Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 15: Tôi báo cảnh sát rồi đó
Cập nhật lúc: 2025-08-24 15:09:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
<ĐỢI TRĂNG RƠI>
Trans: Xiaozhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 15
“Tôi báo cảnh sát đó”
Trên đường dòng tấp nập. Khi Tô Tuế định đầu và kỹ nữa, bóng dáng còn ở phía đối diện.
Không lẽ nãy là do cô hoa mắt?
Cô thu ánh mắt, lặng lẽ cúi xuống vũng nước nhỏ chân .
Sau một hồi do dự, cô quyết định nhấc chân về phía đối diện.
Nơi Tô Tuế từng thường xuyên ghé qua, chỉ là mấy năm , khi chuyển nhà cùng , cô còn đến nữa.
Trong vài năm gần đây, các cửa hàng xung quanh phát triển nhanh, đây cũng chẳng khu vui chơi nào.
Những ánh đèn neon sáng chói khiến lóa mắt, làm cô một nữa nghi ngờ: chăng nãy thật sự hoa mắt?
Hứa Kim Triêu lẽ sẽ đến nơi như thế nhỉ?
Ừm… cũng hẳn.
Haiz, bỏ , bỏ , thôi quan tâm nữa.
Cô lắc đầu, định về nhà thì bỗng: ‘Bang!’
Âm thanh từ con hẻm nhỏ bên cạnh vang lên, như tiếng gậy gõ một vật gì đó.
Tô Tuế giật . Trước đây, một chuyện xảy khiến cô ám ảnh về con hẻm tối tăm .
Rõ ràng sợ hãi, nhưng lúc cô di chuyển .
Trực giác mách bảo, thể Hứa Kim Triêu đang ở trong con hẻm đó.
Sau một hồi đấu tranh tâm lý, Tô Tuế quyết định lặng lẽ tiến , quan sát từ xa.
Chỉ cần phát hiện bên trong Hứa Kim Triêu, cô sẽ lập tức bỏ chạy.
Ánh đèn trong con hẻm lờ mờ, cô trốn ở đầu hẻm, cẩn thận thò đầu .
Bên trong khí hỗn loạn hơn cô tưởng. Người trong hẻm ít mà còn ồn ào, khiến cô thể rõ.
Chỉ thấy phía đối diện, hai nhóm đang đối mặt , bầu khí căng như dây đàn.
“Hứa Kim Triêu! Mẹ kiếp, mày đến thật !” – Một trong đó hét lên, giọng nóng nảy.
Vừa ba chữ “Hứa Kim Triêu”, tim Tô Tuế như nhảy đến cổ họng. Thật sự, đó là .
Cô lúc mới nhận , giữa đám lưng về phía con hẻm, một trai đội mũ bóng chày, tay cầm vật gì đó giống cây gậy.
Anh giơ tay chọc vai đàn ông , giọng pha chút nhạo báng: “Không thì ? Mày là trẻ học mẫu giáo đang chơi đồ hàng ?”
Lời dứt, mấy bên cạnh lập tức bật .
Tô Tuế trong chốc lát nhận , đang chuyện chính là Hứa Kim Triêu, sai.
Nếu lầm, đối diện chính là Dương Kha.
Tim cô đập thình thịch, sẽ là vì chuyện chứ…
Nếu đúng , cô sẽ cảm thấy tội vô cùng.
Cô nhớ vài chuyện về Dương Kha: mấy em thiết bên ngoài trường, cả ngày chỉ quanh quẩn làm gì, nhưng những việc dám hoặc nên làm ở tuổi , họ đều làm hết.
Trong đám đông, cái gã tóc vàng đầu , là ‘đại ca’ của bọn họ nhỉ?
Cô bắt đầu lo lắng. Bên Hứa Kim Triêu chỉ bốn , trong khi đối diện đến bảy, tám .
Bầu khí như đang giương cung bạt kiếm, căng thẳng đến cực điểm.
Bỗng nhiên, Tô Tuế chạm vật gì balo…
Có !
Cô nhanh chóng tháo thứ đó xuống, kéo chiếc nhẫn, và ngay lập tức báo động vang lên.
Âm thanh chói tai lan truyền khắp con hẻm.
“Mẹ nó, thứ gì thế?”
Đây cũng là đầu tiên Tô Tuế dùng thứ nên ngay cả cô cũng âm thanh chói tai dọa sợ. Tay run lên, chuông báo động rơi xuống đất.
Nghe tiếng động, đám liên tục đầu. Tô Tuế kịp trốn, ngay lập tức chú ý.
Hứa Kim Triêu đầu, rõ đó, cau mày. kịp gì, liền thấy cô – chú thỏ nhút nhát và ngốc nghếch – giơ điện thoại lên.
“Tôi… báo cảnh sát đó!” – Tô Tuế nghiến răng, lấy hết can đảm .
Vừa , đám tóc vàng lập tức hoảng hốt. Một tên vội khuyên: “Anh Dương, chúng thôi.”
“ đấy, mà còn dính nữa thì rắc rối to!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-15-toi-bao-canh-sat-roi-do.html.]
Cao Dương hung hăng liếc Tô Tuế và Hứa Kim Triêu một cái, đó dẫn rẽ sang lối khác.
Chờ bọn họ hết, Lục Diên Xuyên mới như hồn, lập tức : “Vậy… chúng cũng mau thôi.”
Hứa Kim Triêu trừng mắt : “Mày ngốc ?”
Lục Diên Xuyên: “???”
Không thèm để ý thêm, Hứa Kim Triêu xoay thẳng về phía Tô Tuế, cúi xuống nhặt chiếc còi báo động đất, tiện tay lấy chiếc nhẫn từ tay cô, nhét trả về chỗ cũ.
Âm thanh vang vọng trong con hẻm bỗng chốc yên ắng trở .
Ba phía liền xúm , ánh mắt đầy tò mò chằm chằm thứ trong tay Hứa Kim Triêu.
“Cái quỷ gì đây? Còn phát tiếng kiểu … Tôi còn tưởng cảnh sát ập tới thật chứ.”
Lục Diên Xuyên cầm lấy, xoay xoay trong tay, vẻ mặt đầy hứng thú.
Tô Tuế nhỏ giọng giải thích: “Chuông báo động… để phòng kẻ .”
“Phì—” Lục Diên Xuyên bật , “Thứ thú vị phết đấy.”
Hứa Kim Triêu liếc một cái, khẽ nhếch môi chế nhạo: “Đến trẻ mẫu giáo còn phân biệt tiếng còi cảnh sát.”
Lục Diên Xuyên: “...”
Được thôi, coi như ngốc.
nghĩ … nãy đám tóc vàng chẳng cũng hoảng sợ chạy mất dép ? Cậu thấy lòng dễ chịu hơn hẳn.
Ánh mắt Lục Diên Xuyên chợt dừng ở cô gái đối diện, ngó nghiêng vài , càng càng thấy quen mắt… ừm, đôi mắt to…
!
“A, em gái nhỏ, là !” – Lục Diên Xuyên chút vui mừng.
“Còn nhớ ? Trước đó chúng còn tiệm nét chơi game chung mà.”
Tô Tuế một thoáng, khẽ gật đầu: “Nhớ.”
“Này —”
“Sao ở đây?”
Hứa Kim Triêu cắt ngang lời Lục Diên Xuyên, bước lên chắn mặt , ánh mắt chăm chú Tô Tuế.
“Tôi… ngang qua thôi. Nghe thấy tiếng động nên đến xem thử.” – Tô Tuế đáp khẽ, giọng mang chút chột .
Hứa Kim Triêu cảm thấy buồn đến mức đầu suýt nữa thì vùi ngực. Nếu ngoài thấy, e rằng còn tưởng cô đang lén theo dõi bọn họ.
Anh vạch trần, chỉ cúi xuống cài còi báo động, đưa trả cho cô.
mà trong lòng chút tò mò: cô vẫn mang cái thứ hồ lô theo bên nhỉ?
Ánh mắt Lục Diên Xuyên qua giữa hai , với kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn, như thấy chút gì đó bất thường.
Có gì đó .
A Triêu hôm nay… .
Cậu lập tức chớp mắt với Hứa Kim Triêu, đầy ngụ ý: “Cái đó… Triêu , chúng . Cậu cũng mau về nhà nhé.”
Dứt lời, hiệu cho Hà Đông Lâm và Khâu Thiên. Cả bọn lập tức hiểu ý, thoắt cái biến mất ở lối con hẻm.
Không khí bỗng trở nên ngượng ngập.
Tô Tuế mím môi, khẽ : “Cái đó… về đây. Tạm biệt.”
Hứa Kim Triêu gật đầu, khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng vội vã rời của cô. Trong lòng bất giác dấy lên suy nghĩ: Chẳng lẽ dọa cô sợ ?
“Này, nhà ở ?” – cất giọng gọi với theo.
Tô Tuế khựng , đầu: “Ở bên đường Thượng Hà.”
“À… cùng , đúng lúc tiện đường.”
“...”
Tô Tuế bước khẽ lẩm bẩm: “Rõ ràng nhà của Hứa Kim Triêu ở hướng đó…”
CweetCweet>
Nếu cô nhớ lầm thì nhà rõ ràng ở hướng ngược .
Đây gọi là ‘thuận đường’ cái gì chứ?
Chẳng lẽ… chuyển nhà ?
Ngoài giả thuyết đó , Tô Tuế thật sự tìm lời giải thích nào hợp lý hơn.
Dù cô cũng chẳng rành chuyện đường , chỉ đành coi như Hứa Kim Triêu đưa về nên mới cố ý thế.
Trên suốt quãng đường, cả hai đều im lặng.
Tô Tuế vốn là trầm tính, bình thường ít , nay cạnh Hứa Kim Triêu càng kín tiếng hơn.
Hứa Kim Triêu thì khác, chậm rãi phía , ánh mắt dõi theo mái tóc đuôi ngựa đung đưa mặt.
Trong một khoảnh khắc như ma xui khiến, bất giác cất giọng:
“Tô Tuế—”