Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 14: Bộc lộ hết trên mặt

Cập nhật lúc: 2025-08-24 15:08:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: Mutter Seelenallein

Beta: Meow

CHƯƠNG 14

“Bộc lộ hết mặt”

 

Lục Diên Xuyên sững , lập tức đểu: “Ầy, , cần gì mấy lời cay nghiệt thế.”

Hứa Kim Triêu liếc một cái. Nếu xung quanh còn nhiều , thật sự cho Lục Diên Xuyên nếm đủ cả hai câu.

Thấy Hứa Kim Triêu chẳng buồn để ý đến nữa, Lục Diên Xuyên chỉ hì hì, khoanh tay sang một bên, bộ dạng như đang xem trò vui: “Được thôi, đây . Tôi xem xem làm cách nào để…”

Cậu còn hết câu, thì thấy Hứa Kim Triêu nhàn nhã đẩy cần gạt hai cái, ấn nút.

Cần gắp hạ xuống, chuẩn xác kẹp trúng một con thú bông, đó ‘tách’ một tiếng rơi gọn lỗ, dễ dàng đến mức khó tin.

Từ lúc bỏ xu đến khi lấy thú bông , tất cả đến một phút.

Lục Diên Xuyên trố mắt, chằm chằm mặt như thể thấy quái vật.

ĐẬU MÁ!

DỰA VÀO ĐÂU CHỨ?!

Cậu gắp hơn hai mươi vẫn tay trắng, còn Hứa Kim Triêu chỉ cần một dễ dàng gắp .

“Ha ha! Vốn dĩ ngay từ đầu thể làm chính là đó, Lục Diên Xuyên!”

Hà Đông Lâm ở bên cạnh ồn ào cố tình làm to chuyện.

“Chậc, cái máy chắc chắn .” – Lục Diên Xuyên bực bội đá một cú thành máy gắp thú.

Hứa Kim Triêu cầm con gấu bông gắp , ném thẳng cho , khóe môi nhếch lên khiêu khích.

CweetCweet>

Không cam lòng, Lục Diên Xuyên lập tức đấu tay đôi, xem rốt cuộc ai gắp nhiều thú hơn.

Thế là trong nửa tiếng , cả dãy máy gắp thú hồng vàng trong khu trò chơi liên tục vang lên tiếng ầm ĩ, tiếng chửi rủa xen lẫn đùa.

Người khỏi khu trò chơi ai nấy đều ôm theo vài con gấu bông trong tay.

Dĩ nhiên, phần lớn chiến lợi phẩm đều là do Hứa Kim Triêu gắp .

Anh đặt tay lên vai Lục Diên Xuyên, cong môi khẩy: “Thế nào, phục ?”

“...Phục.”

“Được, tối nay đãi cơm. Lần dạy bí quyết.”

“...” – Lục Diên Xuyên nghẹn họng, chẳng buồn đáp . Quay đầu sang Giang Lâm, hỏi: “Lâm Lâm, ăn gì?”

“Tôi thì gì cũng .”

“OK! Vậy Xuyên ca sẽ dẫn các ăn lẩu!” 

Trời dần tối, cơn mưa cũng tạnh.

Tô Tuế bước khỏi thư viện, gió mát mưa thổi qua khiến cô vô thức vò vò vạt áo cho đỡ dính ẩm.

Bà ngoại gọi điện báo rằng tối nay sẽ cùng mấy bạn đánh mạt chược, dặn cô tự lo ăn uống bên ngoài.

Quẹo trái, rẽ qua mấy con hẻm nhỏ, cuối cùng Tô Tuế cũng tìm thấy một quán ăn bình dân, chẳng mấy bắt mắt.

Trong quán chỉ một ông chú trung niên tầm bốn, năm mươi tuổi. Thấy khách , ông niềm nở chào: “Muốn ăn món gì nào?”

“Cho cháu hai lạng bún gạo nước gà ạ.”

Gọi món xong, Tô Tuế chọn một chỗ sát tường, lặng lẽ xuống.

Trong lúc chờ, cô khẽ đưa mắt quan sát xung quanh. Bàn ghế trong quán đều cũ kỹ, ngay cả tấm biển hiệu ngoài cửa cũng chỉ là dòng chữ tay đơn giản. Nếu nhờ đồ ăn ở đây ngon, e rằng chẳng mấy ai để ý đến quán nhỏ sâu trong con hẻm .

Lạ là hôm nay khách đông lắm, gian thoáng đãng và yên ắng hơn thường ngày.

Vài phút , ông chủ bưng một bát bún gạo nóng hổi. Tô Tuế mỉm cảm ơn, từ tốn dùng đũa.

Cô ăn tao nhã. Hơi nóng từ bát bún còn nghi ngút, thổi ăn, chậm rãi thưởng thức. Đến khi ăn xong một bát, nửa tiếng cũng trôi qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-14-boc-lo-het-tren-mat.html.]

Lúc tính tiền, ông chủ loay hoay tìm tiền lẻ, hớn hở cô: “Cô bé, hình như đây cháu từng ăn ở đây ? Trông cháu quen lắm.”

Tô Tuế mỉm : “Vâng, từ hồi tiểu học cháu vẫn ghé qua.”

Người một lúc lâu, chủ tiệm bún gạo đột nhiên đập tay, “Tôi nhớ !”

Bà chủ ngạc nhiên, chồng đầy nghi hoặc: “Ông nhớ cái gì thế?”

Ông chủ hạ giọng, như sợ chính cũng tin nổi: “Bà còn nhớ ? Trước một cô bé ngày nào cũng đến ăn ở tiệm …”

Bà chủ chau mày, cố gắng lục lọi trí nhớ: “Hình như… đúng là . tự dưng ông nhắc đến chuyện cũ ?”

Ông chủ chậm rãi đáp, giọng mang chút bàng hoàng: “Vừa nãy, cô bé đó . lạ thật… ngày xưa nó ?”

lúc , tiếng chuông leng keng vang lên, một vị khách mới bước .

“Khỏi bệnh chứ .” Bà chủ buông một câu bâng quơ, lập tức chào hỏi vị khách mới bước .

Rời khỏi quán lẩu, đám của Lục Diên Xuyên hăng hái rủ net đánh game thâu đêm. Thế nhưng Giang Lâm chẳng hùa theo.

Lục Diên Xuyên đành gọi xe cho cô. Tiễn xong, mới sang đám Hứa Kim Triêu: “Các em, ?”

Hứa Kim Triêu liếc điện thoại, dứt khoát lắc đầu: “Tôi về ngủ bù.”

“Mới mấy giờ mà ngủ bù cái gì, bù cái m.ô.n.g !” – Lục Diên Xuyên trợn mắt, cam lòng để rời , liền dang tay chặn đường.

“Lục Diên Xuyên, còn bỏ tay , tin cho tàn phế ?”

“Hứ, tin.”

Chỉ một giây , Hứa Kim Triêu liền chộp lấy tay , vặn ngược mạnh. Lục Diên Xuyên đau đến mức hét toáng, chẳng còn quan tâm gì đến hình tượng.

“Ai da, ai da! Nhẹ thôi, Triêu, sai ! Tôi sai … Tên Hà cẩu , còn mau qua cứu với!”

Giữa lúc hai còn giằng co, một giọng đáng ghét bỗng chen ngang: “Ơ kìa, chẳng là bạn học Hứa Kim Triêu ? Thật đúng lúc quá.”

Hứa Kim Triêu buông tay Lục Diên Xuyên, ánh mắt lạnh lẽo hướng về nơi phát tiếng .

Là Dương Kha.

Bên cạnh Dương Kha còn mấy tên trông chẳng giống học sinh chút nào. Tên cầm đầu tóc nhuộm loang loáng, cổ và thắt lưng treo hai sợi dây chuyền bạc, miệng ngậm điếu thuốc, phong thái y như bước từ phim giang hồ.

Lục Diên Xuyên lắc lắc cánh tay bẻ đau, cau mày: “Chậc, A Triêu, trong lớp của còn mấy loại ?”

Thời đại nào , còn theo cái xu hướng thời .

Hứa Kim Triêu chỉ nhếch khóe môi, đáp.

Lời châm chọc tuy chẳng chỉ mặt gọi tên, nhưng đủ để lọt hết tai đối phương. Sắc mặt Dương Kha sa sầm, liếc sang gã tóc vàng bên cạnh: “Anh Dương, chính là thằng nhãi ngông cuồng mà em kể với .”

Cao Dương nhếch môi nhạt, ánh mắt dừng Hứa Kim Triêu như thể dò xét: “Tôi . Lúc , ở trường Trung học 13, khá nổi tiếng mà.”

Hứa Kim Triêu khựng , nhướng mày. Nổi tiếng đến mức cả loại cũng ?

Ánh mắt hai bên chạm , bầu khí như chùng xuống.

Cuối cùng, Cao Dương vẫn là phá vỡ sự im lặng: “Chuyện đều Dương Kha kể . Tôi quan tâm thế nào, chỉ cần xin .”

Nghe thế, Lục Diên Xuyên lập tức khoái chí, hích vai Hứa Kim Triêu, ha hả: “Này, bảo bớt kiêu . Giờ thì thấy , rước rắc rối !”

Hứa Kim Triêu đối mắt với Cao Dương, ánh bình thản đến mức khiến khác khó chịu. Một thoáng , nghiêng đầu, liếc qua đám phía , nhếch khóe môi nở nụ đầy khinh khỉnh: 

“Nếu thì ?”

Ở một bên, Hà Đông Lâm và Khâu Thiên cũng chẳng bỏ lỡ màn kịch , cả hai bắt đầu âm thầm nhập vai cuộc vui.

Phải , Hứa Kim Triêu xưa nay nổi tiếng kiểu ‘bộc lộ cảm xúc mặt’.

càng rạng rỡ bao nhiêu… thì đối phương càng khó giữ thể diện bấy nhiêu.

Tô Tuế ăn xong, quyết định bộ về nhà. 

Đến tối, con đường vòm hoa trở nên náo nhiệt hẳn: một bên là những sạp đồ nướng nghi ngút khói, bên là ánh đèn neon rực rỡ từ quán bar hắt , chiếu sáng cả dãy phố.

Ở một sạp nướng đối diện, vị khách may làm rơi vỡ thứ gì đó, mấy bán liền tất bật cúi xuống dọn dẹp.

Tô Tuế thấy tiếng động, theo bản năng ngó sang. Vừa định , cô khựng một chút.

Hình như… chính là Hứa Kim Triêu.

Loading...