỗng bừng sáng.

Hứa Kim Triêu khẽ liếc phía , thấy Tô Tuế cẩn thận yên xe.

Anh mặt , ở nơi cô thể thấy, khóe miệng khẽ cong lên.

Đêm khuya, khi rẽ qua phố bộ, con đường trở nên vắng lặng.

Hứa Kim Triêu đạp xe , nhanh cũng chậm. Áo đồng phục phanh , vạt áo nhẹ nhàng phất phơ, thỉnh thoảng chạm nhẹ mu bàn tay Tô Tuế.

Trong khí thoang thoảng hương hoa quế, hòa cùng mùi nước giặt dịu nhẹ từ Hứa Kim Triêu, Tô Tuế cảm thấy tim như uống cả chai nước ngọt ga, nổi bong bóng sùng sục trong lồng ngực.

“Hứa Kim Triêu, cảm ơn .” – Giọng cô ấm áp vang lên từ phía .

Hứa Kim Triêu khẽ “hừ”, mang theo chút tinh nghịch: “Cậu thể thiết thực hơn ?”

“Gì cơ?” – Tô Tuế đầu, ánh mắt bối rối tò mò.

“Ví dụ như ngày mai tiếp tục mang đồ ăn sáng cho .”

“Được.”

Tô Tuế khẽ mỉm , nụ nhẹ nhàng in môi. Cô ngước bầu trời đêm đen kịt. Đừng trăng, đến một ngôi cũng chẳng thấy.

Ngập ngừng một lát, cô thận trọng đưa tay nắm lấy một góc áo nhỏ của Hứa Kim Triêu. Không , mặt trăng của cô cô nắm giữ .

Khi Hứa Kim Triêu về đến nhà, gần 11 giờ. Vừa bước , thấy bà Khương đang với ánh mắt dò xét.

“Sao con thế?”

Khương Khả Tinh lướt ánh mắt đầy ẩn ý một hồi, chậm rãi : “Thảo nào… bảo hôm nay con sốt vẫn cố đến trường…”

Hứa Kim Triêu: “?”

“Hóa là như .”

Hứa Kim Triêu vẫn ngơ ngác hiểu.

“Xời, còn giả bộ với nữa.”

“……”

Khương Khả Tinh liếc , tiếp tục: “Bố con về thấy hết . Hừ, ngang qua cửa nhà mà cũng chịu .”

Nghe , Hứa Kim Triêu nhướn mày, bình thản đáp: “Có gì to tát mà.”

Chẳng qua là giúp đỡ bạn học về nhà thôi, giấu giếm.

Thấy phản bác, bà Khương cố ý nghiêm mặt: “Bình thường con nghịch ngợm thế nào bố quản, nhưng chuyện con điều.”

“Ừ?”

“Đừng làm ảnh hưởng đến cô bé đó…” – Bà Khương ngập ngừng, “…việc học hành.”

Hứa Kim Triêu ngoáy mắt trong lòng, gì.

Thành tích của hơn cô nhóc nhiều, ảnh hưởng thì cũng là cô ảnh hưởng đến !

Loading...