Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 11: Mời cậu đi ăn

Cập nhật lúc: 2025-08-24 15:02:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Kim Triêu liếc , khóe môi khẽ nhếch. Trẻ con thật… biểu cảm phía là cái gì thế .

Cô hì hục suốt một hồi, hóa chỉ mỗi thứ thôi ?

Đọc xong, chẳng gì, chỉ lẳng lặng trả cuốn sổ cho cô, y nguyên như lúc nhận.

CweetCweet>

Tô Tuế thấy , trong lòng chợt mất phương hướng, đoán nổi ý .

Cô bắt đầu suy đoán: chẳng lẽ nghĩ quá nhiều?

Lý do Hứa Kim Triêu cãi với Dương Kha… khi vì cô, mà đơn giản chỉ bởi Dương Kha chắn đường ?

Càng nghĩ, cô càng thấy khả năng lý hơn.

Dần dần, một cảm giác bực bội len lỏi trong lòng.

Mình chứ? Mới cạnh vài ngày tự cho là đúng, còn nghĩ mặt bảo vệ … đúng là tự luyến hết chỗ .

Hứa Kim Triêu đương nhiên những gì đang xoay vòng trong đầu cô, chỉ cảm thấy tâm trạng khá hơn đôi chút.

Hai , mỗi một nỗi niềm.

Không ai , ngay phía chéo họ, Dương Kha thấy rõ từng hành động nhỏ .

“Ê, mày định bỏ qua chuyện ?” – bạn cùng bàn hỏi, giọng đầy vẻ hả hê.

“Làm thể.”

Dương Kha hừ lạnh, ánh mắt cam tâm lia về phía Hứa Kim Triêu.

Hừ… cứ đợi đấy.

Từ sự việc nhỏ , bắt đầu Hứa Kim Triêu với con mắt khác. Cộng thêm những tin đồn gần đây, ai nấy đều tin chắc điều đó là thật.

Dù chẳng ưa gì Dương Kha, nhưng nghĩ đến đám cận của , đa phần vẫn dám đối đầu trực diện.

Tô Tuế cũng loáng thoáng vài chuyện về Dương Kha nên khỏi lo lắng.

Tan học, cô gom hết can đảm mới định mở lời nhắc Hứa Kim Triêu cẩn thận.

Thế nhưng, dường như đoán điều cô , chẳng những bận tâm mà còn an ủi cô đừng để ý.

Đôi khi, Tô Tuế cảm thấy Hứa Kim Triêu thực là một tinh tế.

Có lẽ đoán cô sẽ lo lắng, thậm chí tự trách, nên mới những lời để trấn an cô chăng? 

Đang miên man suy nghĩ, bỗng Hứa Kim Triêu bên cạnh cất tiếng: “Bạn cùng bàn, cũng giảng bài cho ?”

“……”

Tô Tuế nghiêng đầu , ánh mắt đầy nghi hoặc. Nếu vẻ thành khẩn quá rõ ràng, cô tưởng đang trêu chọc .

“Tại ?”

Trong lòng cô thầm nhủ: Với thành tích học của , cần gì giảng chứ?

Không ngờ, Hứa Kim Triêu chỉ im lặng cô vài giây, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ lạnh.

Tô Tuế khó hiểu vô cùng. Đang yên đang lành tự dưng cái gì chứ?

Hơn nữa… còn trông rợn nữa là đằng khác.

Anh liếc cô một cái, chẳng buồn thêm lời nào, rút đại một cuốn sách kê tay tiếp tục ngủ gục.

Chỉ để cho Tô Tuế mỗi cái… gáy.

Tô Tuế: “……”

sai câu nào ?

‘Xuân buồn ngủ, thu mệt mỏi’ – Hứa Kim Triêu đúng là diễn giải câu đến mức tận cùng. Cả buổi chiều, chẳng làm gì ngoài việc gà gật. Mãi đến khi tiếng chuông tan trường vang lên, mới ngẩng đầu khỏi cánh tay.

Ăn uống thì nhiệt tình một chút chứ.

hôm nay cũng mời mà.

Thấy tỉnh dậy, Tô Tuế giả vờ cúi xuống dọn dẹp bàn học, ánh mắt hờ hững lướt qua, nhưng trong đầu đang loay hoay tìm cách mở lời.

Chưa kịp nghĩ câu thích hợp, cô tiếng ghế dịch chuyển bên cạnh.

“Cậu thiền đấy ? Còn mau .”

“……” – Tô Tuế cố tình làm lơ câu đó, khẽ hỏi: “À , định ăn ?”

Hứa Kim Triêu dậy. Nghe cô hỏi, ban đầu chỉ ậm ừ cho qua, nhưng lẽ cảm thấy giọng gắt, nên càu nhàu: “Không thì ?”

“Tôi…. mời ăn nhé.”

“Mời ăn?” – Hứa Kim Triêu nhướn mày, “Đột ngột , tại ?”

Hôm nay là ngày gì mà ai cũng đãi cơm thế ?

“Bởi vì… ờ…” – Tô Tuế siết chặt góc áo trong tay, thêm một chút lực.

Hứa Kim Triêu vốn định chờ xem cô sẽ gì, nào ngờ cô ấp a ấp úng mãi vẫn chẳng thốt nên lời.

Anh liếc đồng hồ treo tường, thản nhiên : “Lần , hôm nay hẹn ăn với bạn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-11-moi-cau-di-an.html.]

Hôm nay là sinh nhật Lục Diên Xuyên, mấy hôm rêu rao khắp nơi sẽ đãi tiệc. 

Hiếm lắm mới chặt một bữa.

Nghe , Tô Tuế cũng tiện thêm gì. Dù , cô chỉ cảm ơn một cách đơn giản mà thôi.

Sau khi rời khỏi lớp, Hứa Kim Triêu ghé nhà vệ sinh. Đang rửa tay vòi nước, bỗng vài bóng xuất hiện phía .

“Này, Hứa Kim Triêu, tâm sự chút .”

Hứa Kim Triêu ngẩng đầu, từ trong gương liếc nhóm phía , khóe môi nhếch lên thành nụ khẩy đầy khinh bỉ.

Anh vẩy nước tay, liếc Dương Kha, nhướng mày: “Chỉ gọi ngần thôi ?”

Giọng điệu chế giễu ngạo mạn, thèm để đối phương mắt. 

tan học một lúc, nhưng thỉnh thoảng vẫn vài học sinh ngang qua, nên Dương Kha cùng đám bạn dám manh động.

Hứa Kim Triêu rút điện thoại, thấy Lục Diên Xuyên gửi mấy tin nhắn liên tiếp.

Vừa cúi đầu trả lời, lạnh giọng: “Nhanh lên, còn việc khác.”

Dương Kha ỷ đông , chặn đường Hứa Kim Triêu: “Mày làm cái giống gì ? Tao chỉ hỏi Tô Tuế vài câu thôi, liên quan gì đến mày?”

“Mày thiểu năng ?”

“Cái gì?!”

“À, chỉ thiểu năng… mà còn điếc nữa.”

“Mày—”

Rõ ràng, thái độ ngạo mạn của chọc tức Dương Kha thành công.

Ngay khi bọn họ chuẩn tay, một tiếng động nhỏ vang lên từ cầu thang.

Cả đám lập tức ngẩng đầu, dường như phía .

Tiếp đó, một giọng nữ lanh lảnh vang xuống: “Em chào thầy Lưu ạ!”

Hứa Kim Triêu mới chuyển đến nên tất nhiên chẳng thầy Lưu là ai.

Dương Kha và đám bạn thì rõ.

Lưu Thiếu Văn – chủ nhiệm khối, nổi tiếng nghiêm khắc cứng nhắc, hai chữ khắc nghiệt như thể khắc thẳng lên trán, danh tiếng tàn nhẫn khoan nhượng vang khắp trường.

Mấy tên Dương Kha gọi tới vốn chẳng bản lĩnh gì, chỉ dựa đông để dọa nạt Hứa Kim Triêu. 

Nghe thấy thầy Lưu đến, cả đám lập tức chuồn ngay.

Dương Kha thầm chửi một tiếng, hiệu cho mấy đứa con trai xuống lầu.

Khi tiếng bước chân xa dần, một cái đầu nhỏ mới thò từ khúc cua cầu thang, giọng lo lắng: “Bọn họ hết chứ?”

Hứa Kim Triêu liếc cô gái, khóe môi khẽ nhếch: “Ồ… Trần Điềm Kim, lâu lắm gặp.”

Trần Điềm Kim bĩu môi. Cũng chẳng đến mức ‘lâu lắm’, Tết năm ngoái mới gặp đây thôi.

Cô bước xuống, đảo mắt từ đầu đến chân: “Cậu lẻn trường làm gì thế?”

“Ha.” – Hứa Kim Triêu bật : “Lẻn gì mà lẻn? Tôi chuyển đến đây một, hai tuần .”

Hai trò chuyện xuống lầu.

Khi Tô Tuế bước khỏi lớp, cả tòa nhà giảng đường hầu như vắng tanh.

Không chỉ chậm hòa nhập, cô làm việc gì cũng chậm chạp.

Giờ mà tới căn-tin thì chắc chẳng còn món gì ngon, thà ngoài ăn còn hơn – cô tự nhủ như .

xuống cầu thang, cô bắt gặp Hứa Kim Triêu và Trần Điềm Kim sánh vai phía .

Phía họ còn một nữ sinh khác, dường như đang cầm điện thoại… chụp ảnh.

Ánh hoàng hôn phủ lên họ, như một bức tranh.

Rời khỏi giảng đường, họ còn thêm vài trăm mét, băng qua một cây cầu dài mới tới cổng trường.

Tô Tuế lặng lẽ bước theo .

Dạo , nhờ cùng bàn với Hứa Kim Triêu, cô dường như quá tự phụ.

Cô suýt quên mất… Hứa Kim Triêu vốn thích .

Cô cứ vô thức bước theo, cho đến gần cổng trường thì cô nữ sinh lúc nãy cầm điện thoại bỗng đầu về phía .

Tô Tuế lập tức mặt , bước chân cũng chậm thấy rõ.

Khi ngẩng đầu lên nữa, bóng dáng Hứa Kim Triêu cùng những biến mất.

Trong khoảnh khắc , trong lòng cô dâng lên vô vàn cảm xúc đan xen – một chút thất vọng, một chút chua xót, và cả sự tự ti khó gọi thành tên.

Yêu thầm vốn là một vở kịch độc thoại, chỉ , chỉ hiểu.

Chưa từng nắm giữ, nhưng như đánh mất… hàng ngàn .

Loading...