Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 13: Kỳ nghỉ Quốc Khánh

Cập nhật lúc: 2025-08-24 15:07:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: Mutter Seelenallein

Beta: Meow

CHƯƠNG 13

“Kỳ nghỉ Quốc Khánh”

Kỳ nghỉ Quốc khánh năm cuối cấp 3 chỉ vỏn vẹn ba ngày. Trước kỳ nghỉ, học sinh còn trải qua một đợt kiểm tra tháng.

Sau khi thi xong, Tô Tuế cảm thấy làm bài cũng tệ.

Buổi chiều, trong tiết học cuối cùng khi tan lớp, khi cô đang chăm chú làm bài tập hiểu thì bỗng một cục giấy từ bay tới, rơi ngay mặt.

Tô Tuế ngẩng đầu sang, bắt gặp Trương Duyệt đang nháy mắt với .

CweetCweet>

Cô mở mẩu giấy : [ Chuyện hôm với , quên chứ? Làm ơn đó! ]

Ngẩng lên nữa, thấy Trương Duyệt vẫn chằm chằm, Tô Tuế chỉ còn khẽ gật đầu.

Sau đó, cô khẽ nghiêng đầu sang Hứa Kim Triêu bên cạnh. Anh làm đề, chống cằm, tay còn thì xoay bút một cách nhàn nhã. Nhiều câu dường như chỉ cần liếc qua, thể đoán đáp án.

“Cậu chằm chằm làm gì thế?” – Hứa Kim Triêu thèm ngẩng đầu, nhưng bất ngờ lên tiếng.

Tô Tuế giật . Bị phát hiện .

chút lúng túng.

Còn nữa, cái gì mà gọi là ‘ chằm chằm’? Cô chỉ liếc sang vài thôi mà.

Không thấy cô đáp , Hứa Kim Triêu khẽ ngẩng mắt, chậm rãi “Hửm?” một tiếng.

Tô Tuế chợt nhớ đến lời Trương Duyệt nhờ vả đó, bèn nhỏ giọng : “Ngày mốt là sinh nhật Trương Duyệt. Cậu mời cả lớp đến dự, nhờ hỏi ?”

Hứa Kim Triêu nhướng mày: “Trương Duyệt là ai?”

“...Là lớp phó môn Ngữ văn, tóc ngắn, hàng thứ tư bên đó.”

Nghe , Hứa Kim Triêu ngẩng đầu theo hướng cô chỉ, đó khẽ “Ồ” một tiếng.

Tô Tuế chớp chớp mắt. Cái “ồ” ý gì?

Đi chứ?

Từ ở sân trường, khi Hứa Kim Triêu đưa cho cô một chai nước và một viên kẹo, mối quan hệ giữa hai dường như trong thoáng chốc trở bình thường.

Cô cũng còn cố tình né tránh nữa.

Thực , suy nghĩ của cô đơn giản. Dù cũng là năm cuối cấp, thời gian ở trường chẳng còn nhiều, hơn nữa cũng sẽ còn cạnh bao lâu nữa.

Vậy thì cứ để chuyện thuận theo tự nhiên, để trái tim cô thoải mái mà đập theo nhịp riêng của nó là đủ .

Hứa Kim Triêu thích ai, đó là chuyện của .

Còn việc cô thích Hứa Kim Triêu… cũng chỉ là chuyện của riêng .

Thậm chí, chẳng cần .

Một lúc , cô khẽ hạ giọng: “Vậy… ?”

Thực , Trương Duyệt là một . Trước đây, cô từng cùng bàn với cô một thời gian. Tuy còn chung nữa, nhưng mỗi vô tình chạm mặt, Trương Duyệt đều vui vẻ chào hỏi cô.

Chính vì , hôm khi cô chạy đến nhờ vả, cô do dự một lúc cũng đồng ý giúp.

Thấy cô cứ vòng vo mãi, nhớ đến ánh mắt cô mẩu giấy ban nãy, Hứa Kim Triêu cũng đại khái đoán đầu đuôi câu chuyện.

“Không .”

Tô Tuế sững , dường như ngờ từ chối dứt khoát đến .

nghĩ cũng đúng thôi. Hứa Kim Triêu vốn chẳng kiểu thích tham dự tiệc sinh nhật, huống hồ đó còn là một bạn học mấy thiết.

Tiếng chuông tan học vang lên, Hứa Kim Triêu xách cặp rời khỏi lớp.

Trong lúc Tô Tuế đang cúi đầu thu dọn sách vở, Trương Duyệt chạy tới, giọng đầy chờ mong: “Sao , ? Cậu thế nào?”

“Cậu hôm đó việc nên .” – Tô Tuế khẽ đáp, cẩn thận giúp Hứa Kim Triêu tìm một lý do từ chối.

“Ồ, thôi.” – Trương Duyệt thất vọng, nhưng vẫn mỉm : “Cảm ơn nhé.”

Đợi Trương Duyệt rời , Tô Tuế mới chậm rãi tiếp tục thu dọn sách vở. Rõ ràng kỳ nghỉ chỉ vỏn vẹn ba ngày, mà bài tập nhiều đến mức thiếu một trang nào.

Ngày nghỉ đầu tiên, cô ở lì trong nhà, làm xong phần lớn bài tập. Đến mức ngay cả bà ngoại cũng ngờ nổi.

Trong bữa cơm tối, bà còn cố ý nhắc nhở: cân bằng giữa học và nghỉ ngơi, đừng lúc nào cũng đóng cửa trong phòng mà chỉ học bài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-13-ky-nghi-quoc-khanh.html.]

Tô Tuế cũng đành lời, ngày thứ hai cô ngoài.

Điểm đến – chính là Ngẫu Ngộ.

Hừm… cô thử vận may của xem, liệu thể vô tình chạm mặt Hứa Kim Triêu .

Cô chẳng cách nào liên lạc với , thứ duy nhất chỉ là tài khoản game. Trước đây do đồng hạng nên hai từng kết bạn qua trò chơi.

đáng tiếc, hôm nay chẳng ‘cuộc gặp tình cờ’ nào hết.

Không Hứa Kim Triêu , chỉ thấy Lâm Tuyết trong quầy bar, chăm chú ngắm bộ móng làm xong.

Vừa thấy Tô Tuế, Lâm Tuyết liền tươi chào hỏi: “Tô Tô đến , mau xem bộ móng dì mới làm, ?”

Tô Tuế bộ móng tay dài, sặc sỡ của cô , khéo léo đáp: “Dạ, lắm ạ.”

, Lâm Tuyết trong tương lai thể trở thành mợ của cô, nên thế nào cũng giữ thể diện.

Không Hứa Kim Triêu ở đây, Tô Tuế và Lâm Tuyết chẳng gì nhiều để trò chuyện. Nói đôi ba câu xong, cô liền xoay xuống lầu, rẽ hướng về phía thư viện.

Mấy ngày thời tiết vẫn còn dễ chịu, đến lễ Quốc Khánh, khí bất chợt trở lạnh.

Hôm nay lất phất thêm mưa phùn.

Tô Tuế chọn gần cửa sổ, chỉ cần nghiêng đầu là thể phong cảnh bên ngoài.

Cô vốn thích những ngày mưa như thế .

So với sự tĩnh lặng của thư viện, khu vòm hoa gần đó náo nhiệt hơn nhiều.

Bên cạnh máy gắp thú, mấy nữ sinh tụ tập ríu rít, thỉnh thoảng đầu về phía trai mặc đồ đen cách đó xa.

Hứa Kim Triêu khoanh tay, gương mặt đầy vẻ chán ghét, ánh mắt dán chặt đám .

Anh thực sự nghĩ thông nữa – rốt cuộc thần kinh nào của lệch, mà chịu chạy đến khu trò chơi điện tử để giúp bọn họ gắp thú cơ chứ.

Lục Diên Xuyên thì làm gì, vốn là đang giúp Giang Lâm.

còn hai tên … tại cứ hễ thấy con gái là kích động như thế?

Thật , hôm nay bọn họ cũng net, chỉ điều ở Ngẫu Ngộ, mà là chạy thẳng đến khu vòm hoa .

Nơi đây vui chơi, ăn uống đủ cả, vốn giới trẻ ưa thích.

“Đậu má, cái quỷ gì thế ? Máy !”

Sau hơn mười phút gồng mà vẫn chẳng gắp con thú nào, Lục Diên Xuyên rốt cuộc nhịn nổi mà bật tiếng chửi.

Tiếng chửi khiến xung quanh đều ngoái .

Lục Diên Xuyên chút hổ, gãi đầu sang trấn an Giang Lâm bên cạnh: “Yên tâm, Xuyên ca nhất định sẽ gắp cho .”

Giang Lâm bật , vỗ vai : “Được , ‘Xuyên ’, cố lên nhé!”

Nói xong, cô đầu về phía Hứa Kim Triêu đang một . Nghĩ ngợi chốc lát, cô cầm ít tiền xu bước về phía .

Đến lúc Lục Diên Xuyên kịp phản ứng thì muộn: “Bao nhiêu , gọi là ‘Xuyên ’ cơ mà!”

Lời dứt, ánh mắt mấy nữ sinh gần đó lập tức sáng rực, càng khiến thêm bối rối.

Hà Đông Lâm ở bên cạnh còn cố ý chọc ghẹo: “Không xong ‘Xuyên ’, xem lãng phí bao nhiêu xu kìa.”

“Cút , mới là !” – Lục Diên Xuyên tức tối quát .

Bỏ qua trận cãi vã trẻ con của hai , Giang Lâm bước đến mặt Hứa Kim Triêu, đưa tay chìa mấy đồng xu : “Cậu thử chơi một ván ?”

Hứa Kim Triêu ngẩng đầu, trong mắt vẫn còn vương chút chán ghét: “Làm gì? Cậu thấy giống kiểu sẽ chơi mấy thứ ?”

“Thử mà, ai ở đây cũng chơi cả.”

“Không chơi.”

Giang Lâm còn định mở miệng khuyên thêm thì Lục Diên Xuyên đầu, hả hê chêm : “Tiểu Giáp tử , đừng phí lời với làm gì. Không .”

“Cứ để giả vờ . Nếu để quen thấy Hứa Kim Triêu chơi gắp thú, hình tượng cool guy của coi như sụp đổ mất.”

Hà Đông Lâm với Khâu Thiên tưởng tượng cảnh đó nhịn nổi, bật ‘khúc khích’.

Hứa Kim Triêu lập tức liếc sang, vẻ mặt đầy bực bội.

“Cút.” – khóe môi cong lên thành một nụ lạnh nhạt.

Trong khi đó, Lục Diên Xuyên thành công lãng phí hết một rổ xu. Không bỏ cuộc, còn mua thêm hai rổ nữa.

Ngay lúc , Hứa Kim Triêu bất ngờ dậy, giật lấy một rổ xu trong tay .

Cậu hất cằm, ánh mắt kiêu ngạo thẳng Lục Diên Xuyên: “Tôi đúng ? Thế thì mở to ‘mắt cẩu’ của mà xem.”

Loading...