Mộ Dực Thần liếc đồng hồ, Cô chủ Cố ngoài một lúc , Nguyễn Chức Hạ lâu như , cô chắc chắn vẫn đang đấu trí với Hạ Cửu Thời.
Mộ Dực Thần định thỏa mãn sự tò mò của Cố Thời Dao, đề nghị: “Cô chủ Cố, sẽ khẽ đẩy cửa , chúng lén lút , yên tâm, cô Nguyễn sẽ phát hiện .”
Cố Thời Dao bước vài bước về phía , định đến đình hóng mát một lát, cô đây mệt: “Không cần, em tò mò.”
Mộ Dực Thần thầm nghĩ, còn tò mò, ai đưa dây thừng xong dán tai cửa ngóng, cho đến tận bây giờ cơ chứ, tin lời Cố Thời Dao.
lúc , trong phòng đột nhiên truyền đến một tiếng “A” thất thanh.
Cố Thời Dao giật , lẽ nào Hạ Cửu Thời thoát khỏi dây trói và đang trả thù Nguyễn Chức Hạ ?
Nguyễn Chức Hạ đang gặp nguy hiểm, cô nhất định cứu cô , cô vội vàng xoay , đẩy cửa bước .
Khi cô nhanh chóng tới căn phòng trong cùng, đầu óc cô trống rỗng, mắt chữ O mồm chữ A, cơ thể thể nhúc nhích.
Hạ Cửu Thời vẫn mặc quần áo, trói giường, nhưng của đầy những vết hằn đỏ chằng chịt, dường như roi quất, còn Nguyễn Chức Hạ lúc đang bụng của .
Khung cảnh là thứ cô thể ?
Mộ Dực Thần cau mày, vô cùng khó chịu, thấy Cố Thời Dao vẫn còn đang trừng mắt họ, một tay che mắt Cố Thời Dao, một tay kéo cô .
Cố Thời Dao trong sân, nhớ khung cảnh thể diễn tả , sự táo bạo của Nguyễn Chức Hạ khiến cô kinh hồn bạt vía.
Cố Thời Dao nhớ đây, cô tức giận lắm thì cũng chỉ tát Mộ Dực Thần vài cái, cô bao giờ nảy sinh ý nghĩ trừng phạt như , cách làm của Nguyễn Chức Hạ làm mới nhận thức của cô về bạn .
Mộ Dực Thần Cố Thời Dao vẫn đang cố tiêu hóa khung cảnh . Cô chủ Cố của , quả nhiên vẫn còn quá đơn thuần. Anh từng chứng kiến những cảnh tượng tàn khốc hơn thế , nên thấy Hạ Cửu Thời trong bộ dạng đó, vẫn bình thản, thậm chí còn nháy mắt.
Cố Thời Dao tại chỗ, vẻ mặt ngây dại: “Mộ Dực Thần, xem Hạ Cửu Thời g.i.ế.c Nguyễn Chức Hạ ?”
Nếu Hạ Cửu Thời g.i.ế.c Nguyễn Chức Hạ thì g.i.ế.c từ lâu , sẽ đợi đến bây giờ. Mộ Dực Thần vỗ vỗ lưng cô, ý bảo cô bình tĩnh .
“Cô chủ Cố, em nghĩ nhiều . Hạ Cửu Thời cùng lắm là giam cầm cô bên , trừng phạt một chút thôi.”
Cố Thời Dao đến đình, cô xuống, chống cằm suy tư: “Họ chơi nhiều chiêu trò thật đấy, cũng sợ làm căng đến mức trở mặt.”
“Cô chủ Cố thử những ‘chiêu trò’ đó ?”
Cố Thời Dao đột ngột lườm Mộ Dực Thần một cái, cô làm vẻ kinh ngạc, ước gì tai tạm thời điếc, thấy gì cả.
“Đốc quân, thể giữ chút thể diện ? Nếu trói giường, em e Tô Thành sẽ g.i.ế.c em mất.”
Mộ Dực Thần đối diện Cố Thời Dao, nhích tới gần hơn, đưa một ý kiến tồi.
“Tối nay Cô chủ Cố uống chút rượu , uống rượu thể lấy can đảm, khi say làm gì với thì cứ làm, kiên quyết phản kháng.”
“Còn về Tô Thành, tối nay thể dùng quyền hành điều , những khác, đuổi họ cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doc-quan-cam-duc-da-rung-dong-roi-mo-duc-than-va-co-thoi-dao/chuong-158-khung-canh-nay-la-thu-co-co-the-nhin-sao.html.]
Cố Thời Dao khựng một lát, liếc đột ngột mở lời: “Đốc quân, thu mấy cái tâm tư nhỏ mọn của .”
Cô ngừng , chuyển chủ đề: “Hôm nay em xe kéo định đến tửu lầu xem , ngờ giữa chừng gặp Nguyễn Chức Hạ, cô vô cùng t.h.ả.m hại, cứ như trốn thoát khỏi nhà lao .”
“Lúc đó, em quá lo lắng cho tình cảnh của cô , nên để ý xung quanh điều gì bất thường.”
Ánh mắt Mộ Dực Thần trở nên thâm trầm hơn, ngoài Minh Khanh Hàn , còn ai khác thể làm đến mức , xem Minh Khanh Hàn suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t Nguyễn Chức Hạ.
Anh quả thật là một kẻ điên, rõ ràng mối quan hệ giữa Nguyễn Chức Hạ và Hạ Cửu Thời tầm thường, mà vẫn dám hành động một cách trắng trợn như thế.
Nghĩ bây giờ, dường như bỏ qua một điểm. Hôm đó Cô chủ Cố hợp tác với diễn một vở kịch mặt Minh Khanh Hàn, theo tính cách của Minh Khanh Hàn, e rằng ghi nhớ Cô chủ Cố , nhưng đến giờ vẫn chần chừ động thái nào.
Mộ Dực Thần lo lắng cho sự an của Cố Thời Dao, cố chấp như Minh Khanh Hàn thể làm bất cứ chuyện gì, buộc đề phòng.
Anh kịp thời nhắc nhở: “Cô chủ Cố, chuyện hôm nay em cần quản nữa. Em nhớ kỹ, hễ thấy Minh Khanh Hàn, nhất định tránh xa .”
Cố Thời Dao cúi đầu suy ngẫm, chẳng lẽ tất cả chuyện đều liên quan đến Minh Khanh Hàn? Hôm đó mời cô lên xe, cô nhận giống như một con hổ , nụ khiến sởn tóc gáy.
Cố Thời Dao: “Ừm, em nhớ .”
Sau một thời gian, Nguyễn Chức Hạ tươi tỉnh bước khỏi phòng.
Cố Thời Dao trong đình, cô từng bước về phía . Nguyễn Chức Hạ vuốt mái tóc mềm mại của , : “Cô chủ Cố, hôm nay làm phiền cô .”
“Không phiền, cô là bạn của mà.”
Mắt Nguyễn Chức Hạ lấp lánh, khi nghĩ đến ai đó, cô ngượng nghịu xoa đầu: “Cô chủ Cố, cứ để Đốc quân xem hẵng , lát nữa cô hãy nhé.”
Cố Thời Dao gượng gạo, cô nghĩ trong phòng chắc chắn khung cảnh tiện . Cô gật đầu, chấp nhận.
Nguyễn Chức Hạ , Cố Thời Dao trông thấy Mộ Dực Thần vẫn yên, cô nhếch cằm: “Mộ Dực Thần, xem, trói giường còn thở ? Nhớ bảo dọn dẹp phòng của em cho sạch sẽ.”
Mộ Dực Thần gật đầu, nhất định giám sát Hạ Cửu Thời dọn dẹp vệ sinh nghiêm túc. Anh thong thả về phía phòng.
Vừa bước phòng, thấy Hạ Cửu Thời mặt đỏ bừng, đang cố gắng giãy giụa thoát khỏi sợi dây thừng trong tay.
Anh đến gần, khóe miệng cong lên một nụ gần như tồn tại. Khoảnh khắc là lúc Hạ Cửu Thời chật vật nhất trong đời, chăm chú quan sát động tác cởi trói của đầy hứng thú.
Mộ Dực Thần tiến lên giúp, đổi một tư thế khác để xem, ngay cả giọng điệu chuyện cũng mang chút chế giễu: “Hạ Cửu Thời, hai chơi cũng nhiệt tình đấy nhỉ!”
Hạ Cửu Thời giận dữ mắng một tiếng, trán ướt đẫm mồ hôi. Nguyễn Chức Hạ làm trói chặt và chuyên nghiệp đến , ai dạy cô ?
Mộ Dực Thần căn bản bận tâm đến lời của , qua loa giật sợi dây: “Đã mắng là đồ khốn , làm mà gỡ trói cho ?”
Anh khẽ “chậc” một tiếng, ngón tay rõ khớp xương cầm chiếc chổi lông gà khẽ quét qua vết hằn đỏ n.g.ự.c Hạ Cửu Thời.
Anh : “Hạ Cửu Thời, Nguyễn Chức Hạ đối xử với như thế , còn thể nhịn ? Nếu là , cho cô một phát s.ú.n.g .”
Hạ Cửu Thời chuyện với trong tình trạng cởi trần. Cái tên Mộ Dực Thần , thích thú xem trò của đến thế ?