Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 18: Há miệng mắc quai

Cập nhật lúc: 2025-08-24 15:13:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: Matcha

Beta: Meow 

CHƯƠNG 18

“Há miệng mắc quai”

 

Buổi tự học tối hôm đó bài kiểm tra nhỏ môn tiếng Anh.

Tô Tuế chăm chú hàng loạt từ tiếng Anh mặt, đầu óc trống rỗng. Một câu trắc nghiệm mà cô mất mười phút vẫn chọn đáp án.

Hiếm khi thấy cô mất tập trung như , Hứa Kim Triêu liếc thêm vài .

Cuối cùng, nghịch ngợm duỗi chân đá nhẹ chân ghế của cô.

Tô Tuế giật , tỉnh táo ngay, sang với vẻ mặt ngơ ngác, khẽ mấp máy môi: “Gì ?”

Hứa Kim Triêu chỉ lạnh lùng liếc mắt, như thể gây chuyện vô vị .

Thấy , Tô Tuế cũng thôi bận tâm, gạt bỏ tạp niệm, tiếp tục làm bài.

Tiếng chuông tan học vang lên, cả lớp như chim sổ lồng, ùa lao về phía ký túc xá và cổng trường.

Như thường lệ, Tô Tuế thu dọn đồ đạc nhanh gọn, đeo ba lô và rời lớp.

Chỉ điều , cô vội vã như khi.

Hứa Kim Triêu bạn cùng lớp giữ hỏi bài, nhưng khi bước hành lang, lập tức nhận bóng dáng Tô Tuế vẫn đang đó.

“Chưa về ?” – Anh buông một câu hỏi xã giao.

Tô Tuế khẽ “ừ”, lặng lẽ bước theo xuống cầu thang.

Thực , cô đang chờ Hứa Kim Triêu, nhưng ngại thẳng, đành ngoài đợi .

Hai cách một quãng, giữa chừng Hứa Kim Triêu còn ngoái cô, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Chẳng mấy chốc, họ đến cổng trường.

Tô Tuế cố ý liếc xung quanh, thấy bóng dáng nhóm tóc vàng , lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ đám mà mấy cô gái trong căn-tin nhắc đến hôm nay bọn họ? Nghĩ , bước chân cô bỗng trở nên nhẹ nhàng hẳn.

Khi tới bến xe, cô đồng hồ – chỉ muộn hơn ngày vài phút.

Xe tới, Tô Tuế dựa cột biển, vô tư đếm từng chiếc xe chạy qua.

“Bạn học Tô Tuế?”

Một giọng bất ngờ vang lên phía .

Nghe thấy tên , Tô Tuế đầu , trong tích tắc suýt cắn lưỡi vì hoảng hốt.

Sao… tên tóc vàng xuất hiện ở đây?!

Hơn nữa, tên ?

Tô Tuế siết chặt dây đeo ba lô, ánh mắt đầy cảnh giác, thẳng bọn họ.

“Bọn làm gì, cần gì sợ?” – Cao Dương nhạt.

“Này, với Hứa Kim Triêu quan hệ gì ?”

Tô Tuế im lặng, lùi hai bước.

Một tên khác trong nhóm tóc vàng lên tiếng, giọng sắc lẹm: “Hôm mày nhiều lắm mà, giờ câm như hến thế?”

Quả nhiên, bọn họ tìm đến cô… chỉ vì chuyện hôm đó.

May , xe buýt tuyến 652 bất ngờ dừng tại trạm.

Tô Tuế như bắt phao cứu sinh, lập tức lao lên xe.

Đáng mừng là bọn chúng đuổi theo.

Chỉ là khi quẹt thẻ, cô thấy tên tóc vàng hét vọng : “Mai gặp nhé!”

Tô Tuế thầm chửi trong bụng: Đồ bệnh hoạn! Ai thèm gặp chứ!

Hôm , bước lớp, Hứa Kim Triêu phát hiện bàn một hộp sữa và túi bánh mì.

“Này, ai đặt đồ thế?” – Anh hỏi Tô Tuế, cô bạn đang chăm chú học từ vựng bên cạnh, vốn luôn đến lớp sớm.

Tô Tuế dùng sách che mặt, chỉ để lộ đôi mắt, khẽ đáp: “Tôi”

Bộ dạng của cô khiến Hứa Kim Triêu bật , kéo ghế xuống bên cạnh: “Không việc gì mà tặng quà?”

Nói xong, dường như chợt nghĩ điều gì, liếc cô với ánh mắt đầy ẩn ý: “Hay là …”

CweetCweet>

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-18-ha-mieng-mac-quai.html.]

“Không ! Không !” – Tô Tuế vội hạ sách xuống, phủ nhận ngay lập tức.

Hứa Kim Triêu nhướn mày, nụ thoáng qua nơi khóe môi: “Tôi còn gì mà, vội phủ nhận thế?”

“……”

Hít một , Tô Tuế đành thẳng: “À… nhà cũng ở khu Thượng Hà, nên… nên…”

“Ừ, nên ?”

“Nên tối tan học, thể… cùng ?”

Tô Tuế càng càng nhỏ dần, tự bản cô cũng thấy yêu cầu quá kỳ lạ – đột nhiên bảo cùng .

“Tôi… chỉ đùa thôi, cứ coi như thấy gì .”

Vừa xong, cô mặt , dám biểu cảm của Hứa Kim Triêu.

Chẳng bao lâu , cô tiếng ‘soạt’ bên cạnh.

Hứa Kim Triêu xé bao bì, cắn một miếng bánh mì: “Được thôi, ăn của thì mềm môi, tạm gắng gượng đưa một đoạn .”

Lúc , vẫn hiểu vì Tô Tuế đưa đề nghị đó.

đến tối tan học, khi thấy mấy ở bến xe đối diện, lập tức hiểu .

Nụ vốn từ nãy đến giờ tắt lịm, đôi mắt đen hẹp dần, ánh phủ lạnh.

“Bắt đầu từ khi nào ?” – Giọng chút gượng gạo.

Tô Tuế khẽ mím môi: “Hôm qua.”

“Tối qua gặp bọn chúng ?”

“Ừ.”

Hứa Kim Triêu khẽ “hừ”, giọng lạnh lùng: “Tô Tuế, là heo ?”

Tô Tuế cúi đầu, chằm chằm mũi giày, im lặng.

Sao quát cô chứ? Cô làm gì sai.

Hứa Kim Triêu liếc cô, nhận quá đáng, nhưng thái độ lúng túng của cô càng bực.

Cuối cùng, thở dài, tự điều chỉnh : “Lên đây.”

Tô Tuế ngẩng đầu, thấy Hứa Kim Triêu đang xe đạp, một chân đạp lên bàn đạp, một chân chống đất, ngẩng cằm cô.

…”

cái gì mà nhưng! Nhanh lên!”

Tô Tuế “ậm ừ” một tiếng khô khan, cẩn thận lên yên xe đạp, ngả về phía , sợ chạm Hứa Kim Triêu.

“Ngồi yên.”

“Tôi yên .”

“……”

Hứa Kim Triêu liếc phía , thêm gì, chân đạp mạnh khiến chiếc xe lao .

Suốt quãng đường, Tô Tuế vẫn giữ nguyên tư thế , cứng đờ như tượng.

Hai im lặng suốt quãng đường, cho đến khi tới một ngã tư, Hứa Kim Triêu đột ngột dừng .

Do quán tính, Tô Tuế đổ về phía , bản năng khiến cô ôm chặt lấy .

Cảm nhận vòng tay nhỏ bé vòng qua eo, Hứa Kim Triêu bất ngờ cúi , tim đập nhanh hơn một cách khó hiểu.

miệng vẫn chịu thua: “Này, đừng sàm sỡ nhé.”

Tô Tuế lập tức giật , vội vàng nhảy xuống xe, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng. Như thể cô ôm eo Hứa Kim Triêu, mà là một củ khoai nóng bỏng tay.

“Xin ! Tôi cố ý!” – Cô vội vàng xin trong hoảng hốt, giọng còn run run.

Hứa Kim Triêu như cố tình làm khó cô: “Không cố ý thì cuống lên thế?”

“Tôi…” – Tô Tuế phản bác, nhưng tìm lời.

Liếc đèn xanh bật, cô vội chuyển chủ đề: “Hôm nay cảm ơn nhé, nhà ngay mặt , tự về .”

Hứa Kim Triêu ngẩng mặt khu chung cư đối diện, khẽ “ừ” một tiếng.

Tô Tuế băng qua đường, nhanh chóng rẽ khu dân cư.

lúc , điện thoại Hứa Kim Triêu đột ngột reo lên. Anh lấy máy xem, thầm kêu “ ” khi thấy tên gọi.

Vừa bắt máy, kịp bật loa ngoài, giọng bà Khương vang lên: “Thằng nhóc ! Muộn thế còn về nhà, c.h.ế.t ở đấy? Lại rủ Diên Xuyên làm chuyện hả?”

Hứa Kim Triêu nhăn mặt, đưa điện thoại xa: “Mẹ, trong lòng con chỉ thế thôi ?”

“Không thì ? Con trai lớn , tan học chịu về nhà sớm…”

“Thôi , con về ngay đây.” – Hứa Kim Triêu ngắt lời bà Khương, xong liền cúp máy.

Anh khu chung cư đối diện một nữa, nhấc xe, trở về con đường cũ.

Loading...